Pham Ton’s Blog

Tháng Mười Một 28, 2014

Viết về Thầy tôi

Filed under: Tìm hiểu Phạm Quỳnh — phamquynh @ 5:22 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 1 tháng 12 năm 2014.

VIẾT VỀ THẦY TÔI

Phạm Thị Thức

Lời dẫn của Phạm Tôn: Học giả Phạm Quỳnh có 11 con gái, 3 người mất từ lúc chưa đầy tuổi tôi (thôi nôi). Có 5 người từng viết về ông là bà Phạm Thị Giá, con gái trưởng, Phạm Thị Thức con gái thứ hai và các bà Phạm Thị Hảo, Phạm Thị Ngoạn, Phạm Thị Hoàn.

Bài Viết về thầy tôi của bà Phạm Thị Thức viết tại Hà Nội năm 1992, mà ông Trần Gia Phụng đã đôn lên thành Hồi ký của bà Phạm Thị Thức viết tại Paris năm 1992 gây nên một sự hiểu lầm lớn trong dư luận, nhất là ở nước ngoài, chủ yếu là Canada, Mỹ và Pháp. Bài này, bà Phạm Thị Thức viết theo yêu cầu của các em gái ở Pháp, nhân dịp kỉ niệm 100 năm sinh Phạm Quỳnh (1892-1992), nhưng chưa công bố trên báo chí.

Bài này chúng tôi đã đưa lên Blog PhamTon 3/12/2009 nay phải đăng lại. Chỉ vì người Mỹ Sơn Tùng đã lặp lại sai lầm của ông Trần Gia Phụng trong bài viết ghi ngày 4/9/2011 nhan đề Sau 66 năm lịch sử và công lý nào cho vụ án Phạm Quỳnh? (tạp chí Thế Giới Mới). Chúng tôi đã có bài Vì sao người Mỹ Sơn Tùng lại cứ bám dai nhạc sĩ Phạm Tuyên như thế?, mới đưa lên Blog PhamTon ngày 21/10/2011 mà đến ngày 05/12/2011 đã có tới 36.344 lượt người truy cập! Đủ thấy sự đăng lại bài của bà Phạm Thị Thức là cần thiết đối với các bạn quan tâm.

Những tưởng chuyện đến thế là cùng, không còn gì phải lên tiếng nữa…

Nhưng, ngày thứ ba, 18/11 năm nay, chúng tôi lại được nhiều anh em và con cháu gửi cho “bài mới” về Phạm Quỳnh đăng trên Diễn đàn thế kỷ từ Hoa Kỳ. Tưởng gì, hóa ra “bổn cũ soạn lại”, nhưng mang một cái tít mới thật giật gân, tha hồ “câu viu”. Chắc chắn nhiều người trong nước đã thu được và đọc bài nay, vì nó nhan đề rất thách thức Tại sao Cộng Sản giết Phạm Quỳnh? Tác giả tất nhiên vẫn là nhà sử học nổi tiếng Trần Gia Phụng, viết tại Toronto, Canada.

Trong bài, một trong những cứ liệu “quan trọng, đáng tin cậy” vẫn là Hồi ký của bà Phạm Thị Thức viết tại Paris ngày 28/10/1992

“Sau khi Phạm Quỳnh bị giết (Chúng tôi nhấn mạnh – PT chú), hai người con gái đầu của ông là Phạm Thị Giá và Phạm Thị Thức ra Hà Nội gặp HCM. Sau đây là lời kể của bà Thức: “…Tháng 8 năm 1945, Thầy tôi ra đi!…Sau đó, chị tôi [tên Giá] và tôi nhờ một anh bạn là Vũ Đình Huỳnh ngày ấy là garde-corps [cận vệ] cho cụ Hồ, giới thiệu đến thăm cụ và hỏi truyện [tức chuyện Phạm Quỳnh]. Cụ bảo: “Hồi ấy tôi chưa về (Chúng tôi nhấn mạnh – PT chú), … Và trong thời kỳ khởi nghĩa quá vội và có thể có nhiều sai sót đáng tiếc…” (Hồi ký viết tại Paris ngày 28-10-1992 của bà Phạm Thị Thức (Chúng tôi nhấn mạnh – PT chú), , nhân kỷ niệm 100 năm sinh Phạm Quỳnh, tài liệu gia đình do bà Phạm Thị Hoàn thông tin.) Những điều nầy cho thấy rõ tính ngụy biện của HCM.   Lúc Phạm Quỳnh bị giết ngày 6-9-1945, HCM đã về Hà Nội lập chính phủ (2-9-1945).   Nếu HCM cho rằng giết Phạm Quỳnh là sai sót của địa phương, HCM giải thích thế nào về chủ trương của đảng CS bôi lọ lâu dài Phạm Quỳnh sau khi Phạm Quỳnh từ trần? Tác giả Bernard Fall, trong quyển Les deux Viet-Nam, Nxb. Payot, Paris, 1967, tr. 102 đã viết: “Người ta biết rằng Hồ là một kịch sĩ có biệt tài đánh lừa kẻ đối thoại.”

Vì thế, chúng tôi buộc phải đăng lại cả bài Viết về Thầy tôi đã đăng năm 2009 của bà Phạm Thị Thức và cũng buộc lòng phải đăng lại cả bài Vì sao người Mỹ Sơn Tùng lại cứ bám dai nhạc sĩ Phạm Tuyên như thế? dù đã đăng nhiều lần trong mấy năm qua.

—o0o—

Thầy tôi, nói đến hai chữ ấy, tự nhiên hai dòng nước mắt của tôi chảy dài xuống má, ruột tôi đau quặn như đứt từng khúc! Nỗi hận này suốt đời tôi không sao có thể quên được…!!

Tôi hồi tưởng lại trong ký ức, những mẩu chuyện nhỏ về Thầy tôi…

Năm tôi 13 tuổi, tối nào tôi cũng lên ngồi bàn làm việc để viết bài cho Thầy tôi, vì Thầy tôi cho rằng chữ tôi đẹp và rõ ràng. Thầy tôi cầm quyển sách vừa dịch vừa đọc như đọc chính tả cho tôi viết. Tôi ngây thơ hỏi: Thầy phải dịch vào giấy nháp rồi để con viết chứ. Thầy thôi chỉ cười. Tôi còn nhớ là viết những học thuyết của Hippocrate gì gì đó mà tôi chẳng hiểu chi cả. Có hôm khuya quá, thấy tôi có vẻ buồn ngủ Thầy tôi bảo: “Con cố lên, chỉ còn vài trang nữa là xong thôi.”, và gọi người nhà mua cho tôi một bát chí mà phù để bồi dưỡng…

Thu ba Pham Thi Thuc_1Phần đầu bài viết của bà Phạm Thị Thức.

Năm 1928, tôi học École Brieux, cours Supérieur (Trường Brieux lớp nhất – PT chú) và là học sinh giỏi nhất lớp, đồng thời cũng là nhất trường vì ở đó chỉ có đến lớp Supérieur (nhất – PT chú) là hết. Đầu năm 1929, các cô giáo cử tôi lên đọc compliment (lời chúc – PT chú) chúc Tết bà Đốc là bà Autigeon. Các cô bảo: Em về nhà nhờ Thầy em viết giúp cho mấy câu. Tôi lo quá, nghĩ Thầy tôi bận nhiều công việc như thế, chắc có viết không. Nhưng khi tôi về nói, Thầy tôi vui lòng ngay và bảo: Con đừng lo. Thầy sẽ viết cho vài câu, nhưng con phải học thuộc lòng và đọc cho hay vào. Thế rồi tối nào Thầy tôi cũng bắt học cho rõ thuộc và đọc cho nghe, dặn nhấn mạnh khi nào nên nhìn vào giấy, thỉnh thoảng phải ngẩng đầu lên nhìn xuống dưới chỗ mọi người ngồi. Bài viết tôi học thuộc kỹ quá, cho đến nay quá 64 năm tôi vẫn còn nhớ mãi, những câu sau đây:

…C’est en obéissant à une tradition chère à tous les pays que nous venons aujourd’hui vous apporter le sPham Quynh va Voincère témoignage de nos jeunes coeurs. L’année 1928 vient à peine de s’écouler, emportant dans sa fuite une année de notre existance que déjà la foule s’empresse de fêter sa jeune soeur, en qui, elle met toute sa confiance et son espoir. Que cette année qui vient marque pour vous et votre chère famille, une ère de prospérité et de joie. Qu’elle soit pour vous douce et bénie. Avec cette confiance facile de notre jeunesse pour cette année qui s’annonce de bon augure, nous formulons des voeux les plus sincères pour qu’elle soit pour vous bonne et heureuse, remplie de bonheur et exempte de tout souci… (Tạm dịch là: Nay, theo tục lệ thân thiết với mọi xứ, hôm nay, chúng con xin chuyển đến Bà tấm lòng thành của những trái tim non trẻ. Năm 1928 vừa qua đi, mang theo một năm trong cuộc sống chúng ta, mà nhân dân đã hối hả mở hội đón năm mới, năm họ đặt tất cả niềm tin và hy vọng. Mong sao năm nay sẽ đánh dấu một kỷ nguyên thịnh vượng và vui vẻ với Bà và gia đình yêu quí của Bà. Mong sao năm mới an lành và đầy ân huệ với Bà. Với lòng tin cậy giản dị của tuổi trẻ chúng con vào năm mới này, năm báo trước điềm lành, chúng con xin chúc những lời chân thành, mong sao năm mới tốt lành và hạnh phúc với Bà, tràn đầy niềm vui và tiêu tan hết mọi ưu phiền …. – PT chú) còn dài nữa, v.v… Bài đọc từ hơn nửa thế kỷ không bao giờ nhớ lại, nay bỗng có dịp nhắc lại, nên có thể nhiều chữ sai và nhiều lỗi chính tả!

Tôi đọc trôi chẩy quá đến nỗi sau đó bà Đốc ôm lấy tôi hôn và bảo “Con đọc hay quá”. Các cô giáo thì tíu tít vui mừng vì học trò của mình được bà Đốc khen…

Năm 1930 tôi đậu Certificat (Tiểu học – PT chú) và thi vào trường École normale des institutrices (Trường nữ sư phạm – PT chú). Thi concours (Tuyển – PT chú) 150 người lấy 30, trong đó chỉ lấy có 3 người vào Normale (Sư phạm – PT chú), còn 27 vào cours complémentaire (Lớp bổ túc – PT chú). Tôi được đỗ thứ 2, như vậy là trong 3 người trên cùng được bourse (Học bổng PT chú) mỗi tháng 9 đồng. Tôi mừng quá về khoe ríu rít ở nhà. Thầy tôi bảo: “Thầy không muốn cho con nhận học bổng, sau này đỗ ra trường làm cô giáo, người ta bổ đi đâu cũng phải đi. Nhà mình, con đi học chỉ cần có kiến thức, không cần đi làm ăn lương gì cả. Con không nên nhận và để cho người đỗ thứ 4 lên thay con”. Tôi buồn quá, khóc với Me tôi. Thầy tôi thấy tôi buồn và có vẻ tiếc cái món bourse, một hôm Thầy tôi gọi vào buồng giấy và cho tôi một chồng 90 đồng bạc hoa xòe và bảo tôi: “Đây Thầy “đền” cho con 10 tháng học bổng. Con lấy muốn mua gì thì mua và yên tâm mà học hành”. Nhận được số tiền đó tôi mừng quá, tôi đi vội đến phố Hàng Khay sắm sửa bao nhiêu thứ mình vẫn thích: dentelle (Đăng ten – PT chú) viền áo, vòng đeo tay, dây chuyền đeo cổ, nhẫn, v.v và quà cho các anh các chị và các em…

Gia Dinh Sinh Nhat 2 cu

Thầy tôi có bà bạn là nữ sĩ Jeanne Duclos Salesses. Bà vẫn thường đến chơi với gia đình và làm nhiều bài thơ tặng Me tôi và em bé của tôi là em Yến. Được tin bà qua đời, sau đó em tôi cũng mất, Thầy tôi có viết một bài nói về Bà, trong đó có mấy câu tôi còn nhớ: “Son souvenir est attaché à un petit être qui m’est cher, à ma petite hirondelle chérie, qui, un mois après son départ, s’est envolée dans les airs, òu elle aurait du la retrouver…”(Tạm dịch là: Kỉ niệm về Bà gắn với một sinh linh nhỏ bé thân thiết với tôi, với chim yến nhỏ yêu quí của tôi, một tháng sau khi Bà ra đi, đã bay lên trời, nơi có lẽ cháu sẽ được gặp lại bà.- PT chú)

Năm 1935, chồng tôi sang Pháp thi doctorat en médecine (Bác sĩ y khoa – PT chú) 3 năm, tôi vào Huế với Thầy Me tôi và sinh cháu Tứ ở Huế. Năm 1937 có một sự kiện làm cho tôi xúc động và nhớ mãi. Hồi đó Me tôi có mang em Phạm Tuân được độ 6 tháng thì Me tôi mắc bệnh hen rất nặng, suốt ngày tôi ngồi vuốt ngực và xoa bóp cho Me tôi, nhiều lúc thấy lên cơn hen Me tôi khó thở tưởng như nếu kéo dài có thể chết. Thầy tôi đi làm về là vào ngay buồng thăm hỏi, vuốt ve và nói chuyện động viên và an ủi sẽ khỏi, v.v…Một hôm tôi thấy Thầy tôi ngồi với hai ông docteur (Bác sĩ – PT chú), nói chuyện gì mà tôi thấy Thầy tôi nét mặt buồn rầu tôi chưa từng thấy. Tôi đoán là có chuyện gì hệ trọng lắm. Sau đó, thấy Thầy tôi vào nói với Me tôi là các ông docteur hội chẩn và khuyên nên lấy cái thai ra thì mới khỏi nguy hiểm cho người mẹ. Me tôi khóc, bảo: “Đau đớn mấy tôi cũng cố chịu được, không khi nào tôi chấp nhận cái việc đó; vì tôi nằm mơ thấy rõ ràng có một thằng bé rất thông minh xinh đẹp chạy theo xe tôi và nói “Me, cho con về với me!””. Sau đó nhờ phúc ấm tổ tiên, Me tôi qua khỏi và sinh được đứa con thứ 15 của Thầy Me tôi. Thầy Me tôi thương và quý em lắm, cứ gọi là “chú Miềng”; năm nay em đã 55 tuổi, có 5 con rồi mà gia đình vẫn quen gọi là chú Miềng.

Thầy tôi có 16 người con mà lúc nào cũng chú ý săn sóc thương yêu như nhau, chưa hề bao giờ mắng mỏ con cái. Thầy tôi rất thông minh, uyên bác, tuy không phải là docteur nhưng có một “Larouse médicale” (Từ điển Larouse y khoa – PT chú) nhiều tập. Mỗi khi con cái ốm đau, Thầy tôi đều đem ra sưu tầm tra cứu và theo đơn trong sách chữa bệnh, hiếm lắm mới phải mời đến docteur.

Tháng tám năm 1945, Thầy tôi ra đi!! Than ôi cả Thầy Me tôi và các con đều không có thể ngờ rằng Thầy tôi ra đi mãi mãi!!! Chúng tôi khóc tưởng như có thể chết đi sống lại!! Sau đó, chị tôi và tôi nhờ một anh bạn là ông Vũ Đình Huỳnh ngày ấy làm garde corps (người hộ vệ – PT chú) cho Cụ Hồ, giới thiệu đến thăm Cụ và hỏi chuyện. Cụ bảo: “Hồi ấy tôi chưa về…Và trong thời kỳ khởi nghĩa quá vội vã có thể có nhiều sai sót đáng tiếc…” Và tôi còn nghe một bà bạn là nữ sĩ Hằng Phương đến dâng Cụ ít cam và một bài thơ, nhân nói đến Thầy tôi cụ Hồ bảo:“Thật là đáng tiếc, dẫu sao cũng là một nhà văn học!”

Trời ơi, oan uổng cho Thầy tôi biết bao!!! Nỗi oan này khắc sâu trong lòng chúng tôi, nỗi hận này đến kiếp nào cho khuây!…

Thầy ơi, chúng con thật là bất lực, xin cúi đầu nhận tội với Thầy.

Phạm Thị Thức

28/10/1992

Thu ba Pham Thi Thuc_2Bản sao chụp phần cuối bài của bà Phạm Thị Thức viết tại Hà Nội ngày 28/10/1992.

 ***

Vì sao người Mỹ Sơn Tùng lại cứ bám dai nhạc sĩ Phạm Tuyên như thế?

Phạm Tôn

(Đến ngày 26/11/2014 bài này đã được 62.755 lượt người truy cập, đứng đầu bảng xếp hạng bài viết được nhiều người đọc nhất trên Blog PhamTon)

—o0o—

Nhân dân ta thường khinh bỉ gọi những kẻ chuyên theo sát người khác với ác ý là “Bám dai như đỉa đói”. Quả tình, đỉa đói bám dai người, vật không phải để “chơi”, mà là để hút máu cho đã cơn khát máu tươi mới chịu buông tha. Câu ví đó thật đúng với việc người Mỹ gốc Việt tên là Sơn Tùng, từ mươi năm nay luôn bám dai nhạc sĩ Phạm Tuyên, cập nhật từng hành động, lời nói của ông, không phải để “tìm hiểu” sự thật, cũng chẳng phải để “nghiên cứu”, mà chỉ để tìm xem có chỗ nào có thể “xía vô, xáng cho ông một Pham Tuyen_cong dan uu tuđòn”.

Bài viết mới nhất phát trên tạp chí Thế Giới Mới (Sau 66 Năm Lịch Sử và Công Lý Nào Cho Vụ Án Phạm Quỳnh?) ghi ngày viết là 4/9/2011, cũng khởi đầu từ một sự kiện liên quan đến nhạc sĩ Phạm Tuyên. Người Mỹ Sơn Tùng viết ngay từ đầu bài là “Nhân dịp từ chối” “tự ý làm đơn xin cứu xét được Giải thưởng Hồ Chí Minh” năm 2011 về âm nhạc (rồi lại làm đơn), Nhạc sĩ Phạm Tuyên, người con trai thứ chín của cố học giả Phạm Quỳnh, qua một bài phỏng vấn được phổ biến trên diễn đàn điện tử ngày 30 tháng 8 vừa qua dưới tựa đề “Cây cúc đắng trổ hoa vàng”, đã nói khá nhiều về con đường đi theo “cách mạng” và phục vụ Đảng Cộng Sản Việt Nam của ông từ năm 15 tuổi (…)”

Sơn Tùng sống ở Mỹ viết là nhạc sĩ Phạm Tuyên “từ chối “tự ý làm đơn xin cứu xét được Giải thưởng Hồ Chí Minh” về âm nhạc (rồi lại làm đơn)” là có ý miệt thị. Nhưng, trong bài trả lời phỏng vấn trên báo điện tử vnexpress.net ngày 11/10/2011, chính nhạc sĩ đã nói: “Người ta bảo tôi cung cấp tư liệu cho họ thì tôi cung cấp, chứ nói làm đơn xin là không bao giờ tôi chấp nhận. Tôi cho rằng báo chí bức xúc nhân trường hợp của tôi bởi họ cũng nhìn thấy bất cập từ cơ chế xin-cho bao cấp còn tồn tại đến ngày nay. Chúng ta phải cùng phấn đấu làm sao để cơ chế xin-cho chấm dứt sau đợt xét duyệt này. Giải thưởng không phải là cuộc thi mà là sự thẩm định của đời sống.” Như thế là rõ, Sơn Tùng ở Mỹ đã “ra đòn” không trúng!

Tuy nói là “bài mới”, nhưng thật ra vẫn là “bổn cũ soạn lại” mà chúng tôi đã nhiều lần vạch rõ; thủ đoạn đơn giản như sau: Khi nào muốn bôi nhọ Tổ quốc Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam chúng ta mà chưa tìm ra được cớ gì mới thì họ lại đem nhạc sĩ Phạm Tuyên ra, rồi nhân thóa mạ nhạc sĩ là đứa con bất hiếu , rồi cẩu tử, rồi tặc tử, lại nói về cái chết oan ức của học giả Phạm Quỳnh, thân phụ ông, với niềm tin chắc chắn là nấp sau tấm bia tưởng nhớ Học Giả Phạm Quỳnh dựng trong lòng nhân dân mà bắn phá Tổ quốc Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thì nhất định là trúng! Và chúng tôi nói “bổn cũ soạn lại” cũng không sai. Lần này, cũng như cách đây mấy năm trong bài Sau 62 năm, mở lại vụ án Phạm Quỳnh (2007), Sơn Tùng người Mỹ lại bám gót sử gia Trần Gia Phụng tiếp tục nói về việc hai bà con gái của Phạm Quỳnh đã lên gặp Hồ Chủ tịch sau ngày “cha bị giết”. Lấy lý do bịa đặt đó để kết tội khi Hồ Chủ tịch nói “Hồi ấy tôi chưa về”, là “chối tội”! Sự thật là Trần Gia Phụng đã xuyên tạc bức thư bà Phạm Thị Thức con gái thứ hai của Phạm Quỳnh từ Hà Nội viết cho các em ở Pháp mà ông đôn lên là “Hồi ký viết tại Paris năm 1992”-mặc dù bà chưa bao giờ đến nước Pháp. Bức thư này chỉ rõ là bà Thức và chị là Phạm Thị Giá đã gặp Hồ Chủ tịch ngay sau khi có tin cha bị bắt (tức ngày 23/8/1945). Ngày 25/8, xẩm tối, Hồ Chủ tịch mới về tới Hà Nội. Đúng là “hồi ấy” Hồ Chủ tịch “chưa về” Hà Nội! Có lẽ vì muốn “bổ sung” cho thầy một chút, hoặc giả do đầu óc lúc nào cũng bị ám ảnh vì nhạc sĩ Phạm Tuyên, cho nên trong phần sau, người Mỹ Sơn Tùng còn viết thêm: “Khi cha bị xử tử, Phạm Tuyên mới 15 tuổi (…) ông theo hai bà chị tới gặp Hồ Chí Minh tại Hà Nội để hỏi về cái chết oan khiên của cha mình”. Khi cha bị bắt, Phạm Tuyên còn tham gia mít tinh ở sân vận động Huế, mãi sau mới cùng mẹ ra Hà Nội ở với chị. Chuyện bịa đặt thêm này càng làm cho không ai còn tin nổi “tư liệu” của hai thầy trò Phụng – Tùng. Riêng nhạc sĩ Phạm Tuyên, chắc ngạc nhiên hơn ai hết vì “vinh dự” này. Hóa ra ông đã “được gặp và nói chuyện với Hồ Chí Minh ngay từ thuở thiếu thời” đang khi mình còn ở Huế, mà đến nay, ngoài 80 tuổi rồi, ông mới được biết! Nhờ người Mỹ Sơn Tùng vậy…

Người Mỹ Sơn Tùng còn căm giận việc nhạc sĩ Phạm Tuyên đã “trung với nước, hiếu với dân”, đem hết sức mình đấu tranh để xây dựng một nước Việt Nam dân giàu, nHoang Hy Nguyenước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh như phụ thân hằng mơ ước và đã phấn đấu suốt đời mình để mong có ngày được trông thấy. Nên còn viết: “Không mấy ai có can đảm đứng thẳng lưng để dõng dạc nói ra Sự Thật, tự phỉ nhổ vào “sự nghiệp lừa dối người khác và lừa dối chính mình” như Nhạc sĩ Tô Hải đã làm”. Một lời khích, hơn là một lời khuyên! Nhưng chắc chắn là nhạc sĩ của nhân dân Phạm Tuyên không thể nào thực hiện nổi. Không phải vì “không có can đảm đứng thẳng lưng”. Mà ông không thể “tự phỉ nhổ vào “sự nghiệp lừa dối người khác và lừa dối chính mình” chỉ vì suốt đời ông không hề làm những việc nhơ bẩn như vậy! Ông bao giờ cũng sống trung thực, một lòng trung với nước, hiếu với dân, toàn tâm toàn lực phục vụ Tổ quốc, phục vụ nhân dân… Học gấp rút trong ba tháng để thi lấy bằng trung học kháng chiến xong là Phạm Tuyên xin ngay vào học đại học pháp lý, để mong sau này góp phần chiêu tuyết cho cha! Nhưng rồi, giặc Pháp đánh lên tận chiến khu, đành phải cùng các bạn “xếp bút nghiên” đầu quân vào trường sĩ quan lục quân. Vì bấy giờ, cứu nước mới là nhiệm vụ cao nhất phải làm để thực sự trung với nước hiếu với dân, giữ vững hai chữ Trung Hiếu mà phụ thân suốt đời lấy làm phương châm sống. Vì sao phải tự phỉ nhổ vào quá khứ cao đẹp và trong sạch của cả đời mình?!

Cuối bài, người Mỹ Sơn Tùng còn tung ra một đòn độc: Đưa ông Phạm Tuân, em trai nhạc sĩ ra để đối lập với nhạc sĩ! Thật ra người Mỹ Sơn Tùng đã lầm to: Hai anh em nhạc sĩ rất thương yêu nhau, nhiều lần vượt vạn dặm thăm nom nhau, vì đều là những người con có hiếu của học giả Phạm Quỳnh. Có điều, mỗi người báo hiếu cha theo cách của mình, cố gắng làm tất cả những gì có thể làm được trong hoàn cảnh của mình, phù hợp với sức mình. Họ như hai cầu thủ ăn ý trong một đội bóng. Người này chuyền bóng cho người kia làm bàn. Ông Phạm Tuân là con trai út yêu quí của học giả. Biết vợ ông có bệnh, nên bác sĩ đã bảo nếu sinh Phạm Tuân có thể người mẹ sẽ chết, nhưng do bà quyết tâm nên ông bà đã đồng lòng sinh con mà không theo lời khuyên nên bỏ con cứu lấy mẹ. Chính ông Phạm Tuân là nhân chứng sống rất quan trọng, nhất là trong những ngày cuối đời học giả Phạm Quỳnh. Từ nhỏ, sau nhiều bữa cơm tối, bé Tuân đã cùng phụ thân đi xe hơi đến thăm ông già Bến Ngự Phan Bội Châu. Chính ông cũng chứng kiến việc cha bị bắt trưa ngày 23/8/1945 và cuối cùng ông là người năm 20 tuổi đã cùng chị ruột là bà dược sĩ Phạm Thị Hảo đi cải táng và đưa di hài cha từ nơi bị vùi tạm về chùa Vạn Phước (Huế) mai táng, xây mộ. Ông đã viết bài trên báo ở Mỹ kể rõ chuyện cải táng ngày. Ông còn cùng vợ hiền và các chị sưu tầm và cho xuất bản quyển sách Giải oan lập một đàn tràng dày tới 458 trang, để làm tư liệu cho các nhà nghiên cứu sau này tìm hiểu nhiều chiều về thân phụ. Và ông cùng vợ đã đóng góp đáng kể về nội dung và cả về kinh phí để giúp viện Việt Học (Hoa Kỳ) ra được bộ đĩa DVD Rom ghi lại toàn bộ 210 số tạp chí Nam Phong kèm toàn bộ luận văn Tìm hiểu tạp chí Nam Phong của chị ông là bà Phạm Thị Ngoạn, Mục lục phân tích tạp chí Nam Phong của Nguyễn Khắc Xuyên. Và cả số báo Xuân Nam Phong năm 1918 (Mậu Ngọ), báo Xuân đầu tiên của nước ta. Vợ chồng ông hiện còn lưu giữ và bảo quản tốt hai bản thảo quý cuối đời của học giả Phạm Quỳnh là tập Hoa Đường tùy bút- Kiến văn, Cảm tưởng và bản Phạm Quỳnh chép tay 51 bài thơ Đỗ Phủ và phần dịch nghĩa của ông, cùng toàn bộ Tạp chí Nam Phong do bà Ngoạn để lại.

Mặc dù bệnh nặng từ nhiều năm, nhưng ông Phạm Tuân vẫn cố gắng tham dự các hoạt động về thân phụ và khi cần, đều phát biểu ý kiến, dù có khi phải đi khá xa. Không thể tin là người Mỹ Sơn Tùng không biết những chuyện này.

Viết đến đây, chúng tôi chợt hiểu rõ: Vì sao không thù không oán, không gặp nhau bao giờ mà người Mỹ Sơn Tùng lại quá “quan tâm” đến nhạc sĩ Phạm Tuyên như vậy. Cứ có dịp, có cớ là lại lôi ông ra mà thóa mạ… Thì ra người Mỹ gốc Việt Sơn Tùng chuyên sống bằng nghề viết lách, mà có lẽ “lách” nhiều hơn viết. Còn nghề chính thật ra là nghề chống cộng, cụ thể là chống nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Phải viết để còn có cái mà ăn, có hơi sức mà … chống nhân dân, chống tổ quốc chứ!

Vì thế, chúng tôi lại muốn đổi nhan đề bài này thành Tại sao người Mỹ Sơn Tùng lại quyết truy sát nhạc sĩ Phạm Tuyên đến cùng?

Ngày 15/10/2011

P.T.

Blog PhamTon ghi thêm

Tháng 10/2014 vợ chồng ông Phạm Tuân đã về thăm gia đình. Sau mấy ngày nghỉ tại Thành phố Hồ Chí Minh thăm các em bà Hoàng Hỷ Nguyên, hai vợ chồng đã ra Hà Nội, gặp gia đình nhạc sĩ Phạm Tuyên và gia đình các cháu, rôi cùng nhạc sĩ Phạm Tuyên về Hải Dương, quê cha, viếng mộ ông nội Phạm Hữu Điển thân phụ của Phạm Quỳnh.

Ông Tuân cho biết đây có lẽ là chuyến về quê hương cuối cùng vì tuổi đã cao lại đau yếu luôn vì bệnh đái tháo đường từ nhiều năm.

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: