Pham Ton’s Blog

Tháng Một 29, 2015

Vì sao báo Sài Gòn Nhỏ phải mạo danh Blog PhamTon

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 1:36 chiều

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 1 tháng 2 năm 2015.

VÌ SAO BÁO SÀI GÒN NHỎ PHẢI MẠO DANH BLOG PHẠM TÔN

Dân Thường

Lời dẫn của Phạm Tôn: Bài này, chúng tôi đã lên Blog PhamTon từ năm thứ hai, tuần 4 tháng 7 năm 2011, nhưng nay thấy cần đăng lại là do thế này… Mới đây, nhân đọc bài Tội phạm trên không gian ảo của bạn Lê Võ Hoài Ân(trang 8 báo Nhân Dân ngày 21/1/2015), chúng tôi bỗng bắt gặp một tên báo quen là tuần báo Sài Gòn nhỏ trong đoạn: “sau sự kiện Charlie Hebdo, câu hỏi có tự do báo chí không giới hạn hay không (?) đang trực tiếp đặt ra và không phải ngẫu nhiên, hai tờ New York Times The Guardian, dù ủng hộ nhưng không đăng lại các biếm họa của Charlie Hebdo. Tuy nhiên, điều thú vị là có thể tìm câu trả lời trong bài Yếu tố pháp lý trong kiện phỉ báng đăng trên nguoiviet.com ngày 8/1 bàn về việc Tòa thượng thẩm bang Ca-li-pho-ni-a (California) (Mỹ) đã phán quyết tuần báo Saigon Nhỏ và bà Hoàng Dược Thảo phải bồi thường cho công ty Người Việt Daily News Inc., ông Phan Huy Đạt, bà Vĩnh Hoàng 3 triệu USD để dền bù tổn hại danh dự, uy tín, tinh thần, phạt 1.5 triệu USD làm gương vì có hành xử ác ý, tác giả Hà Giang viết: “Quyền tự do ngôn luận thật ra không phải là quyền tuyệt đối trong mọi tình huống. Một số tuyên bố sai sự thật, được loan truyền vô tội vạ, có thể gây thiệt hại nghiêm trọng đến uy tín của một người, làm cho đời sống của người đó trở nên khốn đốn. Vì thế, luật phỉ báng tại Mỹ nói chung, California nói riêng, có các điều khoản tỉ mỉ, nhằm cân bằng hai nguyên tắc pháp lý căn bản”, đó là nguyên tắc về đạo đức và nguyên tắc về quyền được hiến pháp bảo vệ.” Vì thế, chúng tôi đăng lại nguyên văn bài này và cả lá thư của Đại tá Tiến sĩ Sử học Nguyễn Văn Khoan gửi cho chúng tôi hồi đó. Cũng là để nói rõ hơn quan điểm của chúng tôi về Thượng Chi – Phạm Quỳnh là nhìn thẳng vào sự thật, tôn trọng sự thật, nói đúng sự thật, về cuộc đời và sự nghiệp của ông.

Nhân đây, cũng thưa để bạn đọc biết là Blog PhamTon chúng tôi vừa qua cũng chịu một trận “ném đá giấu tay” từ nước ngoài. Khoảng cuối năm 2014, bà Phạm Thị Hảo là con gái Phạm Quỳnh, người đã đi cải táng và đưa Cha về an táng tại chùa Vạn Phước – Huế, tạ thế ở tuổi 94, đại thọ rồi. Một số người thân thích và quen biết đưa tiễn bà đến nơi an nghỉ cuối cùng. Lâu ngày, gặp gỡ nhau, họ bỗng nảy ra ý “giáng cho một trận đòn dữ dội, trừng trị bọn con cháu “bất hiếu” của Phạm Quỳnh ở quê hương”. Thế là, nhạc sĩ Phạm Tuyên nhận được điện thoại của một người thân, hỏi thăm sức khỏe, rồi nhắc ông mở máy đọc đi, vì họ đã gửi nhiều email lắm mà không thấy hồi âm. Ông mở máy, thì ra toàn là những bài của những kẻ chống cộng cực đoan chửi đất Tổ quê cha chứ không riêng gì ông. Kèm đó là một số bài viết chê ông bất hiếu, v.v… ký đủ mọi thứ nickname, sau rồi bí quá, toàn ký là Vô Danh. Có địa chỉ một ngày gửi đến vài ba bài, viết lúc 10 giờ sáng, 2 giờ chiều rồi 11 giờ đêm, lại 2 giờ sáng. Bài viết thì nhiều, lý luận cùn chỉ có bấy nhiêu, xem kỹ từ giọng văn đến cách dùng từ, chẳng qua chỉ có hai người viết, một ở Chicago, một ở California. Mà xem ra đều cao tuổi lắm. Chán chửi nhạc sĩ thì chửi BlogPhamTon là “cố sức làm một việc vô ích” và tất nhiên là chửi còn là “nơi qui tụ một lũ bất hiếu”. Riêng chúng tôi đọc thì không khỏi nghĩ là việc làm của mình hóa ra có tác dụng khá đấy chứ: Cả những người đó cũng đọc rất chăm chỉ blog chúng tôi, đọc tất cả các bài, tin và không bác bỏ được một điều gì chúng tôi nêu ra. Chỉ châm chích, chửi xéo thôi. Ví như bài Phạm Quỳnh nặng lòng với quốc phục thì họ “móc” người này, người nọ có bao giờ mặc quốc phục đâu?

*

*      *

Blog PhamTon, năm thứ hai, tuần 4 tháng 7 năm 2011.

VÌ SAO BÁO SÀI GÒN NHỎ PHẢI MẠO DANH BLOG PHAMTON?

Dân Thường

 Cuối tháng 5/2011, tại nước Hoa Kỳ xa xôi đã xảy ra chuyện lạ: Một tờ báo lại đi mạo danh một blog cá nhân! Đó là chuyện tờ Sài Gòn Nhỏ “phục vụ 300.000 người Việt sinh sống tại Nam California” như lời rao trong một ô quảng cáo đăng trên báo này, tự nhiên đăng một bài trên số báo 27/5/2011, bài phần A trang A1 của tác giả Nguyễn Đình Khoa, cuối bài còn viết tên tắt là N.Đ.K. theo đúng “lệ” của Blog PhamTon chúng tôi, và ngay cạnh đó là: Blog PhamTon, tháng 3 năm 2010 trong ngoặc đơn.

Bài của ông Nguyễn Đình Khoa nhan đề: Những điều băn khoăn sau khi đọc…

??????Ngay đoạn mở đầu, tác giả đã viết “Ngày 01 tháng 05 (chắc sợ lầm với tháng…15!?) mạng BVN (không phải là Blog PhamTon chúng tôi!) đã đăng tải bài viết Về ngày “Uỷ ban Khởi nghĩa Thuận Hoá mời Phạm Quỳnh ra làm việc” để rồi “đi không bao giờ trở lại” của ông Đại tá, Tiến sĩ Sử học Nguyễn Văn Khoan.” Đoạn sau viết: “Đọc đi đọc lại bài viết Về ngày “Uỷ ban khởi nghĩa Thuận Hoá mời Phạm Quỳnh ra làm việc” để rồi “không bao giờ trở lại” của ông Đại tá, Tiến sĩ Sử học Nguyên Văn Khoan, tôi vẫn thấy có một vài điều băn khoăn.” Sau đó, tác giả lần lượt nêu ra hai điều băn khoăn…

Chúng tôi nghĩ: Đọc một bài báo trên mạng BVN, ông Nguyễn Đình Khoa thấy có hai điều băn khoăn, bèn viết một bài giãi bày hai điều băn khoăn đó, đăng trên báo Sài Gòn Nhỏ là điều rất bình thường… Điều không bình thường ở đây là tại sao cuối bài viết của ông, sau khi ký tên tắt (N.Đ.K.) lại ghi thêm Blog PhamTon, tháng 3 năm 2010 trong ngoặc đơn. Ngụ ý của Sài Gòn Nhỏ: ông là người của Blog PhamTon chăng? Hay bài này của ông đã đăng trên Blog PhamTon? Hoặc đây chỉ là một … “sai sót về kỹ thuật” của Sài Gòn Nhỏ?…

Sai Gon Nho 2Quả tình bài ông Khoa đọc trên BVN có cùng nhan đề và tên tác giả giống một bài từng phát trên Blog PhamTon chúng tôi. (Phải nói rõ như thế đề phòng nội dung bài trên BVN không giống 100% với bài của chúng tôi). Nhưng, dù sao bài ấy cũng không có trong Blog PhamTon, tháng 3 năm 2010.

Vậy đây là trò gì? Vì khâu biên tập quá kém cỏi hay vì in ấn không chính xác? Điều này, chỉ Sài Gòn Nhỏ mới trả lời được…

Sau khi đọc bài của ông Khoa trên Sài Gòn Nhỏ, chúng tôi lướt trên mạng thì tìm được bài Nguyễn Đình Khoa- Vài điều băn khoăn sau khi đọc một bài viết hay. Bài trên Sài Gòn Nhỏ có chú thích số (1) ngay sau nhan đề bài của Tiến sĩ Nguyễn Văn Khoan. Bài của ông Khoa chúng tôi thu được trên vài website cũng có chú thích ấy, nhưng “đứng đắn” hơn Sài Gòn Nhỏ là cuối bài có ghi chú:

“(I) http://www.boxitvn.net/bai/21022

Phamquynh.wordpress.com

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

HC biên tập”

Sáng 11/7/2011, chúng tôi đã liên lạc với Tiến sĩ Nguyễn Văn Khoan hiện đang ở Hà Nội hỏi về chuyện này thì được tiến sĩ trả lời là ông hoàn toàn không gửi, chứ đừng nói là “gửi trực tiếp” cho BVN.

Hay đây lại là một trò nữa, nhưng là của biên tập viên HC? Trên Sài Gòn Nhỏ không có “ghi chú” này.

 Nhân đây, cũng nói thêm là ngay sau trang A1, trong hai trang A2 và A3, lại đăng một bài nữa của Tiến sĩ Nguyễn Văn Khoan dưới bút danh Sông Hương với Lời dẫn của Blog PhamTon, nhưng không ghi rõ là bài này lấy ở đâu ra, thậm chí nhan đề bài cũng không có, chỉ có tên tác giả (!?) Thật ra, bài này trên Blog PhamTon có nhan đề là Góp phần tìm hiểu và làm theo Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Bất tất nhiên”; đăng trong Blog PhamTon tuần thứ 4 tháng 3 năm 2011.

Sai Gon Nho 3

Sài Gòn nhỏ “phục vụ 300.000 đồng bào ở Nam California” mà làm ăn ẩu như vậy sao?

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 12 tháng 7 năm 2011.

D.T.

*

*   *

Blog PhamTon năm thứ hai, tuần 1 tháng 8 năm 2011.

BỨC THƯ CỦA TIẾN SĨ SỬ HỌC NGUYỄN VĂN KHOAN

NHÂN ĐỌC BÀI CỦA NGUYỄN ĐÌNH KHOA TRÊN SÀI GÒN NHỎ

Nguyễn Văn Khoan

Kính gửi Blog PhamTon,

Xin cám ơn đã cho tôi đọc bài của Nguyễn Đình Khoa trên Sài Gòn Nhỏ. Đây là một bài viết có chừng mực, cân nhắc, gợi ra cho tôi những bước đường đi tiếp trên con đường…dài dài.

Kể từ năm 2002, năm nào có dịp, hoặc tranh thủ chủ động, tôi vẫn vào Huế đi tìm những “nút gỡ” cho công việc của mình trong “Vụ Phạm Quỳnh”.

Tôi nghĩ không nên đặt vụ này trong bối cảnh hẹp của Thừa Thiên – Huế tháng 8, tháng 9 năm 1945, trong một Ủy ban Khởi nghĩa do Đảng Cộng Sản Đông Dương chỉ định/ tổ chức bầu – với người đứng đầu Ủy ban có quyền “tối hậu quyết định” là một thanh niên 25 tuổi đầu, một nhà thơ, mới bước lên thi đàn thơ mới, mất liên lạc lâu với Trung ương, có lẽ (?) chưa được đọc toàn văn Nghị quyết Hội nghị Trung ương lần thứ 8, không dự Hội nghị Tân Trào, chưa từng gặp mặt Nguyễn Ái Quốc…

TRAVEL Phần đầu bức thư của Tiến sĩ Nguyễn Văn Khoan

Có thể phải đặt “vụ Phạm Quỳnh” vào một không gian lịch sử lớn hơn – lùi về phía trước khi có chủ trương “trí, phú, địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ” những năm 1930-1931, rồi “tiến lên” đấu tố trong cải cách ruộng đất các năm 1953-1954-1955, lại đến cải tạo công thương nghiệp ở miền Bắc rồi, rập khuôn áp vào miền Nam sau giải phóng… Và “Nói thật mất lòng. Nhưng, nói thật vẫn hơn” (lời Phạm Quỳnh), cho đến nay, năm thứ 11 của thế kỷ 21, những tàn dư gần một thế kỷ “giáo điều” ấy, ai dám bảo là không còn?

Giáo điềuđó cũng là một mặt trận mà Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh đấu tranh không khoan nhượng suốt cả cuộc đời cách mạng của mình. Đấu tranh với Quốc tế Cộng sản, đấu tranh với đảng viên Cộng sản Việt Nam từ Ủy viên Trung ??????ương cho đến cơ sở. Hồ Chí Minh không ít lần căn dặn khẩn thiết cán bộ, đảng viên Việt Nam rằng “phải học tập tinh thần (chúng tôi nhấn mạnh) chủ nghĩa Mác – Lênin. Để áp dụng…giải quyết cho tốt (chúng tôi nhấn mạnh) những vấn đề thực tế trong công tác cách mạng của chúng ta” (Hồ Chí Minh toàn tập, 1995, Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia, Hà Nội, tập 8, trang 497) Hồ Chí Minh còn liên tiếp cảnh cáo như “mưa dầm thấm đất” phải “học tập những chân lý phổ biến của chủ nghĩa Mác – Lênin để áp dụng một cách sáng tạo (chúng tôi nhấn mạnh) vào hoàn cảnh thực tế ở nước ta”.

Trong “hoàn cảnh thực tế” của nước ta, một nước bị thực dân Pháp đô hộ– có một thực tế – như nhà khoa học Pháp P.Brocheux đã nói: “là một cuộc đô hộ nhập nhằng” (colonization ambiguë).

“Nhập nhằng” ở chỗ, một phía đàn áp, bóc lột, nhưng phía khác lại “mở tai, mở mắt” – chỉ rất hạn chế, cho người dân. Chính người Pháp đã đào tạo ra nhà bác học Trương Vĩnh Ký “của nước Pháp”, rồi bao nhiêu là Tạ Quang Bửu, Phan Anh, Trần Đức Thảo, Trịnh Đình Thảo, Nguyễn An Ninh, Phạm Ngọc Thạch, Tôn Thất Tùng, Hồ Đắc Di… và cả Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng! Và cũng chính nước Pháp đã tạo “điều kiện” cho một Nguyễn Ái Quốc “tự đào tạo” mình trở nên một người cộng sản chân chính ngay trên đất Pháp, giữa Paris, để…chống lại nước Pháp.

8 sach Pham Quynh“Nhập nhằng” ấy “lan” sang L.Marty, trùm mật thám Pháp ở Đông Dương. Vừa “săn bắt” giam cầm tù cộng sản, L.Mácty lại “tài trợ” cho Phạm Quỳnh ra Nam Phong tạp chí, tạo điều kiện để Phạm Quỳnh sáng tạo nên một Nam Phong được coi như một “từ điển bách khoa” khi chưa có quyển “bách khoa” nào ra đời. Và Phạm Quỳnh – một người dân “anamít” -theo lối gọi của Pháp tỏ ý khinh bỉ – hơn nữa còn là “sale anamite – người An Nam bẩn thỉu”, lại ngang nhiên, đàng hoàng đứng trên bục của các “lâu đài văn hóa Pháp ở Paris” diễn thuyết, giảng giải cho các đại trí thức “nước Mẹ Đại Pháp” những điều mà họ không biết bằng người An Nam Phạm Quỳnh. Làm vẻ vang cho dân tộc cho đất nước giữa kinh đô hoa lệ, trung tâm văn hóa của “trung tâm châu Âu”, Phạm Quỳnh có phải là người yêu nước không?

Hồ Chí Minh từng nói “Hễ là người Việt Nam, ai cũng có lòng yêu nước, yêu nước theo cách của mình”. Có cách yêu nước, hy sinh tiết hạnh của Dương Vân Nga để cứu nước cứu dân. Có cách yêu nước của Nguyễn Trãi, mười năm ở Đông Quan, “nước nhiều, cơm ít” vẫn không chịu làm quan cho nhà Minh. Có cách yêu nước của các công chúa Huyền Trân, Ngọc Hân. Và có cả cách yêu nước “chữ Hiếu chữ Trung còn một chút này” của Tổng thống Dương Văn Minh trong buổi sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã “bàn giao cho dân, cho nước” cả một hòn ngọc Viễn Đông không một vết xước, không bị nhuộm màu đỏ máu…

Louis Marty đã “truyền” cái “nhập nhằng” sang Phạm Quỳnh? Dù “đi với bụt mặc áo cà sa…” nhưng ta vẫn là ta. Có tiền của Louis Marty – thực chất là tiền của dân ta, ra báo giới thiệu văn hóa cổ kim, để như danh từ ngày nay ta dùng là hòa nhập, hội nhập với thế giới trong phương châm bốn chữ “Thổ nạp Âu – Á  (của Phạm Quỳnh). Giả sử – điều không nên đặt ra trong lịch sử – nếu không có Phạm Quỳnh “nhập nhằng” với Louis Marty, chúng ta có hay không bộ “từ điển bách khoa” Nam Phong tạp chí cùng những trước tác khác, nổi tiếng, giá trị của Phạm Quỳnh, để lưu giữ mãi muôn đời trong lâu đài báo chí, văn học, văn hóa Việt Nam?

(Còn tiếp)

N.V.K.

 *

*   *

Blog PhamTon năm thứ hai, tuần 2 tháng 8 năm 2011.

BỨC THƯ CỦA TIẾN SĨ SỬ HỌC NGUYỄN VĂN KHOAN

NHÂN ĐỌC BÀI CỦA NGUYỄN ĐÌNH KHOA TRÊN SÀI GÒN NHỎ

Nguyễn Văn Khoan

(Tiếp theo tuần 1 tháng 8 năm 2011)

Có một quan niệm rất “trung thành” nhưng có khía cạnh cực đoan cho rằng “Chỉ người cộng sản mới là người yêu nước – yêu nước nhất”. Mấy chục triệu dân mới có mấy triệu người cộng sản. Vậy số còn lại – không “được” yêu nước chăng?!

Lịch sử Đảng ta, xã hội ta đã từng có những người “khắc hai chữ cộng sản trên trán” (Lời của Chủ tịch Hồ Chí Minh) về hình thức, hiện tượng là đảng viên, nhưng nội dung, bản chất còn xa lắm mới đạt được vinh dự mang tên “đảng viên cộng sản”. Như vậy họ có còn được tôn vinh là người yêu nước?

TRAVELPhần cuối bức thư của Tiến sĩ Nguyễn Văn Khoan

Về phần Phạm Quỳnh, ông không phải là cộng sản, thậm chí – theo tôi nghĩ, khi thử hóa thân vào ông (!) ông không “ưa” – chứ không ghét, không hằn thù gì cộng sản. Ông đã gặp Nguyễn Ái Quốc ở Paris, đã trình bày khuynh hướng mục đích cứu nước của ông là lập nên một nước Việt có vua – để vua lại – nhưng phải lập hiến – một nước quân chủ lập hiến. Có lẽ ông thấy mấy ngàn năm lịch sử ở châu Á có Tàu, Nhật, có Việt Nam, có Lào, Xiêm, … đều có vua. Ở châu Âu văn minh cũng có vua ở Anh, Đan Mạch, ở Bỉ, ở Nga. Mà các nước quân chủ ấy cũng đóng góp cho dân, cho nước, cho phát triển xã hội. Còn nước Nga Xô Viết – cho đến khi ông gặp Nguyễn Ái Quốc mới “thọ” được bốn/năm năm, chưa rõ “tuổi thọ” này còn được bao lâu? Ông lo ngại là phải thôi… Nhưng chắc ông cũng biết rằng dù “làm” gì cũng phải do dân, cũng phải được bên ngoài ủng hộ. Chủ trương mà Nguyễn Ái Quốc theo đuổi cũng là một phương pháp – một cách làm khéo, làm tốt. Vì bấy giờ, chỉ có thể dựa vào Liên Xô mà thôi, chưa có nước nào thứ hai để dựa. Sach chuyen viet ve Pham Quynh Phạm Quỳnh theo đuổi cái “nhập nhằng” của mình, tự tin rằng mình không có tội với dân, không đánh đập ai, giết hại ai, không tham gia lập mưu, bày cách “bsach co viet ve pham quynhắt cộng sản”. Ông tin vào Trời, Phật (?) tin vào lòng dân, tin vào chính mình… Ông không thể ngờ số phận mình lại oan trái đớn đau đến vậy. Và ông cũng không tin rằng mình lại bị Cách mạng, bị nhân dân xử tử mà cho rằng “kẻ hại mình” chỉ là “quân sát nhân”. Cho đến phút cuối đời mình ông vẫn “nặng lòng với Dân với Nước”.

Xin thưa với Blog PhamTon rằng tôi viết bài mà Nguyễn Đình Khoa bình luận rằng “bài viết có giá trị” vào cuối năm 2008. Từ bấy đến nay, vấn đề Phạm Quỳnh đã ngày càng sáng tỏ hơn, được nhiều nhà lãnh đạo chính quyền, trí thức, học sinh, sinh viên… trong nước, ngoài nước quan tâm, thông cảm hơn. Hình như có một suy nghĩ chung là “không nên đổ tội cho một người nào đó đã ra lệnh xử tử Phạm Quỳnh” – nạn nhân Phạm Quỳnh mà chính “tác giả” chủ chốt trong “vụ Phạm Quỳnh” cũng là một “nạn nhân” thôi! Đàn giải oan sẽ giải cho tất cả…

 Với công cuộc đổi mới, tình hình dân chủ ngày càng có điều kiện phát triển, một số tin tức được coi như là “thay kết luận” “xóa án Phạm Quỳnh” sẽ được tỏa sáng trong nay mai chăng?

Một Từ điển 10.000 danh nhân và nhân vật nổi tiếng thế giới do nhiều viện sĩ giáo sư, tiến sĩ của Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam, đang xin phép xuất bản, rất đáng để các bạn đọc, tự hào trong sách có mục Phạm Quỳnh.

Và sau cuốn sách của Nhà xuất bản Thanh Niên viết về Phạm Quỳnh – còn dè dặt – vì “cháo nóng” phải “húp quanh”, có thể còn một cuốn thứ hai về nhà báo Phạm Quỳnh sẽ ra mắt bạn đọc.

Cùng với những tác phẩm của Phạm Quỳnh đã được tái bản, hy vọng “chánh án nhân dân dân tộc Việt, đạo đức Việt, nhân quyền Việt” sẽ tuyên bố “chấm dứt” bản án oan khiên này. Vì Ông không có tội với Dân với Nước.

Cho dù là ông “có tội” theo suy nghĩ của ai đó, nhưng ông đã không được xét xử, không được tự bào chữa trong một phiên tòa của nước Việt Nam mới, thì bản án đó xét cho cùng cũng không có “hiệu lực”. Mà “giết một học giả như vậy thì nhân dân ta được gì? Cách mạng được lợi ích gì?” (Lời Chủ tịch Hồ Chí Minh) Có thể hiểu hành động ấy là có hại cho Tổ quốc.

 Đêm 12/7/2011

N.V.K

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: