Pham Ton’s Blog

Tháng Bảy 31, 2020

Chuyện một người cháu ngoại- Phụ lục: Phim màu và tình người

Filed under: Chuyện một người cháu ngoại — phamquynh @ 6:21 sáng

Blog PhamTon năm thứ mười ba, kỳ 1 tháng 8 năm 2020.

CHUYỆN MỘT NGƯỜI CHÁU NGOẠI – PHỤ LỤC

PHIM MÀU VÀ TÌNH NGƯỜI

Phạm Tôn

Đầu những năm 1980 Mỹ cấm vận nước ta rất ngặt nghèo, những hàng xa xỉ như phim chụp ảnh màu rất đắt mà cũng khó mua. Mỗi đám cưới, một đời mới có một lần, nhà trai cũng bấm bụng thuê một thợ chuyên chụp ảnh cưới hẳn hoi nhưng cũng chỉ dám chụp một cuộn phim màu đủ 36 kiểu thôi.

Bác Thụy là bạn thân của mẹ tôi từ thời hai ông chồng cùng dạy học ở trường Thăng Ba noi be Tuti chu Su chupLong Hà Nội. Bà vào trông con gái út để rồi ở luôn Sài Gòn đường Lê Quí Đôn cũng gần nhà tôi. Hai cụ thường gặp nhau mõi khi bà rảnh sang thăm mẹ tôi. Mẹ tôi bấy giờ chỉ lo chăm cháu đích tôn, vừa bận vừa vui, chẳng thiết đi đâu.

Một buổi trưa, hai bà cháu đang ôm nhau ngủ, thì bà Thụy đến nói: dậy ngay, tôi bảo cháu Sự (là dược sĩ con rể bà) đến, hôm nay nó đi chụp ảnh đám cưới, cháu bảo có thể chụp thêm được ba bốn kiểu ảnh. Mà ảnh màu đấy bà ạ. Tôi nghĩ ngay đến hai bà cháu nên bảo nó đưa đi ngay. Chụp xong còn kịp rửa ảnh trả cho khách thuê chụp đám cưới. Thế là mẹ tôi dậy ngay, Tuti được bà nội bế dậy cũng ngơ ngác mở cặp mắt còn ngái ngủ. Tôi bế con để bà ngồi chụp ảnh. Chú Sự chụp ảnh bà xong nói bà bế cháu để con chụp ảnh hai bà cháu ngay ở logia nhà dưới nắng trưa. Rồi một cái nữa chụp cháu nội một mình. Nhờ thế mới có ba bức ảnh màu, Tuti được có mặt trong hai bức. Hồi ấy, bà 70 còn cháu hơn năm tháng.

Cùng sống ở Vườn Anh Đào với gia đình tôi còn có phóng viên nhiếp ảnh chuyên nghiệp, chị Thanh Hảo người rất thích chụp trẻ em và từng được giải thưởng về nhiếp ảnh nghệ thuật. Một sớm, chị chạy vội lên căn gác gia đình tôi bảo: nắng đang đẹp, lại có phim màu, ra ngay sân chụp ảnh đi bà. Mẹ tôi bế Tuti sơ sinh, kéo cả Hương Giang mười tuổi vừa ở Hà Nội vào chơi ra chụp luôn. Thế là được tấm ảnh đẹp, sinh động. Bà và hai cháu nội, nam nữ. Còn chụp ảnh bà bế cháu và cháu một mình tựa ghế.

Ba noi be tuti - ba tuti huong giang- tuti

Buồng gia đình bác Hảo lại ở ngay lối ra cổng lớn, cho nên trẻ con hay ra con đường rộng dẫn ra cổng chơi. Một hôm, chị Hảo ngồi ở tam cấp nhà quan sát, thấy có hình ảnh đẹp lại vào nhà lấy máy ra chụp. Mà toàn chụp phim màu chị được Hội nhiếp ảnh cấp, để sáng tác. Hồi ấy, chị đang chuẩn bị gửi tác phẩm dự thi cuộc thi gì tôi không rõ. Nhưng chỉ nhớ là con tôi may mắn được chị chụp cho ba bức ảnh: một bức được bác gọi thì giơ tay lên, một bức cầm cái kẹo mút bác vừa cho để trả công người mẫu, một bức các anh bế cho ngồi lên xe đạp ba bánh giả vờ đang đạp xe.

Sau nghe nói bác Hảo đưa tấm ảnh giơ tay đi dự thi, chẳng biết có được giải gì không, chỉ Tuti anh chan dungbiết thi xong ban tổ chức cho mua lại bức ảnh đã phóng to, giá chỉ có năm đồng, nhưng bác không có tiền, về bảo nhà tôi cũng không có… Chẳng biết nay bức ảnh phóng to của con tôi dự triển lãm năm ấy trôi dạt nơi nao.

Nhớ lại một thời nghèo tiền của nhưng giàu tình người, càng nhớ bác Thụy bạn mẹ, chị Thanh Hảo bạn tôi nay đều không còn. Nhưng cái tình của bác và chị vợ chồng tôi vẫn nhớ mãi và muốn con cháu tôi cũng đừng bao giờ quên.

Thành phố Hồ Chí Minh ngày 29/6/2020

Covid-19 trong trạng thái bình thường mới

P.T.

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: