Pham Ton’s Blog

Tháng Một 7, 2011

Điều đau xót nhất

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 6:45 sáng

Blog PhamTon, tuần 3 tháng 1 năm 2011.

ĐIỀU ĐAU XÓT NHẤT…

Nhà báo Tiến sĩ Lịch sử Nguyễn Văn Khoan

Bài thơ thứ 55-56 của Hồ Chí Minh trong Ngục trung nhật ký có nhan đề là Cảnh binh khiêng lợi cùng đi.

Hai câu cuối bài thơ này là:

Trên đời nghìn vạn điều cay đắng,

Cay đắng chi bằng mất tự do,

Kháng chiến chống Mỹ, Bác đã “tổng kết” cho dân tộc ta một lời thề, một sức mạnh, một quyết tâm chiến thắng: “Không có gì quý hơn Độc lập – Tự do”. Nhưng Bác đã không ít lần chỉ ra: “Nếu Độc lập, Tự do rồi mà dân vẫn bị đói, rách thì Độc Lập – Tự do cũng không có giá trị gì”. Độc lập về chính trị, về kinh tế, về văn hóa… có điều làm được, có điều chưa làm được, có điều còn xấu, sai. Tự do thì do nhiều nguyên nhân còn bị hạn chế, “vòng kim cô” vẫn còn xiết chặt, chưa có điều kiện như  mong ước… Đói cơm ăn. Không còn nhiều, trừ khi bị lũ lụt… Nhưng đói chữ, đói kiến thức, ngay cả dân vùng xuôi vẫn còn bị “đứt bữa”. Rách áo, vẫn còn ở vùng cao, biên giới khi gió lạnh về, các em nhỏ của chúng ta vẫn phải chân trần đi học, áo rách, lều trọ học rách, lớp học rách. Rách lớn hơn là lương tâm đạo lý, như cái dù “ô dôn” bảo vệ trái đất, có chiều hướng ngày càng rách thêm, rách to… Những câu Bác dặn, dặn trước là cho cán bộ từ cao đến thấp, đến đảng viên từ thấp lên cao là “cần kiệm, liêm chính, chí công vô tư” bao nhiêu năm sau Độc lập – Tự do – Thông nhất, đã không còn lành lặn, nhiều chỗ bị rách, thủng, vá không thay kịp, có nơi không vá nổi.

Thật là đau xót…

Nhà yêu nước “bạn già của Bác Hồ”, Hoàng Đạo Thúy, năm nay tròn một trăm mười một tuổi, trước khi “đi theo Cụ Hồ”, có nói: “Trong trăm nghìn đau xót, đau xót nhất là không làm theo lời Cụ Hồ dặn”.

Cụ Hồ dặn nhiều lắm. Hơn mười tập – Hồ Chí Minh toàn tập, mỗi tập 500 trang, có biết bao nhiêu lời dặn trong đó.

Năm 1945, nghĩa là cách năm mới Con Mèo Tân Mão (2011) này 66 năm rồi, Cụ Hồ có dặn lại cả riêng và chung rằng: “Cụ Phạm Quỳnh là con người của lịch sử. Lịch sử sau này sẽ đánh giá lại, con cháu Cụ cứ an tâm đi theo cách mạng”.

Cụ Hồ dặn là vậy.

Con cháu Cụ Phạm đã làm theo lời Cụ dạy: “Trung với Nước, Hiếu với Dân”

Còn “lịch sử” thì đến nay chưa /không làm theo lời Cụ Hồ dặn!

Nói “lịch sử” có chung chung quá không? Có “tập thể” quá mà không có “cá nhân” phụ trách chăng? Lịch sử là anh, là tôi, là nhân dân, là chính phủ, là quốc hội, là “Đảng lãnh đạo tuyệt đối toàn diện”, là các “trợ lý”, các vị bộ trưởng, các nhà khoa học … chăng?

Trong nghìn vạn điều cay đắng, đau xót, có / còn một điều mà hết một đời người bước chân qua hai thế kỷ, từ năm Con Gà Ất Dậu 1945 “đánh thức” cho đến năm mới Tân Mão – Con Mèo 2011, vẫn chưa mới, vẫn cũ.

Khó thật! Thương thật! Và “cay đắng”,

Đau xót quá! Xấu hổ quá!

Nô-en 2010

N.V.K.

Advertisements

%(count) bình luận »

  1. Trăm năm trong cõi người ta
    Chữ TÀI, chữ MỆNH khéo là ghét nhau
    Trải qua một cuộc bể dâu
    Những điều trông thấy thật đau đớn lòng
    Ngỡ còn chi nữa mà mong
    CAO XANH đâu dễ cho xong SỰ ĐỜI
    Hậu sinh khao khát bồi hồi
    Tưởng NGƯỜI nên lại thấy NGƯỜI về đây…

    Bình luận bởi TRƯỜNG SA — Tháng Một 20, 2011 @ 2:37 chiều | Phản hồi


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: