Pham Ton’s Blog

Tháng Hai 15, 2017

Blog PhamTon tròn 8 tuổi, tự tin vững bước tiến vào năm thứ 9

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 2:46 sáng

Blog PhamTon năm thứ tám, tuần 2 tháng 2 năm 2017.

Mừng Nam Phong tròn trăm tuổi

(1/7/1917 – 1/7/2017)

BLOG PHAMTON TRÒN 8 TUỔI, TỰ TIN VỮNG BƯỚC TIẾN VÀO NĂM THỨ 9

Blog PhamTon

Lời dẫn của Phạm Tôn: Năm Đinh Dậu này, chúng tôi muốn kỷ niệm Blog PhamTon tròn 8 tuổi, tự tin, vững bước vào năm thứ 9 bằng một hình thức khác mọi năm.

Đầu tiên, đăng lại bài năm ngoái là một năm có sự trùng hợp kỳ lạ giữa âm lịch và dương lịch của ngày ra đời Blog PhamTon là 22.2 nhằm đúng ngày rằm tháng Giêng năm Canh Thân. Tiếp đó là qua một số ý kiến bạn đọc đã gửi blog cho thấy mối liên hệ giữa Blog PhamTon và bạn đọc tại hai miền Nam, Bắc nước ta và cư ngụ ở nước ngoài.

—o0o—

Ngày Blog PhamTon tròn bảy tuổi năm nay lại nhằm đúng ngày rằm tháng giêng, giống hệt như cách đây 76 năm, ngày 22/2/1940 cũng nhằm đúng ngày rằm tháng giêng năm Canh Thìn.

Ngày ấy, tại Hà Nội, trưởng nữ của nhá báo Phạm Quỳnh được bà chị dâu cả thân thiết như bạn tri kỷ và cô em kế đến ngủ nhà cô để sáng hôm sau cùng đi lễ ngày rằm. Nhưng phải đưa cô ngay đến bệnh viện Đặng Vũ Lạc lúc mờ sáng. Và cô đã sinh con trai thứ bụ bẫm, mắt to đen.

Cháu bé hiền lành lớn lên trong tình yêu thương của cả gia đình. Được năm tuổi thì thấy nhà mình bỗng đông hẳn lên. Bà Ngoại và cả các cậu, các cô ở Huế ra. Nhà đông mà không vui. Không thấy ông ngoại đâu, nhưng ai cũng thì thầm nói về ông. Kể cả khi gọi đồng chén các buổi chiều buồn sau bữa ăn hầu như yên lặng.

Bé thân với người cậu hơn mình 10 tuổi. Chính cậu dậy cho bé những chữ cái đầu đời. Rồi ngày khai trường năm bé tròn sáu tuổi, đi học ở trường Hoài Đức phố Hàng Trống, cả nhà bận rộn việc này việc nọ, chỉ có cậu khéo tay cố làm cho cháu một cái cặp bằng vỏ bao xi măng, có chỗ gài bút chì đen và xanh đỏ. Bé sướng quá. Đến trường, thấy các bạn cặp xanh, cặp đỏ, cặp da nâu, mới thấy tủi vì cái cặp vỏ bao xi măng xám của mình.

Năm chú 15 tuổi, thì người cậu dạy học ở Khu học xá trung ương bên Trung Quốc về nước họp hội nghị giáo dục. Bao giờ người đi đón cậu về và tiễn cậu đi cũng là chú. Hai cậu cháu vẫn thân thiết như xưa. Một đêm, trước khi cậu đi, bạn bè nhiều, nên khi cậu về đến nhà thì cháu đã ngủ say, giấc ngủ của tuổi đang lớn. Nhưng cậu vẫn lay cháu dậy, và cậu nói với cháu điều nhất thiết cháu phải biết là cháu sẽ lớn lên, hãy cứ tự tin sống theo lẽ phải, chỉ làm những gì mình tin là đúng, mặc cho người khác nhìn mình với cặp mắt kỳ thị, cứ lớn lên mạnh mẽ, xem như mình chẳng may sinh ra có một cái bớt đen trên mặt thế thôi… Nhiều người chê, nhưng cũng còn nhiều người nhận ra mình là người tốt. Cứ tin vào họ và sống với họ.

Từ đó, chú thường nghĩ về ông ngoại. Biết ông mình cùng lứa tuổi với người cao đẹp nhất đang lãnh đạo đất nước. Rồi cứ suy nghĩ mãi vì sao cùng lứa tuổi mà một người thì cứ ngày một lên cao, một người thì lên thật cao rồi bỗng sa chân, chôn vùi cả thân xác lẫn sự nghiệp. Chú cố sưu tầm tất cả những gì ít ỏi có dấu vết của ông ngoại còn sót lại trên miền Bắc đất nước chia cắt. Chủ yếu là nghe mẹ kể và những ký ức tuổi thơ những ngày sống ở Hoa Đường hồi từ hai đến bốn tuổi. May là chú có trí nhớ rất tốt, nhớ cả đến cảm xúc những ngày thơ bé đó, luôn mở to mắt mà nhìn đời. Mẹ kể một ông cậu đã làm hai câu thơ tả bé Mắt đen lay láy, đầu xiêu/ Gục đi lắc lại đáng yêu dường nào.

Năm 1960, đích tôn của học giả Phạm Quỳnh tình cờ phát hiện ra cụ em vợ bà ngoại sống ở Yên Bình Yên Bái. Mẹ chú lên thăm, rồi hè năm ấy chàng sinh viên Học viện Nông Lâm cùng em trai lên nghỉ hè ở nhà bà. Không ngờ, bà cụ là cả một kho chuyện kể về thời trẻ, lúc Phạm Quỳnh 16 tuổi mới lấy cô chị cả đồng tuổi Nhâm Thìn. Thế là hai bà cháu cứ mải mê chuyện trò không dứt. Mà chỉ nói chuyện về một người. Cụ có trí nhớ tuyệt vời mà lại có tài kể chuyện. Những lúc kể, mắt cụ long lanh, miệng thiệt tươi như cô em ngày nào đang ngắm nhìn anh rể tài hoa mà khiêm nhường, bao dung.

Từ đó, năm nào anh cũng lên thăm bà Yên Bái. Kể cả sau Hiệp định Paris, phải đi qua cầu phao vượt sông Hồng, rồi đạp xe đến ga Đông Anh, chờ tàu đi Yên Bái, mờ sáng đến ga Yên Bái, còn đạp xe hơn 40km đến xóm nhỏ ở Thác Bà, ăn Tết với bà và cô. 11 cái Tết ảnh bỏ Hà Nội, lên miền núi.

Rồi đất nước thống nhất, anh vào Sài Gòn làm phóng viên thường trú. Cơ man nào là sách của ông ngoại, và viết về ông. Biết bao người ôm ấp nhiều chuyện về ông, sẵn sàng kể cho nghe.

Năm 1998, tình cờ anh bị cảm, nôn mửa suốt một ngày, lả đi, đến khi vợ con đi làm và luyện thi đại học về kịp nhờ người đưa đi cấp cứu, thì anh đã hôn mê do máu nhiễm xê tôn. Tỉnh dậy sau 15 ngày vật vã, anh nghĩ cuộc đời mình thật lãng nhách. Suốt đời vất vả ki cóp tư liệu về ông ngoại mà không dám viết. Vì sợ tư liệu còn thiếu. Còn tài năng thì làm gì có. Cứ chờ đã. Để đến bây giờ, sắp chết đến nơi rồi … Đúng là “sống để dạ, chết mang theo”. Trong khi những điều mình biết thì cả mẹ, cả các cậu, các cô đều không ai biết nhiều bằng mình. Mơ màng nghĩ vậy, rồi anh quyết định ngồi dậy được là sẽ bắt tay vào việc. Và “noi gương” Lê Quí Đôn khi viết Phủ Biên Tap Lục, luôn cho tư liệu tìm được vào các túi gấm, anh nghĩ nếu nói về ông ngoại thì nên nói những gì. Và nghĩ ngay ra là tư liệu ít nhất cũng phải chia thành ba “túi”: Người nặng lòng với tiếng ta, Người nặng lòng với nhà Người nặng lòng với nước. Mà định khi “công bố”, thì cũng cứ theo thứ tự ấy mới mong lọt.

Sau hai tháng nằm viện, về nhà là bắt tay ngay vào việc. Ba bài lần lượt tràn ra mặt trang giấy. Mỗi năm một bài.

Năm 2006, bài cuối cùng lại đến tay một cộng tác viên của tạp chí Công giáo và Dân tộc, nhân người “dám” in sách Thượng Chi văn tập mời con trai học giả Phạm Quỳnh ngồi cùng bàn nhậu với anh. Và bài lên tạp chí. Một tháng sau, bài ấy lên tạp chí Xưa và Nay tại Hà Nội. Huế góp vào bằng bài Người nặng lòng với nhà trên tạp chí Nghiên cứu và Phát triển. Bài viết đầu tiên, lại ra mắt cuối cùng, cũng trên tạp chí Công Giáo và Dân Tộc.

Năm ấy, internet bắt đầu đến nước ta. Chắt ngoại của học giả Phạm Quỳnh thấy thương bố vất vả sưu tầm tư liệu, cặm cụi viết bài mà lâu lâu mới đăng được một bài; có bài còn bị đổi nhan đề, cắt đầu cắt đuôi, sửa chỗ này, thêm chỗ nọ, làm bố không vui. Bèn bàn với bạn, lập cho bố một trang mạng riêng. Chẳng những đưa lên các bài bố viết mà còn cả những bài bố cất công sưu tầm mấy chục năm qua. Vì thế, nhân ngày kỷ niệm sinh nhật bố, người con mở Blog PhamTon làm quà mừng.

Từ đấy, 22/2 là sinh nhật Blog PhamTon. Ông bố đành lấy ngày rằm tháng giêng làm sinh nhật của mình.

Năm nay, vừa may, 22-2-2016 lại đúng ngày rằm tháng giêng năm Bính Tuất, “song hỷ lâm môn”, cả nhà cùng vui. Nhất là Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ XII vừa thành công rất tốt đẹp. Mở ra một cuộc đổi mới lần thứ hai, tiếp tục và làm sâu sắc hơn tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng sự thật, nói rõ sự thật, và lời nói đi đôi với việc làm.

Con, cháu, chắt, chút Phạm Quỳnh và những người có lương tri, thật lòng thương dân, yêu nước vốn quí trọng Ông chỉ mong mỏi có thế.

B.P.T.

22/2/2016 (Rằm tháng Giêng Bính Thân)

 

Advertisements

Để lại phản hồi »

Chưa có phản hồi.

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: