Pham Ton’s Blog

Tháng Mười Một 28, 2014

1 Gia đình 34 nhà giáo

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 4:59 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 4 tháng 11 năm 2014.

CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11

1 GIA ĐÌNH 34 NHÀ GIÁO

Thanh Nhơn – Ngọc Tài

(Bài trên trang 12 báo Tuổi Trẻ thứ năm 20/11/2014)

“Lúc tôi đăng ký thi ngành sư phạm, ông bà, cha mẹ, cô chú bác đều dặn dò: nghề giáo là nghề thanh bần, tiện tặn mới đủ sống. Vậy nhưng không hiểu sao con cháu cứ lần lượt thi vào ngành sư phạm” – Nguyễn Thị Ngọc Trâm, tân cử nhân khoa sư phạm mầm non, tâm sự.

Trâm là giáo viên thứ 34 của đại gia đình ba đời làm giáo viên mà khởi đầu là thầy Nguyễn Thanh Tám (93 tuổi, xã Nhị Quý, thị xã Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang).

Khởi nghiệp giữa làn bom đạn

Căn nhà theo lối kiến trúc cổ xưa nằm lọt thỏm phía trong chợ Nhị Quý là nơi hun đúc tình yêu trẻ, yêu nghề của thầy Tám và những người con. Mặc dù mới xuất viện sau đợt điều trị viêm phổi nhưng thầy Tám đã có thể đi lại nhanh nhẹn, thần trí vẫn còn rất minh mẫn.

Đặc biệt thầy có thể kể vanh vách chuyện xưa, chuyện nay và cả những tâm tư của một người từng gắn bó với ngôi trường làng ngót nghét 30 năm.

“Hồi đó, quanh vùng này mấy xã mới có một trường tiểu học nên người dân gửi con ra học đông lắm. Mà tụi học trò hồi xưa đi học lem luốc chứ không như bây giờ” – thầy Tám lấy giọng, nói rõ từng từ.

Thầy Tám sinh năm 1925, sau khi tốt nghiệp Trường trung học Pháp – Việt ở Sài Gòn, thầy cùng vợ là cô Cao Thị Giác được phân công về mở Trường tiểu học cộng đồng Nhị Quý.

Thầy cùng cô bắt tay ngay vào dựng trường, mở lớp. Từng tấm lá, cây cột, cái kèo của trường đều do chính tay thầy cô cùng người dân xa gần gom góp. Trường học mới mở nên thiếu thốn đủ thứ nhưng điều mà thầy Tám sợ nhất là những trận càn, bom đạn bay vùn vụt trên đầu.

“Những ngày chiến tranh ác liệt, giáo viên không chỉ đảm nhiệm vai trò người thầy mà còn làm người gác cửa sinh tử. Nghe ngóng tiếng pháo, tiếng bom để ra hiệu các em nằm rạp xuống bàn học. Tiếng súng đạn xa dần, thầy là người ngoi lên trước hết rồi điểm danh từng em. Em nào chậm lên tiếng là tim thầy đập muốn văng ra ngoài” – thầy Tám bồi hồi nhớ lại.

Chữ duyên, chữ nghiệp

Nở nụ cười móm mém, thầy Tám vẫn khẳng định chưa bao giờ bắt ép con cháu trong gia đình phải theo nghề của mình, có chăng chỉ là những lời răn dạy các con phải sống sao cho trọn với cái nghề mà bản thân đã lựa chọn.

Chỉ vậy nhưng kỳ lạ thay, lần lượt 10/11 người con thầy Tám đều vào sư phạm rồi trở thành giáo viên.

Sau khi ra trường, hầu hết các con thầy Tám được giao trọng trách như cha mẹ ngày xưa về tận vùng sâu vùng xa của huyện để khai khẩn, mở trường.

Cô Nguyễn Thị Thu Thủy – người con thứ 10 của thầy Tám, đang là giáo viên Trường THCS Mỹ Long – kể: “Năm cô ra trường, xã Mỹ Long còn rừng rú lắm. Chỉ mấy cây số mà tới mười mấy cây cầu khỉ. Đường nhỏ mà rắn rết thì nhiều. Cô cùng ba thầy cô khác hẹn nhau đi dạy cùng để rủi gặp chuyện bất trắc còn có người cứu giúp. Sau này các thầy cô thấy cực quá bỏ nghề chỉ còn mình cô đi”.

Trong tâm trí cô Thủy vẫn còn nhớ như in ngôi trường đầu tiên cô giảng dạy. Gọi là trường nhưng thực chất chỉ là những căn nhà mái lá lụp xụp, không bàn ghế lẫn bảng đen.

“Học trò mỗi em mang theo một khúc gỗ làm ghế, lấy chân làm bàn. Tập vở cũng đâu trắng tinh như bây giờ. Mà thương lắm, cực khổ vậy chứ tụi nhỏ ngoan, hiền và học giỏi. Thấy vậy mình không nỡ bỏ tụi nó” – cô Thủy bùi ngùi nhớ lại.

Một lần cô dạy về muộn, đang đi cầu khỉ thì bị trượt chân té xuống kênh. May mà khi đó có người dân đi giăng câu cứu kịp. Giữa lúc sinh tử cô Thủy bỗng dưng muốn bỏ nghề.

“Nằm nhà một tuần trị thương mình lại thấy nhớ trường, nhớ lớp. Thầy hiệu trưởng tìm đến nhà cô để động viên và hứa với gia đình cô sẽ đưa rước cô mỗi bận. Nhờ vậy cô mới gắn bó với nghề tới nay. Còn thầy hiệu trưởng thời đó là cha của con cô bây giờ” – nói dứt câu, cô Thủy trìu mến nhìn thầy Phiên.

Năm 2015 cô Thủy sẽ về hưu. Cận kề ngày được an hưởng tuổi già nhưng cô Thủy vẫn thấy trong lòng luyến tiếc: “Mỗi lần nghe đồng nghiệp nhắc chuyện về hưu tôi lại tránh mặt…”.

34 nguoi lam giaoTre già măng mọc

Cận kề ngày 20-11, Ngọc Trâm – cháu nội của thầy Tám, người nối nghiệp thứ 34 trong đại gia đình này – dù chưa chính thức bước lên bục giảng nhưng lòng cũng hân hoan. Trong lúc chờ nhiệm sở Trâm vẫn thường cập nhật những thay đổi trong cách đánh giá đối với học sinh tiểu học, đồng thời nhờ mẹ truyền thụ thêm kinh nghiệm giảng dạy.

“Đối với nhiều bạn chung lớp thì chuyện chọn ngành học phụ thuộc rất nhiều yếu tố như sở thích, cơ hội việc làm rồi lời khuyên của cha mẹ, nhưng với riêng bản thân tôi thì trước sau như một, nung nấu ước mơ cháy bỏng được trở thành giáo viên mà thôi” – Trâm tâm sự về lý do chọn nghề giáo mà không phải một nghề nào khác.

Không những Trâm mà từng thành viên trong đại gia đình nhà giáo đều có rất nhiều cảm xúc trước ngày kỷ niệm của ngành và cũng là ngày trọng đại của gia đình.

“Chập tối 20-11 mỗi năm, con cháu mới quây quần với ba má rồi ôn lại truyền thống của gia đình” – thầy Nguyễn Thanh Tân, con của thầy Tám, cho biết.

Những lúc như thế ông Tám thường mang những món quà kỷ niệm mà những học trò của ông gửi tặng. Dù đã rời xa bục giảng gần 40 năm nhưng cứ đến những ngày lễ tết, ông Tám hay nhận những món quà kỷ niệm từ phương xa.

“Điều mà cha thầy muốn nhắc con cháu không phải là những vật phẩm đắt tiền mà là tình cảm của trò dành cho người thầy của mình. Chừng ấy năm mà học trò vẫn còn nhớ đến mình là một điều không sao quý bằng” – thầy Tân chia sẻ.

T.N – T.T

Mỗi lần có đứa quyết định thi sư phạm thầy đều gọi lại căn dặn thành quả lớn nhất của người làm thầy làm cô là dạy cho học trò mình nên người, không phiền hà phụ huynh. Bước chân vào nghề giáo không khó, nhưng khi rời bục giảng người dân vẫn kính trọng gọi mình một tiếng thầy thì thật sự không dễ”

Thầy Nguyễn Thanh Tám

Thầy Lâm Hữu Minh (học trò thầy Tám, nguyên hiệu trưởng Trường THCS Nhị Quý, thị xã Cai Lậy, Tiền Giang):

Tiếp thêm lửa nghề

Hằng năm cứ mỗi dịp 20-11, tôi lại mời thầy Tám về trường để phát biểu trước toàn thể giáo viên và học sinh.

Thông qua những câu chuyện giản dị thầy kể, chúng tôi như được tiếp thêm lửa nghề cũng như học cách quản lý làm sao để thầy và trò gắn kết thành một khối.

Thầy Tám thường dạy nếu làm bác sĩ tồi thì chỉ giết chết một mạng người, nhưng làm thầy giáo tồi sẽ làm hư hỏng cả một thế hệ học trò”.

T.N.-N.T.

—o0o—

TRÊN BẢNG KHÔNG CÓ CHỮ NÀO

Hoàng Hương

(Bài trên trang 19 báo Tuổi Trẻ ngày 19/11/2014)

Một buổi sáng giữa tháng 11-2014, chúng tôi xin phép ban giám hiệu Trường THPT Giồng Ông Tố, TP.HCM vào dự giờ tiết văn của cô Diệp. Thật bất ngờ: mới đầu giờ học mà một học sinh (chứ không phải cô giáo) đang say sưa nói về… tác giả Nguyễn Tuân.

Trên bục giảng, ngoài một học sinh đang đứng thuyết trình, còn có một học sinh khác đang ngồi trước máy tính để chiếu cho các bạn xem những hình ảnh, tư liệu về bài học.

Phía dưới, các học sinh ngồi theo hình chữ U, riêng cô giáo ngồi phía cuối lớp. Trên bảng tuyệt đối không ghi chữ nào.

Cô giáo là khách mời

“Bài thuyết trình về tác giả Nguyễn Tuân của mình đến đây là hết, các bạn có hỏi gì không?”. Hai cánh tay đưa lên: “Các bạn hãy cho biết những bút danh của Nguyễn Tuân?”. “Đó là Thanh Thủy, Nhất Lang, Thanh Hà…”. “Tác giả Nguyễn Tuân bị bắt vô tù bao nhiêu lần?”. “Theo mình nhớ là hai lần… Còn ai hỏi gì nữa không?… Nếu không còn ý kiến gì thì nhóm mình sẽ chuyển sang nội dung khác”.

Lúc này cô giáo mới lên tiếng: “Nhóm thuyết trình phải cho các bạn suy nghĩ và đặt câu hỏi chứ. Nào, tất cả mọi người! Còn em nào hỏi gì nữa không?”. Im lặng!

“Nếu các em không còn câu hỏi nào thì cô sẽ đặt câu hỏi cho nhóm thuyết trình và cho cả lớp. Nếu được giới thiệu một lời khái quát dùng cho Nguyễn Tuân thì các em sẽ dùng câu nào?”.

Một cánh tay rụt rè đưa lên: “Thưa cô, em sẽ chọn câu: Nguyễn Tuân là người suốt đời đi tìm cái đẹp”. “Tại sao em lại chọn câu này?”. “Là vì nó thể hiện rất rõ ở tác phẩm Chữ người tử tù mà trước đây em đã học. Ở đây, nhà văn đã truyền đi thông điệp: Cái đẹp vượt lên mọi cảnh ngộ để chiến thắng”…

Cứ thế tiết học về tác phẩm Người lái đò sông Đà của lớp 12 A-D, Trường THPT Giồng Ông Tố trôi đi một cách nhẹ nhàng và thú vị. Xen lẫn những đoạn thuyết trình là những câu hỏi đầy bất ngờ và kịch tính của người dự khán (là các bạn cùng lớp) khiến cả nhóm thuyết trình ngớ người ra (vì không chuẩn bị trước).

Có lúc cả nhóm không biết trả lời thế nào, đành xin cô giáo “Sẽ trả lời vào cuối tiết học”. Không ngờ cô yêu cầu: “Các em phải trả lời ngay chứ”, nhóm đành giao hẹn trước khi trả lời: “Nghĩ sao nói vậy nha các bạn”. Thế mới có những trận cười sảng khoái của cả cô và trò.

Thế nên tiết học mới trôi qua một cách nhanh chóng vì các học sinh thật sự làm chủ tiết học ấy, tự đưa ra những nhận định ban đầu về tác giả, tác phẩm rồi trả lời những thắc mắc, băn khoăn của các bạn đưa ra.

Cô giáo đóng vai một vị khách mời uyên bác, sẵn sàng cứu nguy cho nhóm thuyết trình khi họ “bí”, đưa ra những câu hỏi đúng lúc để cả lớp phải tìm hiểu kỹ hơn về bài học; kịp thời bổ sung câu trả lời cho nhóm thuyết trình để học sinh của mình cảm nhận đầy đủ những cái hay, cái đẹp của tác phẩm…

Tren bang khong co chu nao“Thích cô nên thích học văn cô dạy”

Đó là lời đúc kết của nhiều học sinh lớp 12A-D khi chúng tôi hỏi về phương pháp dạy văn của cô Diệp.

“Hồi học THCS, mình rất ghét môn văn. Tất cả học sinh cứ phải học, phải làm theo một cái khuôn với trình tự nhất định một cách khô khan và khó hiểu. Nếu làm khác đi chắc chắn phải chịu điểm thấp. Đến khi học cô Diệp, mình thấy môn văn thật hấp dẫn và gần gũi. Học văn với cô rất vui vẻ. Cô cho tụi mình được thoải mái trình bày theo cách nhìn của bản thân, cô tôn trọng suy nghĩ cá nhân của học sinh, không bắt tụi mình phải học thuộc lòng những câu hỏi giáo khoa mà phải là đọc – hiểu” – học sinh Trâm Anh cho biết.

Trong khi đó, học sinh Hồng Phúc lại chia sẻ: “Mình sẽ không thi đại học môn văn nên không đầu tư nhiều cho văn. Nhưng mình thích học văn với cô Diệp. Cô nói giọng miền Trung nhưng nghe ngọt ngào và truyền cảm. Những lúc cô đọc thơ thì… tuyệt vời. Trong giờ dạy, cô còn đưa ra nhiều dẫn chứng gắn liền với cuộc sống khiến mình cảm thấy môn văn hữu ích”. “Cô còn rất xìtin nữa nha. Từ điệu bộ cho đến lời nói đều rất gần gũi với học sinh” – học sinh Ý Kiệt chen vào.

“Không yêu thương văn sẽ làm hỏng văn”

Đó gần như là “kim chỉ nam” trong dạy học của cô Nguyễn Thị Ngọc Diệp: “Vì yêu thương nên tôi muốn học sinh của mình cũng yêu thương văn. Muốn các em thích học văn thì trước hết phải làm cho giờ văn thoải mái, không gò ép”.

Cô tâm sự: “Cách đây khoảng 5-6 năm, mình nói sẽ cho học sinh bốc thăm để làm việc nhóm. Mỗi nhóm có nhiệm vụ soạn một bài thuyết trình về tác giả – tác phẩm trong chương trình học, đến tiết đó các em sẽ nói cho cả lớp nghe. Không ngờ học sinh hào hứng nhận lời. Thật sự, lúc đầu mình cũng hơi lo ngại, bởi cứ nghĩ học trò vùng ven, các em sẽ không đủ đam mê, không có phương tiện (máy tính nối mạng) để tìm tư liệu, soạn bài”.

Nhưng kết quả đạt được thật không ngờ: “Một khối có ba lớp thì ba bài thuyết trình với ý tứ, lời văn… hoàn toàn khác nhau cho thấy các em không hề sao chép của nhau mà tự tìm tòi, soạn bài” – cô Diệp kể và kết luận: “Kinh nghiệm rút ra là phải tin vào học sinh của mình. Hồi đầu, tôi không an tâm, khi học sinh soạn bài xong phải cho tôi xem trước, sửa lỗi rồi mới thuyết trình. Bây giờ, tôi đã tự tin cho các em được tự do trình bày ý kiến của mình, nếu có sai sót tôi sẽ sửa ngay trước lớp”.

Cũng vì tin học sinh mà cách đây nhiều năm, cô Diệp đề xuất với ban giám hiệu Trường Giồng Ông Tố thành lập đội tuyển văn do cô phụ trách. Mặc dù hồi ấy học sinh Giồng Ông Tố không có khái niệm “đi thi học sinh giỏi” (nói gì đến việc đoạt giải), mặc dù hồi ấy nhiều ý kiến lo ngại rằng “học trò vùng ven thì làm sao “địch” lại với học sinh nội thành”.

Thế nhưng ngay năm đầu tiên “ra quân”, học sinh Giồng Ông Tố đã đoạt giải trong kỳ thi học sinh giỏi Olympic 30-4.

Giải năm ấy không cao nhưng nó mang lại một niềm tin cho cả giáo viên và học sinh trong trường, rằng không phải vùng ven thì không có học sinh giỏi. Bây giờ, năm nào Giồng Ông Tố cũng có học sinh giỏi văn và cả những môn khác nữa. Thậm chí năm học 2013-2014, trường còn có giải nhất học sinh giỏi văn cấp TP. Kết quả này bắt nguồn từ sự tiên phong, dám nghĩ – dám làm của cô Nguyễn Thị Ngọc Diệp, tổ trưởng tổ văn Trường THPT Giồng Ông Tố, TP.HCM.

H.H.

Có trường nổi tiếng mời về dạy nhưng cô vẫn ở lại

Trong quá trình dạy học, cô Diệp luôn tìm tòi, đi đầu trong việc đổi mới phương pháp giảng dạy. Cái hay của cô là những đổi mới ấy phù hợp với đối tượng học sinh vùng ven chứ không phải dành cho học sinh trường chuyên.

Trước đây từng có một số trường THPT nổi tiếng của TP mời cô Diệp về dạy nhưng vì những tình cảm của đồng nghiệp, của học sinh mà cô quyết định ở lại trường. Những sáng kiến của cô đến nay đã lan tỏa, được tất cả giáo viên của tổ văn học tập và thực hiện.

Nhiều năm nay, năm nào Giồng Ông Tố cũng có học sinh giỏi văn cấp TP. Đây là thành quả nỗ lực không ngừng của cô Diệp. Bởi ai cũng biết đầu vào Trường Giồng Ông Tố không cao.

Việc phát hiện, truyền lửa đam mê văn chương (vì học sinh bây giờ đa số chỉ thích toán, lý, hóa) và bồi dưỡng các em trở thành học sinh giỏi là cả một quá trình vất vả mà một giáo viên giỏi nhưng nếu thiếu nhiệt huyết sẽ không thể làm được.

Năm 2014, cô đã được Sở GD-ĐT TP.HCM trao giải thưởng Võ Trường Toản (giải thưởng cao quý dành cho các nhà giáo giỏi do báo Sài Gòn Giải Phóng phối hợp với Sở GD-ĐT TP.HCM thực hiện).

Ông HÀ HỮU THẠCH

(Hiệu trưởng Trường THPT Giồng Ông Tố, TP.HCM)

—o0o—

TPHCM TUYÊN DƯƠNG 186 NHÀ GIÁO TRẺ TIÊU BIỂU

(Tin đăng trên www.tuoitre.vn ngày 18/11/2014)

Lễ vinh danh 186 nhà giáo trẻ tiêu biểu cấp thành phố năm 2014 vừa được Thành đoàn TP.HCM tổ chức chiều nay 18-11, tại Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM.

 Đây là những gương mặt được bình chọn từ 550 hồ sơ do các trường học gửi về trong lần thứ 7 tổ chức giải thưởng này. Trong đó có chín anh chị được nhận giải thưởng này lần thứ năm liên tiếp, ba anh chị nhận bốn năm và 16 anh chị lần thứ ba liên tiếp được vinh danh.

Những người tham dự bày tỏ sự thán phục với những thành quả nghiên cứu của tiến sĩ trẻ Lý Hùng Anh (ĐH Bách khoa, ĐHQG TP.HCM). Lý Hùng Anh hoàn thành chương trình học và lấy bằng tiến sĩ tại Nhật Bản chuyên ngành kỹ thuật hàng không bằng suất học bổng toàn phần của chương trình JICA (Nhật) ở tuổi 29.

Cùng với hàng chục bài báo khoa học được công bố trên các tạp chí chuyên ngành trong nước và quốc tế, tiến sĩ Lý Hùng Anh còn là chủ nhiệm nhiều đề tài nghiên cứu khoa học các cấp. Mới nhất, anh đã giới thiệu một trường hợp đến Nhật làm nghiên cứu sinh tiến sĩ và hai trường hợp khác học thạc sĩ tại Indonesia bằng các suất học bổng toàn phần.

vinh danh nha giao treCó nhiều lý do để mỗi nhà giáo trẻ gắn bó với nghề, xây dựng cho mình tình yêu nghề nghiệp. Chính điều ấy đã giúp họ luôn tìm tòi sáng tạo để chọn cho mình phương pháp tốt nhất trong giảng dạy. Thạc sĩ Nguyễn Thị Khánh Ly (Trung tâm giáo dục thường xuyên Q.Phú Nhuận) đã chọn cách đưa những vấn đề thời sự về kinh tế, chính trị, xã hội của đất nước vào những tiết dạy lịch sử của mình. Chính cách làm ấy giúp học sinh thấy yêu thích chứ không ngán với môn lịch sử như hiện trạng chung.

Vinh danh giao vien treTrò chuyện tại buổi lễ, cô giáo mầm non Nguyễn Thị Phương Nam (Trường mầm non Họa Mi 2, Q.5) kể đã từng có ý định bỏ nghề vì những áp lực gặp phải từ những ngày đầu đi dạy. Nhưng chính tấm lòng yêu trẻ đã giúp chị vững vàng, vượt qua những cản trở để đến hôm nay chị tự tin rằng mình đã chọn đúng nghề. Cô Phương Nam cũng là giáo viên mầm non duy nhất lần thứ tư liên tiếp được nhận giải thưởng “Nhà giáo trẻ tiêu biểu” cấp thành phố.

Thầy Lê Việt Tiến (Trường tiểu học Hồng Hà, Q.Bình Thạnh) nói cuộc sống không chỉ có niềm tin mà còn cần một tình yêu, lòng yêu nghề để góp sức vào sự phát triển của giáo dục, kéo gần khoảng cách phát triển giữa VN với các nước. “Những nhà giáo trẻ sẽ là đội quân tiên phong trên con đường kéo gần khoảng cách ấy, trong mỗi người luôn có một tình yêu để mong những thay đổi tốt đẹp hơn” – anh Tiến khẳng định.

Trong sáng nay, các nhà giáo trẻ đã tham gia hành trình đồng hành với “học sinh 3 tích cực” tại Trường THPT Marie Curie, “học sinh 3 rèn luyện” tại Trường Trung cấp kinh tế – kỹ thuật Nguyễn Hữu Cảnh và “sinh viên 5 tốt” tại ĐH Bách khoa (ĐHQG TP.HCM).

Tại Trường CĐ Sư phạm trung ương TP.HCM, nhiều nhà giáo trẻ và sinh viên cùng tham gia tọa đàm “Thắp lửa lòng yêu nghề”. Tại đây, các bạn cùng chia sẻ câu chuyện về việc nuôi dưỡng niềm đam mê để quyết tâm gắn bó với nghề giáo dẫu còn nhiều gian nan vất vả va những câu chuyện chưa hay trong quá trình làm nghề.

Ủy viên Trung ương Đảng – phó bí thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Thị Thu Hà trân trọng chúc mừng các nhà giáo trẻ và mong các anh chị tiếp tục nỗ lực vượt khó, gắn bó với công việc để góp sức vào sự nghiệp trồng người của thành phố.

Bà Hà nói thầy cô không chỉ là người dạy học mà còn phải là người truyền cảm hứng và giúp học sinh biết sống có hoài bão, có ích cho gia đình và xã hội, trở thành công dân ưu tú của đất nước.

Q.LINH

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: