Pham Ton’s Blog

Tháng Mười 24, 2018

Phạm Thị Thanh Tuyền: “Luôn luôn phấn đấu để thành người tốt”.

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 11:11 sáng

Blog PhamTon năm thứ mười, kỳ 1 tháng 11 năm 2018.

Phạm Thị Thanh Tuyền: “Luôn luôn phấn đấu để thành người tốt.”

PGS. TS Nguyễn Ánh Tuyết

Lời dẫn của Phạm Tôn: Đây là phần trích trong sách Chúng tôi đã sống như thế của PGS TS Nguyễn Ánh Tuyết (NXB Tri Thức, 2013, Hà Nội) từ trang 140 đến trang 144. Bà là vợ nhạc sĩ Phạm Tuyên.

—o0o—

Cháu Tuyền là con cả, năm nay (2007) 49 tuổi (tuổi ta là 50), đã có hai con, một trai 22 tuổi hiện là sinh viên trường Đại học Bách khoa Hà Nội và một gái 16 tuổi xinh xắn và thông minh đang học ở trường Phổ thông Trung học Chu Văn An. Cả hai cháu ngoại của tôi đều sinh ra và lớn lên ở Nga, nên sõi tiếng Nga hơn tiếng Việt, sau này phải cố gắng học tiếng Việt nhiều.

Đức tính nổi bật của cháu Tuyền từ bé đến lớn là rất giản dị, không ưa ăn diện. Ngày cháu còn học Phổ thông Trung học vẫn không hề thích may sắm đua đòi, cháu chỉ xin mẹ cho hai bộ quần áo bình thường để mặc đi học, cháu nói: “Con chỉ cần hai bộ quần áo thôi, mặc bẩn bộ này thì nhất thiết phải thay bộ kia, không cần phải đắn đo suy nghĩ gì cả”. Thời kỳ khó khăn về vải vóc, mỗi người chỉ được mua 2m vải trong một năm bằng tem phiếu, cháu rất yên tâm mặc quần áo cũ đi học, có khi quần phải nối cạp đến 10cm. Cháu cũng rất ghét thói phô trương, ngày còn đi học không bao giờ khoe khoang với ai một điều gì, đến học ở đâu cháu cũng đều giấu tên bố mẹ, mặc dù bố cháu là một nhạc sĩ được nhiều người hâm mộ, mẹ cháu cũng là Phó Giáo sư Tiến sĩ, Chủ nhiệm khoa ở trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Riêng cháu thì sau khi tốt nghiệp đại học ở Liên Xô xong được chọn làm nghiên cứu sinh và bảo vệ luận án tiến sĩ tại đó từ đầu những năm 90 của thế kỷ trước. Thế mà không bao giờ cháu nói điều này với mọi người cũng không ghi vào carte visite, không chịu làm bản kê khai để được đưa tên mình vào cuốn Tiến sĩ Việt Nam hiện đại (NXB Văn hóa Thông tin), đến  người trong cơ quan cũng ít ai biết cháu là tiến sĩ ngành dầu khí.

Ba Tuyet sach chung toi da song nhu the

Đối với mọi người, cháu là người tốt bụng, nhất là với bạn bè thì thái độ của cháu thật tuyệt vời, hết sức thương yêu bạn bè, tận tình giúp đỡ khi bạn gặp khó khăn, càng về sau đức tính ấy càng nổi bật. Đặc biệt cháu không bao giờ kèn cựa, đố kỵ với ai, thấy bạn thành công hơn mình thì vui mừng. Hồi thi đại học, cháu Nhung bạn học cùng trường phổ thông được gọi đi học nước ngoài, cháu Tuyền mừng lắm. Trong khi đó, cháu Tuyền vẫn chưa biết điểm của mình, cứ đinh ninh là mình học trong nước. Những ngày đó, cháu Tuyền luôn ở bên cạnh giúp đỡ Nhung chạy mọi giấy tờ, làm các thủ tục để Nhung kịp đi học nước ngoài. Sau đó ít lâu, cháu mới được giấy báo điểm và được triệu tập đi học nước ngoài (lý do có thể là khối A được báo điểm chậm hơn khối B). Trước ngày lên đường sang Liên Xô cháu còn tranh thủ gánh cho mẹ đầy bể nước kẻo sợ ở nhà mẹ phải xách nước lên tầng ba khó nhọc. Trong khu tập thể, ai cũng khen cháu đúng là con ngoan trò giỏi.

Có một điều làm tôi hết sức lo lắng cho cháu, đó là tính “đơn giản hóa” mọi việc kể cả việc công lẫn việc tư, cái gì đối với cháu cũng đều là bình thường, không có gì là quan trọng cả. Ngay đến chuyện sức khỏe, chuyện vào Đảng, chuyện “thăng quan tiến chức”… cháu đều đơn giản hóa. Nét tính cách đó nếu trong điều kiện bình thường với các mối quan hệ tốt thì còn có thể chấp nhận được, nhưng trong hoàn cảnh phức tạp với những mối quan hệ không bình thường, có nhiều vấn đề rối rắm thì tính “đơn giản hóa” có thể đưa đến hậu quả tai hại khó lường.

Còn có một điều nữa mà vợ chồng tôi đều không hài lòng lắm nhưng đành phải chấp nhận, đó là việc cháu không thích học đàn, không thích đi vào con đường âm nhạc. Mặc dù chúng tôi đã tạo điều kiện để cháu được tiếp xúc sớm với âm nhạc, cho cháu học đàn từ bé, vậy mà chỉ được bốn năm năm thì cháu bỏ học đàn, lấy cớ là đi sơ tán và đàn hỏng vì bị máy bay Mỹ ném bom! Có lẽ nông thôn là môi trường thích hợp với cháu, thời gian sơ tán cháu suốt ngày cùng các bạn con nhà nông dân đi mò cua bắt ốc, mót thóc, nhặt khoai ngoài đồng và lấy làm hả hê với những “thành quả” của mình. Còn chúng tôi thì nghĩ rằng muốn đi vào con đường âm nhạc trước hết phải có năng khiếu và thực sự say mê mới thành công. Việc áp đặt sở thích của mình buộc con cái phải theo là một sai lầm lớn, nhiều khi làm khổ con cái đến suốt đời. Tuy vậy cũng cần cho cháu học đàn, tiếp xúc với âm nhạc để bồi bổ thêm vào vốn văn hóa chung và hình thành thị hiếu nghệ thuật lành mạnh. Trong thời thơ ấu, cháu cũng đã từng tham gia Đội Sơn ca Đài Tiếng nói Việt Nam, nhà lại ở trong khu tập thể của Đài gồm nhiều gia đình nghệ sĩ nổi tiếng, hằng ngày lại được nghe các chú các cô đàn hát. Nhưng càng gần với con em họ thì cháu lại thấy không thích đi vào con đường nghệ thuật chút nào. Bởi theo cháu nhận xét phần lớn con em họ học thì lười và dốt nhưng ăn diện đua đòi thì vào bậc nhất, suốt ngày chỉ quần quần áo áo, làm đỏm làm dáng khiến cháu rất khó chịu. Mới hay tác động của môi trường không thể thắng nổi ý thức cá nhân hay nói đúng hơn là không thể đồng hóa cá nhân vào môi trường. Cháu có chính kiến của cháu, chúng tôi tôn trọng chính kiến đó.

Cháu Tuyền rất thẳng tính, chỉ thích làm những việc mà mình cho là đúng, rất ghét thói xu nịnh, dám vạch ra những sai lầm về công tác chuyên môn của những người trong cơ quan, kể cả lãnh đạo. Chính vì thế mà cháu không được lòng cán bộ cấp trên, tuy vậy họ vẫn nể và phân cho cháu những công tác trọng trách vì không thể không thừa nhận trình độ chuyên môn và tinh thần trách nhiệm cao của  cháu.

Phong cách sống của cháu Tuyền rất chân thực mà cũng rất bộc trực. Hồi mới bảo vệ tiến sĩ ở Nga về Tổng công ty Dầu khí, thấy cháu vừa có trình độ lại vừa là con người có tư cách tốt, chi bộ đảng định kết nạp cháu. Nhưng khi nghe một đồng chí đề nghị cháu viết đơn vào Đảng, cháu đã thật thà trả lời: “Em chỉ phấn đấu để trở thành người tử tế thôi, chứ không phấn đấu vào Đảng đâu!”. Nghe câu trả lời “chạm nọc” ấy, chi bộ đặt vấn đề phải tìm hiểu đối tượng, có phải do tự kiêu? Không phải! Cháu là người luôn khiêm tốn, kính trọng những người lớn tuổi trong cơ quan; hay là tại gia đinh xui? Cũng không phải vì cả bố lẫn mẹ đều là đảng viên lâu năm (bố hơn 50 tuổi Đảng và mẹ gần 40 tuổi Đảng). Sau này khi biết cháu đã là đảng viên, tôi hỏi động cơ vào Đảng thì cháu bộc bạch: “Con phải vào Đảng để dễ làm việc, ở ngoài mãi người ta cho mình là con người lạc hậu, tệ hơn nữa là phần tử chống đối, chứ dù ngoài Đảng hay trong Đảng thì con vẫn luôn luôn phấn đấu để thành người tốt”.

Đúng là “cha mẹ sinh con trời sinh tính”, hai con gái chúng tôi mỗi đứa mỗi tính mỗi nết, chẳng đứa nào giống đứa nào.

N.A.T.

Advertisements

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: