Pham Ton’s Blog

Tháng Bảy 11, 2021

Một truyện ngắn ra đời (phần 6)

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 6:57 sáng

Blog PhamTon năm thứ mười ba, kỳ 1 tháng 7 năm 2021.

CHUYỆN MỘT NGƯỜI CHÁU NGOẠI:

MỘT TRUYỆN NGẮN RA ĐỜI (Phần 6)

Phạm Tôn

Chiều 8/3, câu Tuyên đến ăn cơm với gia đình. Hai cậu cháu nói chuyện nhiều về con người tiểu tư sản đi theo cách mạng. Theo kinh nghiệm của cậu, cứ va chạm với thực tế rồi ảo tưởng sẽ tan vỡ dần và con người chín chắn hơn, không thể nào ngăn chặn được hết mọi vấp váp, nhất là trong bước đầu vào đời. pham tuyen choi danCậu nói nhiều về những thành công mới đây của bản thân được nhiều người nhắc tới trong khi chính mình thấy rất không thoải mái, vì khả năng còn non kém, vốn sống quá ít ỏi. Cái con người đáng nể sợ không phải là con người có một vài thành công nào đó, mà là người có vốn sống đầy đặn, có tích lũy nhiều kiến thức, như một nguồn mạch lớn, khi khơi ra là tuôn chảy không ngừng. Vì thế, rèn luyện con người thì bao nhiêu, bao lâu cũng không đủ. Cậu nhắc lại việc mình muốn thành người trông giữ trẻ ở nơi sơ tán, cậu cho đó là một ý hay, thích hợp với nhu cầu hiện nay và cũng vừa sức mình. Chỉ ngại về sức khỏe, lại là bệnh lây. Không biết có dễ tìm việc như thế không. Nay có thời giờ cứ tích lũy thêm hiểu biết, bao nhiêu cũng không đủ, khi cần đến mới thấy là thiếu rất nhiều. Như cậu hiện nay, thèm học, thèm nghiên cứu lắm, nhưng công việc cứ thúc bách, không còn thì giờ để học, chứ đừng nói là nghiên cứu.

Thành ra, nếu có ai hỏi người nào có ảnh hưởng đến sự trưởng thành của mình nhất thì tôi không ngần ngại nói đó là cậu Tuyên tôi. Chính cậu đã mở mắt cho tôi nhìn rõ Ông Ngoại Phạm Quỳnh, cậu theo sát từng bước đi trong đời tôi, giúp đỡ khi cần thiết về cả tinh thần lẫn vật chất, củng cố lòng tin của tôi vào chân lý cuộc đời, cái gì là chính nghĩa thì rồi sẽ thắng, dù có trải qua những khó khăn gian khổ, phải đi theo những con đường ngoằn ngoèo bí ẩn, nhưng cuối cùng đời sẽ dần sáng hơn. Cậu bao giờ cũng hơn tôi mười tuổi (1940-1930), bao giờ cũng là người đi trước, để tôi đi con đường riêng tôi, nhưng vẫn theo sau, cùng hướng.

Mấy hôm nay rồi, ngủ đều gối đầu lên chiếc ba lô đựng tất cả quần áo mình thường mặc, vài đồ dùng thiết yếu như xà phòng, khăn mặt, bàn chải răng, và tất nhiên một cuốn sách đang đọc. Tất cả đã sẵn sàng, trừ sức khỏe –dù đã cố gắng ăn ngủ tập thể dục đúng cách, nhưng xem ra chẳng có gì bảo đảm là khi cần ra đi sẽ không bị phản.

Tối 9/3 đi nghe Hà Minh Đức nói về tác giả nữ viết về phụ nữ. Vì có ngày 8/3 quốc tế phụ nữ nên mới có buổi nói chuyện này. Diễn giả không nói được gì mới về những tác giả này, không dẫn chứng được những gì minh chứng cho luận điểm của chính ông nêu ra.

Trưa nay, bà cô kỳ lạ của tôi lại càm ràm, khóc, dỗi không ăn cơm… chẳng vì chuyện gì. Cô tôi thật đặc sắc hơn ông ngoại Gorki, lão Granđê … Về mặt nghệ thuật thì xem một nhân vật như thế thật lý thú, nhưng sống với nhân vật ấy thật không dễ chịu gì.

Một giờ trưa, tôi cùng em Thanh Tuyền con cậu Tuyên vào Hà Đông. Buổi sáng không lạnh, đến trưa thì nắng ấm dễ chịu, lại không phải chờ tàu. Được đi tàu điện xa, em Tuyền thích lắm, cứ đứng bám vào cửa. Em TuyenHành khách trò chuyện vui vẻ, toàn chuyện làm ăn, con cái đi học thời chiến phải đội mũ rơm. Từ thời tiết đến những chuyện trên tàu đều khiến mình vui. Nhưng vui nhất vẫn là khi gặp anh.

Anh mở màn, nhoài người ra ngoài, cười tươi. Đôi mắt đầy tình yêu đời sáng lên, nheo lại. Mí mắt hơi hum húp, má anh cũng đầy đặn hơn. Anh nói: Khá rồi đồng chí ạ. Lại bắt đầu làm việc được rồi… Nhưng mới được ba hôm đây thôi. Ăn được, ngủ được. Mà ăn dữ lắm đồng chí ạ. Cứ ăn xong là đói ngay, mà là ăn hai suất đấy nhớ. Hết bay, ăn giả bữa mà.

Tôi nói: Anh chóng lại người thật đấy. Giá họ cho ăn rau sống nữa thì hay anh nhỉ?

Tôi cũng thèm ghê lắm, nhưng sợ đau bụng lại đồng chí ạ. Mấy hôm “ốm” cứ ăn xúp hoài, tôi phát sợ. Đêm đến, ngủ là cứ nằm mơ thấy đi chơi ở Hồ Gươm. Ven hồ trồng toàn là rau, đủ thứ rau… Tôi có cái bếp điện, thỉnh thoảng đun nấu cũng thích. Chủ yếu là để hâm lại thức ăn. Tôi sợ ăn nguội lắm. Hôm nào kiếm đợc rau thì luộc. Thú lắm. Có hôm có nắm gạo, sẵn nước, tôi đem vo rồi thổi được cả cơm. Lấy mấy củ hành, đập quả trứng, ngon hơn cơm tập thể nhiều đồng chí ạ. Nóng sốt. Vừa miệng. Đã lâu tôi chưa được bữa nào ngon như thế…

Tôi kể anh nghe về các tổ ở Hà Nội phục vụ  cơm nồi, nước sôi… Anh nói: Kể ra nhiều khi mình cũng muốn thế này… Ra ở ngoài, sống một mình cũng được. Công việc bây giờ đã cố định rồi. Chỉ cần liên Ton That thanh chup cung bac Tan (anh tach rieng)hệ với tổ phục vụ họ giúp cho là được. Rất đơn giản, mỗi sáng cho nước rửa mặt, ngày hai bữa cơm, đổ cho mấy vịt nước tiểu, nhất định là thú hơn cuộc sống bệnh viện rồi. Nhưng chỉ sợ là các lúc bệnh đột ngột trở nặng, nó quật lại thì biết làm sao?… Thế là lại đành chịu.

Tôi nghĩ bụng, nếu anh muốn ra và ra được thì em sẽ phục vụ anh mà chẳng cần tổ phục vụ nào cả. Em sẽ đến sống với anh.

Tôi nói: Cái tay Paven cũng có một hồi ở nhà như thế. Chính là vào dạo ấy anh ta bị mù hẳn. Dẫu sao, gần cuộc sống thực nó vẫn thích hơn là ở bệnh viện cách biệt với nhân dân.

Chợt anh nói chen: Nhưng đồng chí có để ý không, vai trò tay vợ lạ quá nhỉ?… Tôi nhớ là lúc lấy nhau, vấn đề tình yêu cũng không rõ ràng. Hình như là cô ta chịu ơn nhiều hơn thì phải… Đây là một cách giúp cô ta thoát khỏi cảnh gia đình bế tắc. Còn anh chàng thì lúc ấy tôi thấy cũng còn khỏe chán. Cũng suy nhược toàn thân rồi chứ anh, tương lai cũng mù mịt lắm rồi, tôi nói thế thì anh cười: Chính thế cho nên mình thấy là dường như cũng chẳng còn đám nào hơn, anh chàng cũng xa với cuộc đời quá, lâm vào thế bí, cũng muốn bám lấy cuộc đời, cũng muốn có nơi bấu víu…

Em thấy đó không phải là vợ chồng… Tôi cũng cho là thế. Trong truyện cũng có nói là tay ấy giúp cô ta tiến bộ… Nhưng sao mà nó khô khan… Tôi không nói về trình độ chính trị văn hóa, mà nói về những tình cảm thông thường, sự thương yêu chăm sóc của người vợ với người chồng ở cô Thaia tôi đều thấy thiếu. Em nói thật là nếu ở vào hoàn cảnh Paven em sẽ không khi nào yêu và lấy vợ. Anh Sơn cười: Tôi cho là tay ấy khổ, và đấy là do khuyết điểm của anh ta. Nhưng tác động của cuộc đời anh ta lớn lắm, có lẽ vì thế mà không ai muốn nhắc đến điều này chăng…? Vả lại ai mà không có khuyết điểm, có ai là toàn diện. Tay ấy giỏi thật, cuộc đời rất phong phú, rèn luyện cách mạng gian khổ và sâu sắc… Lại có tài nữa!

Tôi biết anh đang nói với tôi, mà thực ra đang suy nghĩ, đang nói với chính mình về cuộc đời, về con đường sẽ đi của chính anh. Anh muốn làm công việc mà Paven đã làm những ngày cuối đời. Anh đang tìm tòi, do dự. Và tôi bỗng nhớ lời anh tâm sự hôm nào: Mình có ít thời giờ đồng chí ạ, tôi muốn làm là chính, phục vụ là chính, sản xuất là chính… Tích lũy tôi coi là phụ, trái hẳn với đồng chí, vì tôi còn ít thời giờ lắmPham Hong Son trang 24

Tôi hiểu còn ít thời giờ lắm là thế nào và tôi không muốn anh nghĩ về chuyện đó. Tôi đã nghe anh kể về những ngày đầu Nam tiến năm 1946, kể cả trận đánh đầu tiên thắng lớn mà cũng có chuyện hài hước. Một trái phá nổ, một chiến sĩ Nam tiến trẻ hô to Việt Nam độc lập muôn năm, Hồ Chủ tịch muôn năm, tay cầm súng mútcơtông, tay ôm chặt lấy bụng bê bết máu mớ ruột lòng thòng. Anh vội gọi cứu thương, rửa sạch sẽ thì ra anh ấy …hoàn toàn không bị thương mà là ruột của một người khác bị  trái phá nát toang bụng bắn vào đúng bụng anh ta. Tội nghiệp anh chiến sĩ trẻ cứ xấu hổ mãi. Thời ấy chiến sĩ ta ra trận với tâm thế da ngựa bọc thây sẵn sàng hy sinh vì nước. Rồi bao trận chiến lớn oanh liệt khác, nhớ cả trận cuối, anh cùng đồng đội xua tàn quân giặc ở miền Tây Nam Bộ, chúng vừa tháo chạy vừa dùng súng máy bắn dữ dội cản đường quân ta tiến nhanh. Chính một viên đạn mồ côi bắn vu vơ ấy đã cắt đứt sống lưng Anh, thay đổi cả cuộc đời Anh người tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 307 oanh liệt đánh đâu thắng đấy ở Nam Bộ năm xưa. Anh nhớ và thấy nợ đồng bào đồng chí trong đó khi chưa viết được gì về họ để tỏ lòng biết ơn.

Tôi nghĩ, nếu Anh còn, em bao giờ cũng bên Anh, giúp Anh làm việc và sống thoải mái hơn. Nếu Anh không còn làm việc như hiện nay nữa, em sẽ là người thư ký giúp Anh viết những gì Anh ấp ủ mà chưa viết ra, em sẽ giúp Anh tiếp tục phục vụ nhân dân qua những việc Anh dự định làm nhưng chưa có thời giờ làm.

Riêng em chỉ xin thu vào trái tim em ngọn lửa đã rọi sáng lòng Anh, tạo nên khả năng lao động dũng cảm nơi anh, còn làm nở nụ cười tươi tắn trên môi Anh, làm sáng long lanh đôi mắt yêu đời thật hiền ở Anh.

Thành phố Hồ Chí Minh ngày 9/6/2021

Mùa Covid-19 đợt bùng phát thứ tư

 đang giãn cách nghiêm ngặt khắp thành phố .

P.T.

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d người thích bài này: