Pham Ton’s Blog

Tháng Tư 25, 2015

Có một tiệc liên hoan tao ngộ nửa đêm giữa Sài Gòn mới giải phóng

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 3:00 chiều

Blog PhamTon năm thứ bảy, tuần 1 tháng 5 năm 2015.

40 năm giải phóng miền Nam và thống nhất đất nước

CÓ MỘT TIỆC LIÊN HOAN TAO NGỘ NỬA ĐÊM

GIỮA SÀI GÒN MỚI GIẢI PHÓNG

Huỳnh Biếc

(Phạm Thanh Tâm)

(Trích trong sách Dung dăng dung dẻ – NXB Trẻ 2014, các trang 6-8)

Sài Gòn 22 giờ ngày 3 tháng 5 năm 1975. Lác đác dọc đường Gia Long quẹo Pasteur, từ Sở thú trông thẳng phía dinh Độc lập toàn bộ đèn điện rực sáng, sáng choang khu quận 1, thấp thoáng bóng dáng yểu điệu quần loe đỏ, tím, áo ba lỗ… lại đã xuất hiện chập chờn chờ đónPham Thanh Tam khách, đứng nơi sấp bóng dưới hàng cây cao vút – đó là các cô “làm gái” – yên tĩnh đã trở về với Sài Gòn; còn yên tĩnh hơn bao giờ hết. An ninh tuyệt đối vì sạch bóng Mỹ với Ngụy quyền.

Thấy anh bộ đội trẻ đang bước đi thong thả tới gần, một cô gái áo mầu nõn chuối háo hức muốn làm quen. Hồi hộp, ngại ngùng mãi, rồi cô đánh bạo bước ra: “Em chào anh bộ đội! Chào anh…”. Đã để mắt và đã được biết các cô là ai, nên anh bộ đội cũng lịch sự chào lại. Anh hỏi luôn cô có chuyện gì không? Cô lúng búng, rồi cũng biểu lộ được tình cảm mừng rỡ, mong chờ quân ta về thành phố. Cô khen quân giải phóng đẹp, khỏe mạnh, hùng dũng mà hiền khô. Vừa nói cô vừa cảm nhận anh bộ đội hiền khô thiệt: thiệt thà, hòa nhã và “dễ thương” một cách “dễ sợ”…

Yên tâm ngay, cô gái chẳng còn lo gì nữa. Chẳng cần ý tứ, dò xét gì nhiều, ấp úng một chút, rồi cô thẳng thắn vào đề ngay điều cô đang khao khát: “Anh có đi chơi, … với em bây giờ không?”.

Thật bất ngờ, nhưng bình tĩnh, không nỡ chối từ ngay, anh bộ đội nảy ý vui tò mò, tinh nghịch rất hồn nhiên:

  • Cô rất xinh, con gái Sài Gòn rất đẹp. Nhưng… nhưng tôi mới Hà Nội vào, bận chiến đấu, không ai có tiền mang theo…

Như linh tính báo trước, cô đón lời ngay: – “Không sao, không sao đâu, khỏi lo: với anh thì Kỷ niệm đầu tiên – em xin hiến… mà!”.

Lại quá bất ngờ cho anh bộ đội tuổi 20  – trai tơ! Kể muốn lắm đấy – nhưng “hổng dám đâu” vì nhiều lẽ. Anh ngẩn ngơ ấp úng như thợ vụng mất kim… Hiểu ngay người trai lạ còn mới toanh “chưa bóc tem” này rất tự trọng, chẳng bao giờ nhận kiểu “tình cho không, biếu không” cô ngập ngừng tìm giải pháp “có đi có lại” sòng phẳng…

  • Hay là… anh đánh đổi cho em bằng bánh lương khô vậy! Em nghe nói bánh lương khô bộ đội thiệt là ngon! Cô cười khúc khích chữa thẹn, như chưa bao giờ thế giới lại có người lái buôn nào vô tư… đến thế. Đừng tưởng rằng anh bộ đội sẽ tỏ lòng thương hại. Mà anh xúc động rưng rưng. Rồi bỗng hồ hởi dịu dàng bảo cô gái chờ chút, anh gọi một đồng đội đang đi tới, rồi bảo cô gọi thêm hai cô gái đang bồn chồn đứng gốc cây bên kia đường.

Mỗi anh lấy từ túi dết ra ba gói lương khô đậu xanh, tổng hợp và BA 70, mời các cô cùng bóc bánh. Đã có hai bi đông nước trà Ba Đình pha sẵn mang theo. Tất cả năm người xúm lại liên hoan bên một ghế đá. Bữa “tiệc” thật ngon lành, thật giản dị và vô cùng độc đáo này đã được tổ chức tao ngộ giữa đường phố lớn trung tâm Sài Gòn mới giải phóng.

Vào lúc nửa đêm về sang, cả thành phố êm đềm giấc ngủ không ồn ào xe cộ, không còn người qua lại huyên náo.

Chỉ gió mát tiếng cười thân mật và nhẹ thoáng lá me rơi.

H.B.

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: