Pham Ton’s Blog

Tháng Sáu 23, 2011

Nên “phanh” cái đà dùng từ Mỹ khi nói và viết tiếng Việt

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 3:49 chiều

Blog PhamTon năm thứ 2, tuần 1 tháng 7 năm 2011.

NÊN “PHANH” CÁI ĐÀ

DÙNG TỪ MỸ KHI NÓI VÀ VIẾT TIẾNG VIỆT

Quảng Thanh

Lời dẫn của Phạm Tôn: Đây là phần chúng tôi trích từ bài cùng tên đăng trên trang 26-27 tạp chí Hồn Việt (Hội Nhà văn Việt Nam) số 47 tháng 6/2011.

Sau khi các bạn đã đọc hai phần bài Chữ Pháp có dùng làm quốc văn Việt Nam được không của Thượng Chi – Phạm Quỳnh viết từ gần 100 năm nay (đăng trên Tạp chí Nam Phong số 22 tháng 4/1918), khi đọc bài này chắc sẽ thấy là cái đầu óc nô lệ về văn hoá này thật đã kéo quá dài , di hại dai dẳng qua nhiều thế hệ, đến nay vẫn còn có những người mong hoá thànhhạng người mất gốc”! Đáng tiếc thay…

—o0o—

Hiện tượng sính ngoại trong văn nói và văn viết ngày nay đã trở nên phổ biến, làm méo mó và dị dạng ngôn ngữ Việt. Sự lai căng trong văn hoá này là một thực trạng đáng báo động và cần được các cơ quan chức năng chấn chỉnh kịp thời.

Ngày nay nhiều phóng viên, ban biên tập báo, đài truyền hình nước ta dùng khá nhiều từ Mỹ trong khi nói và viết như: tuổi teen, hot girl, hot boy, rất hot, idol, catwalk, forum, VTV Awards 2011, gallery, beauty care, game, fair play, crazy fan, live show, topic, “street-style mùa đông”, “Update xì-tai shorts cho mùa đông”, “4 xì-tai mix đồ siêu cute với ankle boots”, “gây shock”, “Mini-skirts sắc màu”, “theo xu hướng bodysuit”, “công ty thực hiện concert của JYJ tại Seoul xin lỗi fan”, “ừ ok”, “bye nhé”, “hi, tới lâu chưa?”, “cực nhất cho teenboy”, “thời trang nude”…

Những từ đã Việt hoá từ lâu như  “cà phê” từ tiếng Pháp “café” cũng viết lại theo tiếng Mỹ “coffee”… Tên nhiều cửa hàng viết toàn chữ Mỹ kể cả ở những nơi chỉ toàn dân lao động tới mua sắm. Tên sản phẩm như áo thun sản xuất ngay trong nước và cũng khó xuất khẩu mà phần lớn đưa đến các miền xa, miền núi, miền dân tộc thiểu số mà cũng in những nhãn hiệu rất oai kiểu James Bond, Western Cowboys của Mỹ…

Đó là chuyện của người lớn mà trong số họ có rất nhiều người gây ảnh hưởng rất lớn đến thanh thiếu niên vì họ xuất hiện thường xuyên đầy oai phong, duyên dáng, hấp dẫn trên tivi, trên báo, đài… Cho nên không lạ gì, một học sinh lớp 12 đã “sành điệu” hỏi các thầy trong ban tư vấn: “Các ngành nghề mà các thầy cho là “hot” hôm nay, liệu khi bọn em ra trường có còn “hot” hay không?”.

(…)

Những hiện tượng học đòi, bắt chước trên đây của một số người hiện nay khác hẳn với tư cách của các nhà trí thức thuộc thế hệ cha ông chúng ta. Chẳng hạn, dưới thời Pháp thuộc, những nhà văn, nhà báo trong “Tự Lực văn đoàn”, dù họ học mọi thứ bằng tiếng Pháp từ lớp mẫu giáo cho đến các chuyên ngành ở đại học, văn bản giao dịch với chính quyền thực dân hoàn toàn bằng tiếng Pháp; họ giỏi tiếng Pháp, thấu hiểu văn hoá Pháp hơn rất nhiều so với lớp trẻ ngày nay giỏi tiếng Anh, thấu hiểu văn hóa Mỹ, nhưng vì họ có lòng tự trọng dân tộc Việt, ý thức được trách nhiệm của người trí thức đối với việc giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt khiến họ viết văn, viết báo tiếng Việt không lai căng tiếng Pháp, văn hoá Pháp như lớp trẻ ngày nay lai căng tiếng Mỹ, văn hoá Mỹ. Nếu một từ tiếng Pháp mà chưa có từ tương đương trong tiếng Việt thì họ phiên âm ra tiếng Việt, chẳng hạn từ café của Pháp, họ phiên âm để viết qua tiếng Việt là cà phê, từ tournevis thành tuốc nơ vít… chứ đâu có “loạn xà ngầu sành điệu” như các trí thức trẻ ngày nay: viết nguyên tiếng Mỹ: coffee, album, fan, hot, bodysuit, mini-skirts, “4 xì-tai mix đồ siêu cute với ankle boots”, “phong cách cực chất cho teenboy”…

(…) Chẳng hạn, kỳ thi Robocon quốc tế do Thái Lan tổ chức vào tháng 5/2011 sẽ có nhiều đoàn nước ngoài tham dự, kể cả đoàn của Việt Nam ta, mà họ chọn cái tiêu đề cuộc thi hoàn toàn bằng tiếng Thái là “Loy Krathong”.

Không phải vì họ không biết tiếng Anh, tiếng Mỹ nhưng họ ý thức rõ là nhân cơ hội cuộc thi Robot này, người Thái muốn quảng bá với bạn bè quốc tế Lễ hội Loy Krathong, một nét đẹp trong truyền thông văn hoá dân tộc họ mà họ luôn trân trọng bảo tồn. Trong lễ hội này họ cử hành các nghi thức để tôn vinh nữ thần sông nước, cầu xin nữ thần tha thứ việc họ làm ô nhiễm sông nước, ban hạnh phúc, an vui và thịnh vượng cho họ. Lễ hội Loy Krathong cũng là một biểu tượng cho sự loại bỏ cái ác tâm, sân hận, sự làm ô uế của con người để có thể bắt đầu một cuộc sống tươi đẹp hơn.

Trong khi ở ta thì sao? Giải Ca nhạc của Đài Truyền hinh Việt Nam năm 2011 chỉ gồm toàn ca sĩ Việt Nam tham dự mà báo, đài, tivi cũng loan rầm rộ cái tên Mỹ, VTV Awards 20011, Hội Thơ xuân tại Văn Miếu năm 2011 cũng kèm theo một chút Mỹ: Blog Xuân 2011 ; một cuộc thi ở Đại học Kinh tế cho sinh viên cũng mang tên Mỹ Dynamic ; đợt đưa thiếu niên Thành phố Hồ Chí Minh về miền biển trước Tết Tân Mão (năm 2011) để các em hiểu giá trị sự gắn bó trong cuộc sống gia đình người dân quê cũng đặt tên Mỹ “Hi ! Teacher

(…)

Sự học đòi sử dụng từ Mỹ đến mức nhiều từ tiếng Việt bị “tuyệt tích giang hồ” trong mấy năm trở lại đây. Chẳng hạn, danh từ “người dẫn chương trình”  hay “người điều khiển chương trình” thì tuyệt tích trên báo, trên đài phát thanh, đài truyền hình vì giới sành điệu chỉ biết dùng từ Mỹ là MC (Master of Ceremonies) mà phải đọc cho đúng giọng Mỹ là “Em Xi” mới là sành điệu ! Và chính những MC này dù ăn nói bay bướm và lưu loát tiếng Việt hơn người mà cũng đã “quên béng” nhiều từ tiếng Việt. Chẳng hạn, khi tỏ thái độ ngạc nhiên, hay reo mừng cái gì đó thì họ đã quên béng các từ Việt như “Chà ! Ôi chà ! Ô! Tuyệt quá…” mà bắt chước y hệt người Mỹ hét lên “Wow ! Wow ! Wow !”. Có thế mới là MC “sang”, mới là MC “sành điệu”.

(…)

Hiện tượng quá đà trong cách dùng từ Mỹ này trên mọi phương diện truyền thông đại chúng nước ta phải chăng là biểu hiện rằng con cháu đã chê tiếng nói, chữ viết của cha ông ngay chính trên quê hương mình ? Liệu đó có phải là biểu hiện của “sự tự nguyện làm nô lệ cho người” ? Vậy nên chăng đã đến lúc các giới chức có thẩm quyền như Bộ Văn hoá – Thể thao và Du lịch, Bộ Thông tin và Truyền thông, Bộ Giáo dục và Đào tạo nên tìm cách “phanh” lại cái đà tự nguyện này trước khi quá trễ !

Q.T.

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: