Pham Ton’s Blog

Tháng Mười Một 28, 2014

Điều gì còn băn khoăn về Phạm Quỳnh

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 12:34 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 3 tháng 11 năm 2014.

 Tại cuộc toạ đàm về Phạm Quỳnh ở Huế (30/8/2012)

Điều gì còn băn khoăn về Phạm Quỳnh?

 Nhà văn Tô Nhuận Vỹ

Lời dẫn của Phạm Hữu Thanh Tùng: Phạm Quỳnh – một góc nhìnlà công trình nghiên cứu, biên khảo nghiêm túc của Tiến sĩ sử học Nguyễn Văn Khoan, một người con ưu tú của xứ Huế, đang sống và làm việc ở Hà Nội. Tác phẩm được nhà xuất bản Công an nhân dân cấp phép và ấn hành quý 3/2011. Cuốn sách khá dày dặn, gần 300 trang khổ 13×19, tư liệu phong phú, chân thực và khách quan, được đông đảo độc giả đón nhận, dư luận đánh giá cao. Đúng một năm sau, quý 3/2012, tác giả tiếp tục cho mắt tập 2, dày hơn 300 trang, cũng do nhà xuất bản Công an nhân dân cấp phép.

Như một sự chia xẻ, và có cả lòng tri ân với tác giả Nguyễn Văn Khoan, được sự đồng thuận của Thường trực Hội đồng toàn quốc Họ Phạm Việt Nam, được sự hỗ trợ nhiệt thành của Trung tâm Du lịch Trải nghiệm Huế xưa – Huế nay, Thường trực Hội đồng họ Phạm tỉnh Thừa Thiên Huế và gia đình tác giả tổ chức ra mắt tác phẩm Phạm Quỳnh – một góc nhìn, tập 2.

Đến dự buổi ra mắt tác phẩm có ông Phạm Minh Thông, đại diện Thường trực Hội đồng họ Phạm Việt Nam. GS-TS Phạm Như Thế, Chủ tịch Hội đồng họ Phạm tỉnh Thừa Thiên Huế và các vị trong Thường trực Hội đồng. Các vị đại diện Thường trực Hội đồng Nguyễn Phước tộc, Hội đồng họ Trần, họ Lê, họ Phan, họ Thân, họ Vũ – Võ… Ông Phạm Quốc Dũng, Uỷ viên thường vụ Tỉnh uỷ, Trưởng Ban Dân vận Tỉnh uỷ. Bà Phạm Thị Bích Thuỷ, Thường trực Hội đồng Nhân đân tỉnh. Đại diện lãnh đạo Ban Tuyên giáo Tỉnh uỷ, sở Thông tin-Truyền thông, sở Văn hoá Thể thao – Du lịch, Trung tâm Bảo tồn Di tích cố đô Huế. Các nhà văn, nhà nghiên cứu văn hoá tiêu biểu của Huế. Ông Nguyễn Phúc Vĩnh Mẫn, đại diện cho tác giả Nguyễn Văn Khoan. Phóng viên  HVTV, TRT, VTV4 và các báo Tiền Phong, Thanh Niên, Đại Đoàn Kết, Văn Hoá. Đặc biệt có sự hiện diện của nhạc sĩ Phạm Tuyên, đại diện gia đình cụ Phạm Quỳnh, nhân vật của tác phẩm.

Do công việc bất khả kháng nên tác giả Nguyễn Văn Khoan và GS Đinh Xuân Lâm không vào được, hai ông đã uỷ nhiệm một người bạn là ông Vĩnh Mẫn đến dự và đọc bài giới thiệu tác phẩm của GS Đinh Xuân Lâm.

Nhà văn Tô Nhuận Vỹ, người suốt 30 năm qua canh cánh một nỗi lòng với Vùng sâu. Với cụ Phạm Quỳnh, anh Tô Nhuận Vỹ cũng có một niềm sâu thẳm…

—o0o—  

          Đã có quá nhiều bài viết, nhiều dẫn chứng sinh động, cả trong nước và nước ngoài, và ngay ở cuốn sách của tác giả Nguyễn văn Khoan, về sự đóng góp của Phạm Quỳnh cho Văn hóa Việt nam. Tôi chỉ xin đi thẳng vào vấn đề cụ thể.

          1 Điều gì còn băn khoăn về Phạm Quỳnh?

             Khi mà

           + Đã có nhiều cuộc hội thảo, nhiều cuộc kỷ niệm về Phạm Quỳnh, đã có nhiều Nhà xuất bản đã in lại nhiều tác phẩm của Phạm Quỳnh sau năm 1975… khẳng định sự đóng góp to lớn của Phạm Quỳnh đối với sự gìn giữ, phát huy nền Quốc ngữ, nền văn học văn hóa dân tộc.

          + Ai cũng biết, băn khoăn còn lại, tựu trung là Phạm Quỳnh đã từng trực tiếp hợp tác với Pháp (Từ Nam Phong cho đến việc tham chính ở cấp cao nhất của chính quyền do Pháp lập nên).

          2 Với điều băn khoăn này, suy nghĩ của tôi là:

          + Lịch sử đất nước ta liên tục bị các thế lực lớn mạnh bên ngoài chế áp, xâm chiếm. Lực lượng tiên tiến nhất, quyết liệt nhất của nhân dân yêu nước là cầm súng chiến đấu, nhưng không phải tất cả nhân dân yêu nước đều ra Liên phòng, lên chiến khu, lên R. Nhiều người phải ở lại vùng địch, buộc phải liên quan tới địch, thậm chí làm cho địch. Nhưng không phải tất cả những người ở lại đó đều không yêu nước, đều theo địch. Bác Hồ còn nói “yêu nước tùy theo sức của mình”. Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn là cực khó, không phải ai cũng làm được. Cuộc kháng chiến chống Mỹ đã chỉ rõ: không phải chỉ có những người cộng sản mới yêu nước. Sự giỏi giang nhất là người cộng sản đã tập họp được cả những người không ưa Cộng sản mà cũng tập hợp trong mặt trận chống Mỹ, đến cả tổng thống cuối cùng của chế độ Sài Gòn cũng có hành động có lợi cho Cách mạng. Đó chính là tầm nhìn Hồ Chí Minh trong việc đãi cát tìm nhân tài, trong việc đoàn kết dân tộc, đặc biệt trong việc đối xử với các nhân vật lớn mà cả “địch” và “ta” đều chú ý.

       Với Phạm Quỳnh, Bác Hồ đã thảng thốt khi nghe tin ông bị giết.

      “Giết một học giả như vậy thì nhân dân được gì? Cách mạng được ích lợi gì?” (Sách Phạm Quỳnh, Một góc nhìn, trang 280).Hỏi là đã trả lời, khẳng định: Phạm Quỳnh là một học giả và việc xử như vậy là sai lầm.

        Với tầm nhìn đổi mới ấy, trong những năm qua, mặt bằng dân trí cũng như mặt bằng lãnh đạo đã có những thay đổi lớn trong việc thẩm định nhiều giá trị văn hóa. Chúng ta đã trả lại đúng giá trị cho Phan Thanh Giản, Nguyễn Văn Tường, một số tác giả nhóm Nhân văn giai phẩm, cho Léopold Cadière… Tôi muốn nhắc lại trường hợp L.Cadière. Ông là linh mục được dòng chính thống Paris bổ nhiệm, theo chân đoàn quân thực dân Pháp đi truyền giáo xứ An Nam. Nhưng trên mảnh đất này, tâm hồn con người và đầu óc bác học của ông đã được “khai sáng”. Ông trở thành một nhà bác học lớn về xã hội học, dân tộc học, địa chất học, ngôn ngữ học, sinh vật học… của Việt Nam mà bao chục năm trời vì vấn đề chính trị (không phải là vô lý) mà chúng ta “quên” đi sự đóng góp vĩ đại của ông. Vừa qua, cuộc hội thảo đánh giá sự nghiệp của ông đã được tổ chức long trọng, chu đáo, trong ba ngày liền tại Huế đã chứng minh cho sự đúng đắn của tầm nhìn sáng rỡ này.

         3 Kết luận

         Khái niệm “địch”, “ta”, “bên này” “bên kia” trong nhiều trường hợp phải hết sức cẩn trọng, trong đó yếu tố thời gian lịch sử nếu bỏ qua sẽ “là Acid Sunfuric phá hủy hết mọi giá trị”, như J.P.Sartre đã nói.

        Cách nay hơn 30 năm, tôi có tiểu thuyết Ngoại ô, viết về cuộc sống của một vùng ngoại ô Huế sau giải phóng. Trong cuốn sách này có sự xung đột gay gắt giữa tư tưởng Ai không theo ta là địch với tư tưởng Ai không theo địch là ta. Cuối cùng tư tưởng Ai không theo địch là ta thắng thế.

         Với Phạm Quỳnh, tôi nghĩ, với nhiều lý do chính xác, đã đến lúc Nhà nước, ở đây là Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch, cần kết luận và vinh danh chính thức sự đóng lớn lao cho Văn hóa dân tộc của Ông.

                                                                                     Huế ngày 30/8/2012

T.N.V.

——————————

Theo Nhà văn Việt Nam hiện đại (NXB Hội Nhà Văn – 1997) thì

TÔ NHUẬN VỸ, nhà văn

*Tên khai sinh: Tô Thế Quảng, sinh ngày 25 tháng 8 năm 1941. Quê gốc: Vinh Xuân, Phú Vang, Thừa Thiên – Huế. Hiện (1997) là Chủ tịch Hội Văn nghệ Thừa Thiên – Huế. Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Tốt nghiệp đại học Sư phạm ngành văn, sử. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam (1976).

* Từ năm 1960- 1964, Tô Nhuận Vỹ học và tốt nghiệp khoa Ngữ văn Trường Đại học Sư phạm Hà Nội, tiếp đó, từ 1964 – 1965, dạy văn ở cấp III Hậu Lộc – Thanh Hóa. Ông là phóng viên báo Cờ giải phóng Thừa Thiên – Huế (phụ trách cơ sở nội thành), cán bộ biên tập tạp chí Văn nghệ Trị Thiên – Huế, trong thời gian 10 năm (1965-1975). Từ năm 1976-1985, Nhà văn là Ủy viên thường vụ, Phó Chủ tịch Hội Văn nghệ Bình – Trị-Thiên. Năm 1986-1990, ông giữ chức vụ Tổng biên tập tạp chí Sông Hương, Phó Chủ tịch hội rồi Tổng thư ký Hội Văn nghệ Bình-Trị-Thiên. Từ năm 1991 đến nay, ông là Chủ tịch Hội Văn nghệ Bình-Trị-Thiên, Chủ tịch Hội Văn nghệ Thừa Thiên-Huế, Ủy viên ban kiểm tra Hội Nhà văn Việt nam (khóa 4), Ủy viên Hội đồng văn xuôi Hội Nhà văn Việt Nam (khóa 5). Ủy viên Đoàn Chủ tịch Liên hiệp các hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam. Đại biểu Hội đồng Nhân dân tỉnh Thừa Thiên – Huế.

* Các tác phẩm đã xuất bản: Người sông Hương (1970); Em bé làng chài (tập truyện ngắn, 1971); Làng thức (tập truyện ngắn, 1973); Dòng sông phẳng lặng (tập 1, tiểu thuyết, 1974, tái bản, 1975); Dòng sông phẳng lặng (tập 2, tiểu thuyết, 1977); Dòng sông phẳng lặng (tập 3, tiểu thuyết, 1981); Ngoại ô (tiểu thuyết, 1982); Phía ấy là chân trời (tiểu thuyết, 1988).

– Nhà văn đã nhận những giải thưởng văn học: Huy chương “Vì thế hệ trẻ” của Trung ương Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh (sau trọn bộ 3 tập Dòng sông phẳng lặng, năm 1983). Giải thưởng loại A của Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Bình-Trị-Thiên cho tiểu thuyết Ngoại ô. Giải thưởng “Cố Đô” hạng A cho tiểu thuyết Phía ấy là chân trời. Tặng thưởng truyện ngắn hay trong năm 1969 của báo Văn nghệ cho truyện ngắn Chuyến tuần tra đầu tiên. Tặng thưởng truyện ngắn hay nhất trong 100 số báo Văn nghệ giải phóng trao trong năm 1976, cho truyện ngắn Khoảng trời màu xanh.

* Tác giả Tô Nhuận Vỹ tâm sự: “Công hiến của tôi cho đến nay đối với văn học là bình thường. Lẽ ra tôi có thể có sự cống hiến khác hơn cho quê hương tôi và cho văn học, nhưng công việc hành chính, sự vụ đã bẻ vụn thời gian và bẻ vụn tất cả năng lực của tôi ra. Tôi đang tìm cách để thoát khỏi cái “trận đồ bát quái” này.

Những suy nghĩ của tôi về cuộc đời, về văn học? Xin hiểu tôi qua các tác phẩm mà tôi đã viết và sắp ra mắt bạn đọc, tôi không muốn nói những điều “cực kỳ” mà những điều mình đã viết và sẽ viết ra biết đâu lại “tầm thường””.

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: