Pham Ton’s Blog

Tháng Sáu 26, 2021

Tết không bánh chưng… vẫn vui

Filed under: Chuyện một người cháu ngoại — phamquynh @ 9:50 sáng

Blog PhamTon năm thứ mười ba, kỳ 2 tháng 6 năm 2021.

CHUYỆN MỘT NGƯỜI CHÁU NGOẠI – PHỤ LỤC:

TẾT KHÔNG BÁNH CHƯNG…VẪN VUI

Phạm Tôn

Một hôm, tôi đưa mẹ một quyển vở nhỏ và nói là mẹ muốn mua thứ gì thì cứ ghi vào đây, con sẽ mua. Mẹ tôi cười: con dạo này giàu ghê, mẹ có gì muốn mua chỉ việc ghi vào sổ này… Tôi biết mẹ nói đùa nhưng cũng cứ thưa cho rõ: Mẹ thỉnh thoảng bảo mua thứ này, thứ nọ cho nhà, nhưng chúng con lu bu công việc lại còn học hành, nhiều khi quên đi khiến mẹ phiền lòng. Vì thế nay con đưa ra quyển vở này ghi lại cho rõ, mẹ ghi cũng được mà mẹ bảo con ghi cũng được, cốt để nhớ thứ cần mua thôi. Ghi tất cả lại thì khi có tiền, lại có thì giờ, con sẽ xem tất cả những thứ đã ghi thứ nào cần nhất , lại có đủ tiền thì mua ngay thứ ấy. Những thứ khác để sau. Nhờ thế khi nào cũng có thể mua được thứ cần nhất. Mẹ tôi cười hài lòng…

Quanh quẩn thế nào mà lại sắp đến Tết rồi. Tôi biết Tết đối với mẹ quan trọng như thế nào. Vui như thế nào. Nhất là những ngày chuẩn bị Tết. Mẹ vui và lo nhất là chuẩn bị nấu bánh chưng. Cái thủng nấu bánh chưng của nhà tôi cứ nhỏ dần. Từ nấu mấy chục cái bây giờ chỉ còn nấu bốn năm cái. Nhưng như thế cũng đã dùng hết sổ tem phiếu của cả nhà mới mua đủ nếp, đậu xanh, thịt, hạt tiêu, mì chính (bột ngọt- mỗi cán bộ E ba tháng được một gói ni lông nhỏ chứa đúng 10 gam). Thế là cứ có bánh chưng thì nhà hết sạch. Mẹ lo làm ngay một hũ mắm tép to, đỏ au thật ngon để sau Tết còn có cái mà ăn cơm.

Năm nào cũng thế, tôi nản quá. Tết khách đến nhà sau khi mời trà ngon mỗi gia đình được mau một gói Thanh Hương tám hào, chẳng ai dám mời mứt. Vì cùng cảnh gia đình cán bộ E, chưa mở hộp mứt có vẽ cành đào và hai con chim ra thì khách đã biết trong đó chẳng có gì ngoài mứt bí, mứt cà rốt, xu hào và vài hột sen, mấy quả táo tầu khô. Thành ra chỉ chúc nhau, uống trà nói chuyện vui.

Mẹ con tôi trò chuyện khá nhiều về chuyện bánh chưng. Mẹ bảo ai cũng nói dửng dưng như bánh chưng ngày Têt, có bánh chưng cũng chẳng dám mời ai. Mà nấu được mấy cái bánh thì cả nhà chẳng còn gì ngoài hũ mắm tép. Tôi tát nước theo mưa, nói là cả nhà đều thích ăn xôi, từ ngày mẹ còn nhỏ ở phố Hàng Trống với bác Cả, dì Thức sáng nào chẳng ăn xôi đi học. Rồi hồi cả nhà ở nhà dì phố Lò Sũ, sáng nào chẳng ăn xôi của cô hàng ngồi ngay cửa. Nào là xôi lúa, xôi xéo, xôi đậu xanh, đậu đen, xôi vừng dừa. Cứ mỗi tháng trả tiền xôi một lần. Về Hàng Da thì sáng nào mẹ cũng thổi xôi cho cả nhà ăn vui vẻ. Hay Tết mình làm xôi đặc biệt mẹ nhỉ… Mẹ bảo ngon nhất là xôi gà rô ti. Nhưng gà thịt mỏng quá mà lại đắt, mẹ tính làm rô ti ngan (vịt xiêm), thịt dầy, ăn cho thỏa. Thế là từ năm ấy, cứ gần Tết là mẹ mua một con ngan đực, buộc giây vào chân, cho nó ở chỗ gần cống thoát nước xuống đường. Nó im lặng, thỉnh thoảng mới kêu kiu kiu khàn khàn, ăn no là lạch bạch đi rồi tháo ra một đám phân loãng xòe ra như cái quạt. Giội một gáo nước to là sạch. Tết đến, nhà không nấu bánh chưng nhưng ai cũng vui vì được ăn mấy sáng liền mỗi người một đĩa xôi trắng có mấy miếng thịt ngan rô ti thơm béo rưới nước sốt ngũ vị hương mỡ ngan. Ngoài ra, thịt ngan mẹ và bà cô còn làm nhiều món nấu, xào thơm ngát mùi gia vị và tiêu. Tết có cỗ đàng hoàng. Sau Tết, tất nhiên mắm tép vãn là chủ đạo nhưng cũng còn có món làm từ thịt, xương ngan.

Thành phố Hồ Chí Minh mùa Covid-19.

P.T.

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d người thích bài này: