Pham Ton’s Blog

Tháng Mười Hai 12, 2014

“Chuyển nhà cho mẹ”

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 3:50 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 3 tháng 12 năm 2014.

“CHUYỂN NHÀ CHO MẸ”

Bài Phạm Hồng Tuyến

Ảnh Nguyễn Anh Tuấn

Lời dẫn của Phạm Tôn: Trong facebook của Phạm Hồng Tuyến (www.facebook.com/hongtuyenvtv) có chia sẻ về việc cải táng mẹ là Phó giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Ánh Tuyết từ nghĩa trang Văn Điển, Hà Nội về quê cha chồng Hải Dương. Mộ bà bằng đá đen, nằm song đôi với kim tĩnh … dành sẵn cho nhạc sĩ Phạm Tuyên cùng trong khuôn viên Lăng Quỳnh ngay gần Bia tưởng niệm nhà văn hóa Phạm Quỳnh.

—o0o—

Nhac si Pham Tuyen va Nguyen Anh TuyetVẫn dòng cảm xúc về mẹ…. Trong hồi ký Chúng tôi đã sống như thế, tình cảm của mẹ với bố, với 2 chị em không thể nào tả xiết. Mẹ nhớ nhiều chi tiết đến kinh ngạc…

Đây là những dòng mẹ viết về hồi chị Tuyền ở 16 Hàng Da: “Tội nghiệp, những ngày ở nhà, cháu Tuyền rất háo hức mong ngày mong đêm để được đi học. Nhưng biết học trường nào đây? Cuối cùng phải gửi cháu lên nhà bác Bình ở Hàng Da và cháu đành phải tự học, hằng ngày cháu cứ lôi sách lớp Một ra rồi tự ra toán để giải và viết chính tả, rồi tự cho điểm bằng bút chì đỏ. Một buổi sáng tôi lên Hàng Da thăm cháu, cháu hí hửng khoe: “Mẹ ơi! Con học được chữ ngờ rồi, dễ quá! Thế mà nhiều người vẫn chưa học được”. Vì thỉnh thoảng cháu vẫn nghe người lớn phàn nàn: “Ai mà học được chữ ngờ!”. Có lần cháu trót “dấm đài”, tự vò quần rồi mang ra phơi, mồm còn nghêu ngao: “Nắng lên đi! Mang quần ta ra phơi” phỏng theo câu hát: “Gió lên đi! cho thuyền ta ra khơi” trong ca khúc Bám biển quê hương mà bố cháu viết trong lần đi thực tế Quảng Bình, Vĩnh Linh”

Còn đây là đoạn mẹ viết về giai đoạn đi sơ tán cùng các anh chị nhà cậu Huyên: “”Cháu Tuyền thì được gửi theo các cháu con nhà anh chị tôi sơ tán ở Sen Hồ (Bắc Ninh) được chăm sóc chu đáo… Xa nhà các cháu nhớ bố mẹ lắm, nhưng nhờ có đông anh chị em lại sàn sàn cùng lứa nên cũng vui, cũng khuây khỏa. Mỗi lần nhớ nhà, các cháu rủ nhau viết thư kể đủ thứ chuyện nơi sơ tán và cuối thư bao giờ cũng không quên câu: “Chào đánh thắng giặc Mỹ xâm lược!”.

Và đây là đoạn về mình, đọc lại vẫn thấy giống tính cách bây giờ “Những năm còn chiến tranh, từ nơi sơ tán tôi đèo cháu Hồng Tuyến đến nhà Trần Đăng Khoa, mới ba bốn tuổi mà cháu đã thuộc rất nhiều bài thơ của Khoa. Vừa mới đến nơi, cháu Tuyến đã vội tụt ngay xuống khỏi xe đạp chạy luôn vào vườn để « kiểm tra » xem vườn nhà anh Khoa có bao nhiêu luống cải, bao nhiêu luống cà, có đàn kiến đủ các loại không. Khoa sợ quá ! Bởi Khoa tả cảnh đâu chỉ bằng những điều mắt thấy tai nghe mà bằng cả sức mạnh nội tâm.”
Lần nào đọc lại cũng xúc động, như có một luồng điện chạy qua…

Cai tang ba Tuyet_dat kim tinhPham Thi Thanh Tuyen tuoi nuoc tren dat moiHai chi em chuan bi do cung thap nhang cho meMo Nguyen Anh Tuyet va kim tinh Pham Tuyen

Đúng 2 năm trước, khi mẹ đi xa đã hơn 3 năm, trong 1 lần gọi được mẹ thì mẹ bảo: “2 năm nữa hẵng chuyển nhà cho mẹ!!!!”

Đến năm nay, còn đang bối rối chưa có kế hoạch gì về việc này thì Nghĩa trang Văn Điển ra quyết định di dời các mộ ra khỏi khuôn viên, chậm nhất là ngày 30/11. Đi xem, thì ngày tốt và sớm nhất có thể rơi vào rạng sáng 30/11.

Nhà mới của mẹ thật rộng rãi, khang trang, nằm trong Lăng Quỳnh, nơi mà mẹ trước kia đã từng biết.

Hình như mẹ thấy sung sướng vì việc này qua việc hương cứ bùng cháy trong suốt quá trình đưa mẹ đi!!! Vậy là một việc lớn đã hoàn thành

Bài: Phạm Hồng Tuyến

Ảnh: Nguyễn Anh Tuấn

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: