Pham Ton’s Blog

Tháng Chín 26, 2014

Chuyện 16 con người năm Ất Dậu ấy

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 12:08 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 1 tháng 10 năm 2014.

CHUYỆN 16 CON NGƯỜI NĂM ẤT DẬU ẤY

Lê Minh Khuê

Lời dẫn của Phạm Tôn: Nhà văn Lê Minh Khuê sinh ngày 6/12/1949 tại Thanh Hóa. Tham gia chiến tranh chống MLe Minh Khue 2ỹ từ năm 1965 đến 1969. Tư 1969 đến 1975 là phóng viên chiến trường. Từ 1975 đến 2005 là biên tập viên tại Nhà xuất bản Hội Nhà Văn.

Các giải thưởng văn học: Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam cho các tập truyện ngắn Một chiều xa thành phố (1987) và Trong làn gió heo may (2001).

Giải thưởng mang tên nhà văn Byeong-ju Lee của Hàn Quốc năm 2008 cho tập truyện ngắn Những ngôi sao, Trái đất, Dòng sông.

Các tác phẩm đã in của nhà văn: Những ngôi sao xa xôi (1973), Cao điểm mùa hạ (1978), Đoạn kết (1982), Một chiều xa thành phố (1986), Tôi đã không quên (1991), Bi kịch nhỏ (1993), Lê Minh Khuê truyện ngắn (1995), Trong làn gió heo may (2000), Màu xanh man trá (2003), Những dòng sông, buổi chiều, cơn mưa (2003), Một mình qua đường (2006), Những ngôi sao, trái đất, dòng sông (bản tiếng Anh, 1996). Ngoài ra, đã được dịch và in các tập truyện ngắn ở Mỹ Đức, Thụy Điển, Italia, Hàn Quốc.Nhung ngoi sao trai dat dong song

Dưới đầu đề do chúng tôi đặt là phần trích từ trang 80 đến 94 trong chương tám, chương áp chót của tác phẩm dày 256 trang mới xuất bản năm 2013 của nhà văn Lê Minh Khuê Nhiệt đới gió mùa (NXB Hội Nhà Văn – Nhã Nam).

Nhân vật Hiếu là một thanh niên Hà Nội, con một công chức lưu dung sống ở phố Bà Triệu, anh là lính trinh sát chiến đấu ở chiến trường miền Nam, sau này thành sĩ quan ngành an ninh.

Ngay khi nhà văn mới cho ra mắt, Nhiệt đới gió mùa đã được đông đảo bạn đọc miền Bắc, nhất là ở thủ đô Hà Nội tìm đọc. Chính hai mẹ con nhà văn ra “phố sách Đinh Lễ” nổi tiếng tìm mua, nhưNhiet doi gio muang cũng không mua được vì sách đã bán hết. Mặc dù số lượng in không phải là nhỏ, tới 1500 cuốn, thời người ta lười đọc.

Sau đó bà nhận được nhiều cuộc gọi hỏi chung một câu “Có phải bà viết về cụ Phạm Quỳnh không”.

Nhà văn phủ nhận thế nào những người hỏi vẫn không tin.

Chính vì lý do đó mà chúng tôi đưa lên Blog PhamTon những trang văn chúng tôi cho có thể là lý do đã gây nên thắc mắc trên.

Chúng tôi biết không ít thông tin về cái chết của học giả Phạm Quỳnh, trong đó có cả lời kể đáng tin cậy của ông Phạm Tuân (sinh năm 1936) là con trai út Phạm Quỳnh hiện định cư ở Hoa Kỳ đã cùng chị là bà Phạm Thị Hảo (sinh năm 1920-2014) năm 1956 đi đến tận nơi vùi nông di hài Phạm Quỳnh cùng cha con Ngô Đình Khôi và đã được những người chứng kiến kể lại rõ ràng về cái chết của Phạm Quỳnh. Cho nên dám khẳng định là nhà văn đã viết về một chuyện hoàn toàn khác, không liên quan gì đến Phạm Quỳnh.

Mong bạn đọc theo dõi và suy ngẫm xem tại sao lại có thắc mắc như trên.

Cac sach Le Minh Khue

*

*       *

Vào một ngày Hiếu với Thu em út đi về phía Nam thành phố ra ngoại ô theo đường số Một tìm đến nhà Mẫn, người làm bảo tàng của tỉnh có quen Hiếu mấy năm trước. Hai anh em được cả nhà phân công đi tìm hài cốt ông Tuần Phủ chét năm Ất Dậu khi cách mạng tháng Tám nổ ra cướp chính quyền ở tỉnh. Bao nhiêu năm không một ai trong nhà dám dò hỏi sự kiện này. Nguyên việc là con cháu viên quan đầu tỉnh cũng có thể rầy rà nên càng ít người biết càng tốt. Nhưng bây giờ đã sang những năm tám mươi đã ngấp nghé thời kỳ người ta nói đến hai từ dân chủ xưa nay bị đóng đinh sắt bị xiềng trong hầm tối cấm kỵ đối với tất cả mọi người. Không ai có khái niệm dân chủ dù cái chữ đó đứng đầu trong tất cả các giấy tờ hành chính. Cái từ đó lẫn lộn trong một mớ từ ngữ hào nhoáng về quyền tự do tối thiểu của con người là một thứ như bánh vẽ nhìn thấy hằng ngày chẳng ai được nếm…

Cả ba người ngồi trên bậc thềm một ngôi nhà ven đường bị bom Mỹ phá thời chiến tranh chưa xây lại. Mẫn nhìn cậu em út của Hiếu nghe Thu nói về mấy từ dân chủ hạnh phúc, nói một cách bức bối nhưng khá thản nhiên cách nói của bọn thanh niên đang bắt đầu ý thức có lẽ mình cũng là một cái gì trong đời này chứ… làm Mẫn bật cười. Mẫn bảo nói năng cẩn thận vào chú em ơi hôm vừa rồi có một gã dở hơi đọc mấy câu thơ dở hơi trong quán nước kia kìa bị mời đi mà hôm nay chưa thấy về đấy! Đừng dính vào rắc rối!.

Mẫn bảo: tôi hỏi rồi có xem giấy tờ lưu trong bộ phận lịch sử của tỉnh. Cụ Tuần Phủ thực ra có liên hệ hoạt động với Việt Minh nhưng người cán bộ Việt Minh khi đó bị bắn chết trong lần công tác về vùng biển. Khi nổ ra sự kiện thì nhộn nhạo lắm không ai nhận cụ là Việt Minh. Công tác đơn tuyến nó khổ như thế mà lúc đó trên thúc xuống là phải đưa toàn bộ người trong phủ sang huyện Tiên Duy gần biển vì ở trên đó có trại hiến binh có nhà giam giữ cách biệt hẳn với bên này. Rồi không hiểu sao mười mấy người bị chết cả. Lúc đó nghe nói mù mịt, việc nhiều lắm giao cho ai việc gì người đó phải tự làm.

Mười mấy người tất cả? Hiếu hỏi trầm ngâm bẻ vụn một nắm vữa khô trong tay. Nghe nói mười sáu người có ba người là đàn bà. Mẫn không dám nhìn vẻ mặt của Hiếu lúc ấy đang tái như miếng sáp. Hiếu bóp vụn nắm vữa khô bàn tay gân guốc của lính chiến có vẻ muốn gây sự có vẻ muốn bùng nổ làm Mẫn phải đứng lên đập đập vào vai Hiếu. Bình tĩnh đi Hiếu chuyện qua lâu rồi mà!

Không. Chả có gì qua được cả. Mình phải tìm cho ra ông cụ còn phải đưa ông về phần mộ của ông không thể để ông bơ vơ thế được. Nói cho mình cách để đi đến đó.

Thế này nhé, ngày hôm ấy theo như tài liệu ghi lại về vụ đó có bốn người tự vệ làng giải mười sáu người ở phủ đi. Cho tất cả lên xe cam nhông của Pháp đến đó thì đã tối mịt… Ngày đó người ta gọi những người đi làm nhiệm vụ ấy là nghĩa dõng. Ba người đã chết rồi nghe nói chết trẻ cả chưa vợ con gì. Còn một ông vẫn sống có vợ với hai thằng con thì hai thằng đều tâm thần cả. Chả hiểu sao lại thế… Anh em cậu cứ theo địa chỉ này tìm ông ấy. Tên là Quyết. Để biết mộ ông cụ.

Hiếu lái chiếc xe mượn của cơ quan dọc đường đất về cái làng trong những năm đầu tám mươi này vẫn nhà tranh vách đất vẫn mặt người thờ ơ do đói khát. Vài chiếc hon đa đưa trong Nam ra chạy phành phạch dọc đường những đứa trẻ nhìn theo thèm thuồng một vài người đàn bà mặc quần hoa sau cái thời đàn bà đen tuốt từ thắt lưng trở xuống. Hai anh em hỏi thăm nhà ông Quyết. Người đàn bà có cái chỗng tre bày vài thứ quả vài chai nước nói chỏng lỏn: lại có cả ông ô tô đến thăm lão Quyết. Rõ chuyện như chuyện nước Tàu. Cái nhà sau cây xoan kia. May mà người ta đưa hai thằng con vào trại tâm thần rồi chứ không chúng nó cứ trần truồng chạy dọc làng. Ông Quyết ốm lâu rồi nằm cả ngày đấy. Uống nước đã!

Cám ơn bà đã chỉ đường. Chúng tôi có việc với ông Quyết! Thu nói một cách bí hiểm làm người đàn bà lắm mồm kia im bặt. Hai anh em tắt máy chiếc ô tô. Trẻ con bắt đầu gọi nhau bu quanh chiếc xe. Một vài người đàn bà lại chỗ bà bán nước. Thì thào. Chỉ trỏ. Thu bảo anh: càng hay anh ạ. Em muốn cho người ta biết em đến đây làm gì! Vớ vẩn! Hiếu cau mặt. Không ai ưa chuyện này đâu.

Căn nhà quá tồi tàn không hiểu mùa đông người ta chịu lạnh thế nào với vài tấm phên nứa che chung quanh. Một chiếc giường kê sát vách một người đàn ông nằm quay mặt vào vách. Hiếu đứng ở sân đánh tiếng rồi gọi to: đây có phải nhà ông Quyết không cho tôi hỏi thăm!

Người đàn ông mặc áo cánh nâu hai cẳng chân khẳng khiu trong chiếc quần đùi rộng quay ra nhìn. Ông ta thảng thốt lấy tay che ánh sáng nhìn cho rõ rồi một cách bất ngờ một cách khủng khiếp trong nỗi ám ảnh đã lâu, chắc thế, ông ta sụp xuống đất quỳ đầu gối xuống rồi lết bằng đầu gối ra chỗ anh em Hiếu. Ông ta úp mặt vào đất hai tay chắp lại rồi cứ thế ông ta lạy. Ông ta lạy như bị lên cơn như bị ốp đồng trán ông bắt đầu tím lại. Hiếu phải ôm vai ông ta lay mãi nhưng mồm miệng ông ta liên hồi: con lạy ông Tuần xin ông tha mạng ngày đó con trẻ dại chưa biết gì, người ta bảo làm thì làm, con xin hồn ông có thiêng thì ông siêu thoát đừng về làm tình làm tội con mãi…

Thu kéo ông Quyết trở lại giường. Bắt ông ta ngồi rồi cái giọng một thằng thanh niên trẻ trung khỏe mạnh kéo ông Quyết khỏi nỗi sợ: chúng tôi là cháu nội ông Tuần đây không phải ông Tuần nhìn cho kỹ đi. Nào. Nhìn đi!

Thu kéo Hiếu đứng cạnh mình. Ông Quyết dụi đôi mắt đỏ mọng của người ốm lâu ngày nhìn hai người thanh niên trẻ rồi ông mếu máo. Tôi thấy hai anh giống hệt ông Tuần. Giống lắm. Nhất là anh lớn này hồi đưa ông sang bên Duy ông trạc tuổi anh. Giống anh chân tơ kẽ tóc thế nên nhìn thấy các anh tôi tưởng ông về. Mấy hôm nay tôi gặp ông suốt chắc ông nhắc là có các anh đến tôi phải tiếp…

Nhà ông không có bát hương à? Tôi muốn thắp nén hương!

Không ạ! Lâu lắm mình có hương khói gì đâu các anh. Cả làng ấy chứ nhưng hai năm nay tôi thấy người ta thắp hương ở chùa. Chùa bây giờ dọn sạch cuốc xẻng cải tiến đi rồi. Làm kho hợp tác mà. Bây giờ cũng dọn kho đi rồi…

Ông Quyết nói liên hồi trông dáng dấp với cách nói năng chắc đã từng làm cán bộ? Vâng tôi làm công an xã mấy năm từ năm năm nhăm đến năm sáu nhăm thì nghỉ.

Chắc ông có thành tích to lắm mới được làm công an xã? Ông Quyết im. Ngoài sân đám đàn bà con nít tò mò bu bám một lúc rồi tản đi vì thấy không có gì lạ. Anh em Hiếu nói ý nguyện gia đình là đi tìm mộ ông nội nhờ ông Quyết giúp cho.

Chiều hôm ấy Hiếu lái xe đưa ông Quyết sang huyện Duy cách đó chỉ có bảy cây số đường liên xã. Ông Quyết im lìm suốt dọc đường trong khi Thu tìm cách làm cho Hiếu tỉnh táo lái xe, Thu nói huyên thuyên mấy chuyện ở cơ quan sang chuyện đàn bà làm Hiếu bật cười ông Quyết cũng cười góp nhưng vẻ lo lắng của ông không thể nào giấu được… Một cái sân bóng đầy cỏ và cây gai xung quanh.  Mấy con bò gặm cỏ trên sân bóng. Bên kia sân bóng còn sót lại duy nhất một cây gạo to lớn loại cây mà dân gian ít khi dám chặt cành chặt gốc. Thần cây đa ma cây gạo! Loại cây cho những linh hồn bơ vơ trú ngụ. Xa một chút nữa có cái nhà hai tầng trông hiu hắt ông Quyết bảo là trường cán bộ ý tế mùa này nghỉ nên vắng chứ ngày thường cũng tấp nập. Đi chút nữa là phố huyện…

Ông Quyết dẫn anh em Hiếu đi hai phần ba sân bóng dừng lại áng chừng khoảng cách với cây gạo rồi ông giậm giậm chân lên lớp cỏ: các cụ ấy nằm đây. Tôi vẫn ra đây thường xuyên nên không lầm được. Ngày ấy tôi ở lại sau đếm bước từ đây ra cây gạo để ghi nhớ. Đây là nền của trại hiến binh, chiếm gần hết sân bóng này mãi khi Pháp chiếm lại lập tề Pháp cho phá cả cái trại đi…

Anh em Hiếu im lìm nghe không hỏi gì. Chính cái sự im lìm làm ông Quyết có nghĩa vụ, ông tự nhủ, phải kể hết, kể cho cháu họ nghe để lòng mình đỡ day dứt. Khi ấy cướp chính quyền được năm sáu ngày gì đó ông Tuần không chạy đi đâu cùng tập hợp mấy người trong phủ chờ được phán quyết. Tỉnh này nhỏ nên ông Tuần đứng đầu dân vẫn quen gọi ông Tuần Phủ, khác với tỉnh lớn trong kia có quan tổng đốc. Tôi nhớ có một ông đeo súng lục mặc quần soóc mũ cát trắng đi xe đạp cùng với hai ông mặc quần áo tây đến phủ tập hợp chúng tôi khi đó nhận nhiệm vụ canh gác bảo chúng tôi ra phố gọi người tài xế vào có việc. Trong sân phủ lúc đó có chiếc xe cam nhông không mui tài xế của phủ ở đây nhưng lại không được lái xe. Tôi nghe người mặc đồ tây nói với người mũ cát: đầy đủ cả. Tuần phủ, án sát, đốc học, giám binh, thừa lại. Có ba người đàn bà là người họ hàng không phải vợ con… Tôi nghe thế mà nhìn những người đứng quanh ông Tuần thấy đều trẻ cả, có hai ông mặc triều phục áo dài khăn đóng còn tất cả mặc đồ tây mấy người đàn bà mặc áo dài trông đều tử tế. Tôi thấy ông Tuần phủ bước lên trước, trông ông lúc đó y hệt anh lớn này, tóc cũng chải sang bên, tai to lắm tướng ông phải thọ mới phải, ông cao lớn như ông Tây. Ông đưa cái tráp cho ông đội mũ cát rồi nói to: trong này có bốn ngàn Đông Dương và con dấu của phủ xin cách mạng tiếp thu…

Ông kia mở cái tráp rồi gọi hai ông mặc đồ tây ra góc sân nói gì đó. Sau đó chúng tôi được lệnh đưa tất cả những người trong phủ sang huyện Duy. Thời đó đường khó đi chứ không có đường lớn như bây giơ, cái xe cứ trầy trật mãi trên đường đê có lúc lại chết máy, tài xế phải cùng tài xế của phủ chữa mãi. đến đây thì trời tối mịt. Lại mưa. Hôm đó tự dưng trời có sấm chớp, tháng Tám mà, chưa hết dông sét nhưng mọi năm dông sét mùa tháng Tám không to. Trong đám nghĩa dõng chúng tôi có anh Tâm được giao nhiệm vụ đội trưởng. Anh Tầm bảo đưa tất cả xuống xe. Ông Tuần có vẻ bình tĩnh bảo anh chị em xuống đi. Cách mạng người ta lo cho mình không có gì phải sợ. Ông Tuần xuống trước đưa tay đỡ mấy người đàn bà. Mấy bà này bắt đầu khóc. Mưa dông đã ngớt nhưng trời tối. Cái đèn bão trong tay anh Tầm thì nhỏ ngọn. Anh Tầm bảo người tài xế đưa xe trở lại phủ cho cách mạng dùng việc khác rồi anh Tầm ném cho chúng tôi mấy cuộn dây vừa lấy trong trại hiến binh: trói người ta lại.

Ông Tuần hỏi to chúng tôi có làm gì mà phải trói thưa Cách mạng. Chúng tôi không biết, lệnh là phải trói. Anh Tầm trả lời.

Tất cả ngoan ngoãn cho chúng tôi trói… Đây này. Chỗ này lúc đó có cái hố rất to nghe nói lính trong trại đang vạt đất để làm cái ao lấy nước nuôi ngựa. Chúng tôi dẫn đám người trong phủ ra đây, đứng cạnh cái hố. Anh Tầm dõng dạc hô tất cả những người làm việc cho Tây đều bị xử bắn. Đây là các phần tử ăn trên ngồi trốc làm hại nhân dân Cách mạng tuyên án tử hình! Mấy người đàn bà gào khóc to bị chúng tôi ném xuống hố trước tiên. Tôi lúc đó như bị mờ mắt như bị nhức đầu cứ như có ai thúc sau lưng tôi đẩy mấy người xuống hố còn ông Tuần sau cùng… Sau cùng hay thứ bao nhiêu… Ông Quyết vỗ tay vào trán… Tôi không còn nhớ nữa. Lâu quá rồi.

Hiếu bình tĩnh nhắc ông cứ kể đi nhưng cố nhớ cho chúng tôi ông nằm ở góc nào!

Tôi không nhớ được. Gần sau cùng sao đó vì người cuối cùng còn bỏ chạy anh Tầm theo túm ông này ném xuống. Ông Tuần nói to: sao lại thế chúng tôi làm gì nào? Các ông bóc lột hà hiếp nhân dân. Anh Tầm nói thế rồi đẩy ông Tuần xuống. Hố lúc đó có nước thành hố cao lắm lại bị trói không ai lên được nhưng cũng có người cố ngoi lên, anh Tầm hạ lệnh: dùng lưỡi lê! Súng của chúng tôi lấy của lính đồn đều có lưỡi lê. Chúng tôi lắp lưỡi lê vào rồi làm theo lời anh Tầm. Cứ dùng lưỡi lê dộng xuống hố. Tôi nghe có tiếng nước bị quẫy tiếng giẫy tiếng đạp nhưng tiếng khóc thê thảm lắm. Có tiếng ai đó hô quân dã man quân giết người Cách mạng giết người… Mãi sau này tôi mới hiểu câu nói của người trong hố. Biển thủ! Ông Tuần đưa cho ông đội mũ cát bốn ngàn Đông Dương. Một món tiền to khủng khiếp thời đó ngân quỹ của cả tỉnh ít đâu. Gặp phải đám người không tốt. Sau này làm công an tôi có đi hỏi dò mấy người về tiếp quản tỉnh lỵ lúc đó nghe nói một người đã vào Nam theo địch đã thành kẻ phản bội còn hai người sau này làm lớn lắm không ai dám hỏi tới họ, nhất là với đám người trong phủ ai dám kêu cho họ nào. Bốn ngàn Đông Dương ba người ấy chia nhau mà giết chừng ấy con người vô tội. Họ bị giết hết vì họ đều thấy ông Tuần đưa cho mấy người kia cái tráp…

Ông chưa kể hết! Thu nhắc. Ông Quyết như ra khỏi cơn mê. Ông ta ngồi bệt xuống đất, trông ông ta như kiệt sức. Một lúc sau ông ta nói một cách từ tốn hơn… Cứ thế chúng tôi dộng lưỡi lê. Rồi anh Tầm vào trại lấ bốn cái xẻng. Chúng tôi xúc đất lấp cái hố. Tiếng đất rơi tôi còn nghe tiếng khóc tiếng ai đó hét lên cứu tôi với mẹ ơi cứu con với. Quân dã man. Quân giết người… Sau đó thì im dần. Anh Tầm hạ lệnh không được đắp cao mà san bằng cái hố. Khi quân Pháp chiếm lại tỉnh lập tề, ở đây thành trại nuôi ngựa. Người ta cho ngựa giày lên đây để đất chắc lại vì trong tỉnh lúc đó rộ lên câu chuyện người của phủ bị chôn sống hài cốt dưới này cả chỉ có điều không biết cụ thể nằm ở đâu. Ngựa giày mấy năm đất chắc lại. Quân Pháp rút lui, hòa bình không ai dám làm nhà ở đây. Huyện cho làm sân bóng.

Sao lúc đó không bắn cho họ chết nhẹ hơn. Thu nhìn ông Quyết như muốn nuốt tươi ông này. Hiếu phải kéo tay Thu cho tĩnh trí lại.

Lúc đó thiếu đạn. Bắn mười sáu người thì nhiêu khê lắm đạn không đủ. Vả lại không muốn tiếng súng làm náo loạn. Ban đêm tiếng súng dễ làm cả vùng hoảng sợ. Anh Tầm bảo anh nhận lệnh như vậy. Anh nhận lệnh từ ông đội mũ cát nói đám này là thân Pháp là phản động phải thủ tiêu ngay để lâu không có ai canh giữ quân Pháp quay lại phản công sẽ phiền hà cho cách mạng. Nhận lệnh thì chúng tôi làm. Thời đó chúng tôi trẻ người non dạ lại hăng máu vịt, nghe nói giết quân phản Cách mạng thì chúng tôi phải thi hành nhiệm vụ… Chỉ có điều… ông Quyết nhìn ra xa về phía thị trấn huyện lúc này đã có xe hon đa đưa trong Nam ra đang vè vè mấy cái trên đường. Mấy con bò gặm cỏ đủng đỉnh đi về cuối sân bóng… Chỉ có điều người ra lệnh thường ít phải nhúng tay. Tay họ sạch hơn nên họ có thể thoát nhiều cái nạn rơi xuống đầu. Những người làm theo lệnh họ mới khổ. Mấy anh em đều định vào bộ đội đánh Pháp nhưng chưa kịp đi thì anh Tầm đi bừa bị con trâu lồng lên kéo cái bừa chạy, anh Tầm đuổi theo con trâu, cái bừa lật ngược lên anh ấy ngã sấp xuống, răng bừa xọc đúng ngực chết tươi ngay trên ruộng. Hai anh kìa thì một anh bị sét đánh chết khi đang ăn cơm. Cả nhà có mấy người ngồi ăn cơm sát đánh chết cả. Anh nữa xuống bãi cào ngao, giỏi bơi lắm thế mà cào ngao xong xuống biển rửa ráy sóng cồn úp lên đầu kéo tuột xuống biển mất tăm. Biển ở đây ít sóng nhưng năm đó gió mùa về mạnh lắm anh này chủ quan bị mất xác…

Còn ông? Thu khiêu khích. Ông đã đâm mấy người dưới hố? Không nhớ à? Thời gian lâu lắm rồi à? Dễ quên thế.

Thu, ngồi xuống đi chú. Hiếu kéo tay em. Trời có mắt mà!

Tôi nghĩ trời có mắt thật. Nếu ngày đó từng trải hơn tôi có thể để cho họ chạy thoát. Nhưng lúc đó chúng tôi bị anh Tầm ốp, anh Tầm lại bị người khác ốp chúng tôi không làm thì sẽ chết thay thôi. Vả lại ngày đó cái chữ phản động phản cách mạng nó ghê gớm lắm nó làm cho máu trong ngươi chúng tôi sùng sục giết người chúng tôi tâm niệm là giết bọn xấu bọn phá hoại cách mạng… Tôi có sống yên đâu. từ hôm đó tôi thường bị đau đầu đau đến mờ cả mắt thuốc thang chả khỏi. Tôi lấy vợ được hai thằng con đã mừng nhưng cứ đến mười lăm tuổi hai thằng đều lên cơn như nhau. Chúng nó đánh nhau rồi cởi trần truồng la hét chạy khắp làng. Vợ tôi ốm vì chúng nó rồi không chịu được uống thuốc chuột chạy ra chết ở lều chợ ban đêm… Tôi sống cũng như chết rồi có ra gì đâu. Ông Quyết ôm mặt khóc hu hu. Ngày đó tôi cũng dại quá không biết đánh dấu gì trên người ông Tuần để nếu đào hố lên dễ tìm thấy. Tôi cũng không trói ông Tuần. Anh Tầm trói tôi nhớ ông Tuần còn bảo anh Tầm: mấy người đàn bà kia không có tội gì đâu tha cho họ. Tha thế nào mà tha? Quân phản động hết. Sau này tôi nghĩ mấy bà này cũng nhìn thấy ông Tuần đưa cái tráp cho ông cán bộ. Nhìn thấy việc ấy rồi thì ai để cho sống nữa? Các anh là người duy nhất đến hỏi tôi về ông Tuần chứ người nhà của mười mấy người kia chẳng thấy đâu. Tan tác náo loạn cả có lẽ phần lớn những người dính líu đến người Pháp đều chạy về phía Nam. Nhưng tôi vẫn không hiểu có ai về đây thời Pháp quay lại không? Hồi đó đây là vùng tề tôi không ở nhà tôi đi bộ đội đóng quân trên Việt Bắc. Vào bộ đội bệnh đau đầu hành dữ người ta cho tôi làm việc bên hậu cần không phải cầm súng. Tôi sợ cầm súng trong tay. Tôi sợ lắm. Năm hòa bình tôi làm công an cũng không dám cầm súng tôi toàn đẩy cho anh phó lo mọi việc. Có lần người nhái đổ quân lên bải biển, chúng tôi nắm trước kế hoạch tóm sạch bọn họ rồi trên về chuyển đi chứ chúng tôi không phải bắn. Đời tôi cũng trả gần hết nợ rồi. Hu hu…! Ông Quyết lại khóc to hơn.

*

*   *

Đưa ông Quyết trở lại làng ông ấy Hiếu rút ví cho ông ta mười đồng. Ông này kinh ngạc không thể nói gì. Ông chắp tay lạy hai người cháu ông Tuần rồi lại khóc. Hiếu làm cử chỉ này tự nhiên và không hiểu sao thấy thương hại người đàn ông ốm lay lắt nhà cửa tan nát giờ này trơ trọi trong căn nhà trống huếch. Thu cằn nhằn anh cho ăn mày còn hơn! Hiếu bảo ông ta không gượng được nữa đâu thần Chết chưa bắt vì để ông ta còn ngấm đòn thêm nữa.

Hiếu không đánh xe về Hà Nội ngay mà quay trở lại sân bóng. Hai anh em lặng lẽ đi ngang dọc khoảng đất cỏ xanh phủ đầy mà ông Quyết đã chỉ. Khoảng đất này đi hơn ba mươi bước là đến cây gạo. Để đánh dấu. Dưới này là thân xác ông nội và những người bạn của ông. Chỉ vì bốn ngàn Đông Dương mà họ chết một cách tức tưởi. Đâu có phải vì lý tưởng này kia đâu có phải vì mục đích lớn lao người ta phải bài trừ đối thủ. Chỉ có bốn ngàn Đông Dương mà không ai được xét xử không ai được nói lời cuối cùng. Không ai được bắn một viên đạn vào ngực cho đỡ đau đớn. Lưỡi lê của cách mạng chỉ là để tiết kiệm đạn chỉ là để một vụ được diễn ra êm xuôi không có nhiều tò mò can gián.

Gió chiều ào qua sân bóng. Gió mùa. Vùng nhiệt đới gió mùa mang theo hơi ẩm từ biển vào luôn gây ra cho con người những cơn bức bối khó chịu không biết trút vào đâu người ta hay trút vào nhau. Dải đất hẹp trần trụi chạy dọc biển Đông nhiều khi trên bản đồ thấy mong manh như làn khói gió biển thổi mạnh là có thể cuốn phăng, con người lại không biết sự mong manh đó cứ cố sống cố chết chạy theo hận thù. Thù hận làm đời ta ngắn lại… Hiếu nhìn về phía biển. Biển ở đây bồi, đầy bùn. Những rừng cây tràm cây đước chắn sóng chạy ngút ngàn dọc biển. Qua thị trấn này qua một cái làng mới đến biển nhưng đứng đây vẫn có thể ngửi được mùi mặn của muối mà gió mùa đưa lên. Hai anh em nghe rõ tiếng lao xao trong gió. Như tiếng những linh hồn oan khuất đang nhìn những người trẻ tuổi vừa nghe về cái chết của họ. Họ như được minh oan… Thu đốt nắm hương vừa mua trong thị trấn cắm lên khoảnh đất ông Quyết đã chỉ. Hai anh em vừa bước đi mấy bước bó hương cháy bùng lên lách tách tàn hương bay trong gió. Chắc gió to quá thổi cho hương cháy to. Thu bảo. Nhưng Hiếu lắc đầu: họ thổi đấy. Họ vui mừng vì có người tới thăm. Chúng cháu lạy ông nội và các chú các bác.

Hiếu chắp tay cúi đầu thành kính. Thu làm theo anh. Hiếu bảo khó tìm được ông đấy. Mười sáu người, mà bao nhiêu năm qua rồi. Có lẽ bàn với bố mẹ xin tới huyện đây làm cái bia thờ chung. Thờ tất cả mười sáu người.

Hai anh em ra xe. Trời hơi tối rồi. Hiếu bỗng bảo em. Anh đã chứng kiến nhiều việc. Cả cái việc mà thằng Phong (Em, con vợ lẽ của bố Hiếu, sĩ quan tình báo quân đội Sài Gòn, từng tra tấn Hiếu dã man, móc cả một mắt của Hiếu – PT chú) làm với anh, lúc nào đó anh sẽ kể cho chú nghe. Phong con dì Việt trong Nam hả? Phóng đó. Cái thằng mà bố đang xót xa vì nó. Có lẽ cho nó ra khỏi chỗ đó thôi… anh ghê tởm việc nó làm nhưng cái vụ này, Hiếu chỉ tay về phía bó hương đã cháy hết, vụ này mới thật sự ghê tởm. Nhiều khi anh không nén nổi sự tởm lợm muốn nôn mửa. Anh tưởng chỉ thằng Phong mới gây ra việc đó cho anh nhưng có việc còn hơn thế. Hiếu lầm bầm. Thật ghê tởm!

Anh nói em chả hiểu gì cả cái lối cứ bí  rì rì sốt cả ruột.

Chú biết làm gì biết ít thôi biết cái vụ này cũng đủ già đi hơn chục tuổi rồi đấy vài vụ nữa thì chống gậy.

L.M.K.

 

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: