Pham Ton’s Blog

Tháng Mười 10, 2019

Thư gưi cháu Vũ Hạnh Nhi ngày 19/4/2008

Filed under: Chuyện một người cháu ngoại — phamquynh @ 3:25 sáng

Blog PhamTon năm thứ mười hai, kỳ 2 tháng 10 năm 2019.

Chuyện một người cháu ngoại – Phụ lục

THƯ GỬI CHÁU VŨ HẠNH NHI NGÀY 19/4/2008

Lời dẫn của Phạm Tôn: Vũ Hạnh Nhi là con gái đầu của Tôn Ánh Hồng con gái thứ của anh tôi Tôn Thất Đại và chị Nguyễn Thị Thanh Thủy.

—o0o—

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 19/4/2008,

Chắc đến hôm nay, giờ này, thì cháu đã hiểu thế nào là “mong chờ’… Có thể còn giận hờn nữa vì đã quá lâu mà ông chưa viết thư cho cháu như cháu mong. Thế là cháu đã phần nào thông cảm với tâm trạng của ông suốt mấy tháng (Lâu hơn cháu chờ lần này nhiều!) tin vào lời cháu hứa rồi cứ chờ, chờ mãi, rồi lại được hứa hẹn, và lại chờ để được đọc những bài cháu viết ở lớp!…Ông gợi ý cho cháu thế này nhé, muốn không bao giờ thất hứa thì…đừng bao giờ hứa cả! Nghe lạ phải không, nhưng chính ông đã làm như thế cho đến tuổi này (68) cho nên chưa bị ai trách là thất hứa cả. Vì ông chưa bao giờ hứa gì cả (Trừ khi vào Đoàn, hứa theo thủ tục!). Nhưng, khi nào định làm việc gì, định giúp ai cái gì, cho ai vật gì thì đều cố gắng hết mình, cốt để tâm hồn khi nào cũng thanh thản thôi. Thế đấy…

Thu gui Bup chi Hong dua FB

Đọc bài văn cháu viết về chiếc lá, ông thích thú với ý của cháu là để cho chiếc lá buồn rầu đã rụng rồi còn được một bé gái nhặt lên ép vào sách làm kỷ niệm ý đó thật lạ và hay, nâng hẳn giá bài văn lên, không như người ta đọc thì dễ đoán là rơi xuống đất thì sẽ bị người qua lại giẫm lên, rồi mưa làm mủn ra, rồi gió thổi bay đi và biến mất. Tất nhiên, cháu không phải là chiếc lá cho nên thật lòng, ông thích lá thư của cháu hơn. Vì ở đấy, cháu đúng là cháu, đích thị là cháu…

Nhưng nhờ bài về chiếc lá mà ông nhớ lại một chuyện cũ. Hồi ấy, ông cũng học lớp cỡ cháu bây giờ. Nhưng chắc là ít tuổi hơn. Vì ông mất cha sớm, lại sống xa mẹ, đi ở nhờ, cho nên thuở bé không đi học, chỉ học lỏm và tự học thôi. Năm 10 tuổi về lại với mẹ, mới đi học, nhưng “liều mình” vào học luôn lớp cuối cấp I, lại có học cả tiếng Pháp nữa; vì lúc ấy giữa năm học, chỉ có trường ấy (tư) lớp ấy nhận thôi. Thế là tối nào bà cố cũng dạy ông tiếng Pháp để không bị đuổi học. Coi như ông không học cấp I, không học tập đồ, tập viết gì cả, cho nên chữ xấu. Còn như cháu, được học nghiêm chỉnh, lại ở Hà Nội, nơi có phong trào vở sạch chữ đẹp và hiện có những lớp dạy viết đẹp chỉ trong ít giờ… mà viết chữ “trừu tượng” thì thật là đáng tiếc lắm đấy. Ông mong lần sau nhận thư cháu là nhận thư viết tay, vì chắc là dù sao, cô giáo cháu cũng chẳng bao giờ chịu chấm những bài viết bằng máy vi tính, vì cháu đã là sinh viên đại học đâu, phải không nào…

Một hôm, thầy giáo dạy Việt văn ra đề bài Hãy tưởng tượng em là một con chim nhỏ, kể chuyện hoạt động và suy nghĩ trong một ngày đẹp trời của mình. Nghe đọc đề là ông mê ngay và viết luôn một mạch kín hai trang giấy. Rồi đọc đi, đọc lại, đến khi chuông reo hết giờ mới nộp, vào loại chậm nhất lớp. Hôm trả bài, mãi không thấy thầy phát bài của mình, ông đã lo lo. Không ngờ, thầy giờ bài của ông ra và nói rất cảm động: “Bài này của em Tôn Thất Thành, tôi xin giữ lại làm kỷ niệm.” Rồi đến đầu bàn ông ngồi, đưa bài cho ông và bảo đọc cho cả lớp nghe. Các bạn ồn cả lên vì “chuyện lạ” sắp xảy ra. Mấy bạn cánh hẩu cùng bàn vỗ tay lẹt đẹt, nhưng không được ai hưởng ứng đành im lặng ngồi ngẩn ra. Mà thầy cũng không mắng mới lạ. Vì tội làm mất trật tự lớp. Còn ông thì đứng dậy, run run đọc khẽ trước cả lớp 100 người im phăng phắc (Hồi ấy, trường tư lấy nhiều học sinh lắm) Ông kể: Có một con chim sẻ nhỏ mới tập bay nên bay chậm nhất đàn. Chẳng may bị trẻ con bắn súng cao su, gãy chân, đau quá, cố vẫy cánh bay đến một cây rơm, thì rơi vào cái nồi đất vỡ úp trên đầu cây rơm. Nó nằm đấy cho đỡ mệt, và ngắm nhìn cái sân gạch rộng cạnh cây rơm. Gà, vịt, ngan nhiều vô kể, có cả đàn gà con, vịt con vàng tươi màu lông và mỏ đỏ rất xinh. Nhiều con còn bé xíu, đi chưa vững. Bỗng cả sân nhộn nhạo lên, chạy xô về một phía. Hóa ra có một bé gái đang vãi ngô và thóc cho cả sân ăn. Nghĩ lại phận mình, bay mỏi cả cánh mà có khi chẳng kiếm được hạt nào vào bụng. Tối lại đậu cành cây, mái nhà mà trú tạm. Đâu được như lũ dưới sân, ăn chán chơi chán lại được lùa vào chuồng ấm áp. Mệt quá, nó thiếp đi, mơ có ngày mình cũng được như bọn chúng, sống sung sướng một đời. Bỗng có tiếng kêu quang quác của bọn gà, tiếng quạc quạc của lũ vịt, rồi cả tiếng kêu kiu kiu khàn khàn của các bác ngan nữa. Chú chim non tỉnh dậy, nhìn xuống sân. Người ta đang cắt tiết hàng chục con gà, vịt và hai bác ngan to. Cô bé mà con chim non tưởng là thiên sứ đứng đó cười, xin đôi chân gà nhỏ. Con chim sẻ nhỏ bỗng hiểu ra tất cả: “Ở đời này, chẳng có ai tự dưng tốt với ai cả. Họ tốt với mình là để kiếm lợi. Cho mình ăn no là để vỗ cho béo rồi ăn thịt mình thôi”. Thế là, mặc dù vết thương còn đau hơn hôm trước, nhưng nó đã cố vỗ đôi cánh bé xíu, bay đi từng chặng, chuyền qua từng cây, cốt sao xa được nơi nó từng ngỡ là thiên đường.

Thầy giáo là nhà văn Nguyễn Xuân Huy, đậm người, để ria đậm, chẳng biết nay thầy còn hay mất. Ông đọc xong, mà mắt thầy thì ngấn lệ. Ông đưa bài tặng thầy, thầy nắm tay mãi. Lúc ấy, cả lớp vỗ tay, tất nhiên bắt đầu từ bàn ông ngồi có các bạn cánh hẩu.

Cháu nghĩ có thương ông không, bé như thế mà đã suy nghĩ đen tối như thế. Từ đó, ông may danh chu cua ong noi.pngluôn nghĩ là “Người ta không ai tốt như mình tưởng đâu”. Sau đó lại nghĩ là “Người ta không ai xấu như mình tưởng đâu”. Và ông sống yên ổn, vui vẻ với hai ý nghĩ đó, không bị lừa, cũng chẳng đổ oan cho ai, nghĩ mình là một người công bằng. Nhưng, từ năm 15 tuổi trở đi thì ông thấy nghĩ vậy là chưa đủ. Thật ra trên đời này có những người xấu hơn mình tưởng. Nhưng may mắn là cũng có những con người tốt hơn mình tưởng. Và ai cấm mình chỉ sống với cái phần còn tạm được của những người xấu và sống hết mình, quên mình với và vì những người tốt. Quan trọng nhất là phải biết nhìn cho ra và trân trọng những điều tốt đẹp ở những người ở ngay bên cạnh mình. Vì có những con người bình dị đáng quý vô cùng luôn ở ngay gần ta đến nỗi ta không để ý đến nữa, không biết quí họ nữa, chỉ đến khi họ không còn ở bên ta nữa thì ta mới thấy tiếc vô cùng. Họ như không khí, như nước, chẳng ai để ý đến cả, chỉ khi ngạt thở, khi sắp chết khát, mới thấy là quí biết bao, hơn hết mọi thứ trên đời.

Bup An Phi va Bo Me

Ông vẫn viết thư cho cháu bằng máy chữ nhưng ông mong nhận được thư cháu viết bằng tay. Chữ “trừu tượng” cũng được, rồi nó sẽ đẹp dần lên nếu…cháu muốn thế vì biết là ông mong thế. Cố cháu nhé, làm cho mọi cái thuộc về mình đẹp lên có gì là không nên.

Thư trước, cháu nói ông viết “đừng loăng quăng” (thật ra là loạng quạng-PT chú) với mẹ cháu, nay cháu đọc lại xem có phải ông viết ngớ ngẩn, ngu ngốc như thế không. Đọc cần hiểu điều người ta viết, đừng hiểu như mình…nghĩ nhé.

Ông mong nhận thư cháu. Cháu cho ông gửi lời hỏi thăm bố mẹ cháu, cả em Thiên Châu nữa. Nói với mẹ cháu là “thuốc dân tộc Côn Đảo” mẹ cho ông có vẻ tốt, ngày nào ông cũng uống và đường huyết có xuống.

Chúc cháu khỏe và vui vẻ.

Ông T.T.T.

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: