Pham Ton’s Blog

Tháng Tư 18, 2014

Nhà báo Hữu Thọ: Tôi biết anh Phạm Tuyên… – Hồng Thanh Quang

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 5:15 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần thứ 4 tháng 4 năm 2014.

Nhà báo lão thành Hữu Thọ:

TÔI BIẾT ANH PHẠM TUYÊN (…) ĐỌC BÀI PHỎNG VẤN XONG TÔI CÀNG QUÝ ANH ẤY HƠN.

Hồng Thanh Quang

 

Lời dẫn của Phạm Tôn: Sau khi phỏng vấn nhạc sĩ Phạm Tuyên và đăng bài trên An ninh thế giới cuối tháng tháng 10-2009, nhà báo Hồng Thanh Quang, Phó Tổng biên tập tạp chí đã phỏng vấn nhà báo lão thành Hữu Thọ, nguyên Tổng biên tập báo Nhân Dân và đăng bài trên tạp chí số 100 tháng 11 năm 2009, nhan đề Tôi có phần lo…. Dưới đây, chúng tôi xin trích một đoạn trong trang 9 có nói về nhạc sĩ Phạm Tuyên, dưới đầu đề mượn chữ của ông.

—o0o—

Phóng viên: (…) Những người này ở trong cơ chế thì anh “bảo hoàng hơn vua”,  nhưng bước vào cơ chế thị trường, khi thấy cảm giác là có thể thu lợi được nhờ việc tấn công chính cái thể chế mà anh đã từng phụng sự, anh đã từng góp tay xây dựng, nếu mà có công thì là có công, có tội thì là có tội, thì lại trở nên tích cực quá đà. Ông nghĩ thế nào về hiện tượng này? Và phải chăng chúng ta đã có một kẽ hở nào đấy trong việc tuyển chọn cán bộ để một số người có tính xu thời đã len vào hàng ngũ của chúng ta? Ông nghĩ thế nào về chuyện này và về hiện tượng gọi là xu thời của  một số trí thức?

Nhà báo Hữu Thọ: Trước hết phải nói vấn đề là như thế này: Trong cuộc đời không phải ai và lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Người nào cũng có khúc mắc, khúc mắc nhiều, khúc mắc ít; có những khúc mắc giữa cá nhân với nhau, cá nhân với tổ chức, và với cả chính sách ấu trĩ một thời gây thiệt thòi, bị kỳ thị, nhưng con người ta khác nhau ở cách xử sự những khúc mắc trong cuộc sống của mình.

Cách đây ít lâu, tôi có đọc bài phỏng vấn của Hồng Thanh Quang với anh Phạm Tuyên. Tôi biết anh Phạm Tuyên, từ trước đến nay tôi đều rất quý anh, nhưng đọc bài phỏng vấn xong, tôi càng quý anh ấy hơn. Vì đúng là, một con người có nhiều khúc mắc trong gia đình, nhưng ứng xử như cách  mà anh ấy trả lời Hồng Thanh Quang thì đúng là một con người có văn hóa, một con người đáng quý.

Trong cuộc đời có mấy ai khúc mắc hơn cuộc đời gia đình anh Phạm Tuyên, anh Phạm Khuê đâu! Nhưng các anh ấy xử sự như thế là tuyệt vời. Khi chơi với anh ấy, tôi cũng đã quý anh ấy rồi vì anh ấy rất đúng mực, nhưng đọc xong để hiểu sâu xa thêm, tôi mới thấy đấy là một con người tử tế; một con người đúng mực khi xử lý những vấn đề mà bản thân mình khúc mắc thì người ta càng quý. Còn bây giờ tôi xin nói với Hồng Thanh Quang, có những người cứ thích nói quá lên những khúc mắc của mình trong quá khứ vì tưởng nói quá lên thì người ta thương… Có những người ngày xưa đi đâu cũng khoe mình là con công nhân, con người lao động, còn bây giờ…

Phóng viên: Khoe bố mình là ông ký, ông phán…

Nhà báo Hữu Thọ: Khoe bố mình là quan nọ, quan kia… Thậm chí, có người bạn mà tôi chơi đã lâu, tôi cũng không nhớ là bạn mình có phải là con quan hay không, vì mình đâu có để ý tới chuyện đó. Bây giờ đọc phỏng vấn hay hồi ký của ông ấy thì mới biết, ông ấy là con quan nọ, quan kia… Mà tôi xin nói với anh, cuộc cách mạng của mình rất lạ, tôi ở trong đội tự vệ ở phố Tống Duy Tân, đội con nhà nghèo tham gia ngày toàn quốc kháng chiến 19/12/1946. Tôi phải nói rằng, trong cuộc chiến đấu ngày 19/12/1946, cậu hy sinh đầu tiên, rất dũng cảm, là tấm gương của chúng tôi trong đội của tôi khi chiến đấu với địch ở gần vườn Bách Thảo là con một người mật thám, đó là anh Ngọc. Cuộc cách mạng của mình nó ghê gớm đến như thế, nó thu hút tất cả các lực lượng. Nhưng cuộc cách mạng to lớn nào cũng có sơ xuất, sai sót; cho nên nhìn lại lịch sử cần thông cảm.

Phóng viên: Trước ông nói ông là con công nhân, bây giờ ông vẫn nói ông là con công nhân (cười).

Nhà báo Hữu Thọ (cũng cười): Tôi xin nói với anh, cuộc sống bây giờ nó cũng có cái phức tạp lắm, thói cơ hội bây giờ phức tạp lắm. Tôi nói ví dụ nhé, ngày xưa chúng ta xếp gạch khi mua hàng mậu dịch. Nghĩa là tôi xếp hai cửa gạch để cửa nào cũng có phần tôi. Nó cũng như kiểu đánh bạc hai cửa. Cuộc sống bây giờ nó cũng có cả những người đánh bạc hai cửa, tức là hôm nay tôi vẫn đi đường này, nhưng tôi đã chuẩn bị sân sau để nếu như gặp tình hình khó khăn thì tôi vẫn là người ở bộ phận bên kia…

Phóng viên: Tôi hiểu. Thực tình tôi vẫn tâm niệm rằng, người tử tế thì đôi lúc phải biết thua và biết chấp nhận cái thua một cách đàng hoàng. Thua hay mất để còn danh dự. Chứ người lúc nào cũng muốn thắng, lúc nào cũng muốn mình trong đội tiền phong thì người ấy, tôi xin đảm bảo với ông rằng, không thể nào tử tế được, mặc dù có thể rất có tài trong một lĩnh vực cụ thể nào đấy. Có đúng không ạ?

Nhà báo Hữu Thọ: Con người phải sống cho nó biết mình và phải biết, dù mình có đóng góp bao nhiêu thì cũng là một phần nhỏ thôi, mà nói cuối cùng con người phải sống với xã hội, với dân tộc mình chứ.

Phóng viên: Ở trong bất cứ hình thái xã hội nào chứ không phải ở riêng chúng ta, với lịch sử hết sức đặc thù của chúng ta thời gian vừa qua đâu, thực ra nếu chúng ta muốn thành công bằng mọi giá thì bắt buộc chúng ta lắm khi phải đi ngược lại với lòng mình, ở đâu cũng thế. Thế thì ngay cả một số văn nghệ sĩ nổi tiếng cũng thế, tức là khi anh ở trong cơ chế bao cấp, anh ăn đủ hết lộc rồi mà tất cả biểu hiện hoạt động công khai của anh cũng đều vun vén, phụng sự cho cơ chế bao cấp đấy, thế tại sao lại tự nhiên có một cái gì đó nghĩ khác mà không dám nói ra? Thì tôi nghĩ, cái đấy có phải lỗi của cơ chế xã hội không hay là chính ở lỗi tầm cỡ, nhân cách của chúng ta, vì chúng ta không dám sống thật với bản thân mình và chúng ta bao giờ cũng muốn được hơn những điều chúng ta có thể xứng đáng? Tôi đặt vấn đề như thế để hỏi, với kinh nghiệm của ông, ông có thể lý giải hộ được không?

Nhà báo Hữu Thọ: Đúng như Hồng Thanh Quang nói. Tức là bản thân khi anh nói như thế, khi bây giờ anh viết lại những điều mà ngày xưa anh cho rằng anh không dám nói thì cũng là công nhận cái việc…

Phóng viên: Sự hèn của mình chứ!

Nhà báo Hữu Thọ: Bản thân anh là như thế chứ đâu xã hội người ta đều như thế cả, có phải không?

Phóng viên: Tức là không muốn làm bị sơ sảy gì nhưng lại muốn được phong anh hùng? Mà trong rất nhiều cuộc chiến đấu với chính bản thân mình để bảo vệ cái thiện thì chắc chắn, muốn làm anh hùng thì phải là  liều mình quyết tử. Cái đó thực sự là như thế chứ không thể nào ăn gian được…

Nhà báo Hữu Thọ (cười):…

H.T.Q.

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: