Pham Ton’s Blog

Tháng Bảy 11, 2021

NHỚ RA RỒI…

Filed under: Chuyện một người cháu ngoại — phamquynh @ 3:41 sáng

Blog PhamTon năm thứ mườ ba, kỳ 1 tháng 7 năm 2021.

NHỚ RA RỒI…

Phạm Tôn

Hai tôi đồng tuổi Canh Thìn. Canh biến vi . Mỗi tôi chỉ có một con. Kim, con gái, chỉ làm bà ngoại. Tôi, con trai suốt đời làm ông nội. Năm ấy cùng bước vào tuổi tám mươi, thường gặp nhau qua màn vi đê ô điện thoại, thành ra lại như xưa, tuy xa mà chuyện gì của nhau cũng biết. Già rồi, lại côvid nữa, chẳng đi đâu chỉ ở nhà thì còn chuyện gì mà nói mãi. Một hôm, nhớ chuyện cũ, tôi nói: Kim không biết đâu, có một lần Thành sợ quá… Thì Kim nói ngay: Kim cứ tưởng Thành không bao giờ biết sợ, mà sợ chuyện gì chứ… Hôm ấy, chính Kim đã làm Thành sợ quá! Làm gì có vụ đó! Bà lão tám mươi phản bác ngay.

Tôi mới kể lại chuyện hồi hai tôi mới ngoài đôi mươi, tôi thôi học ở nhà chữa bệnh, còn Kim và nhóm ca nữ của Trường Âm nhạc Việt Nam (Cầu Giấy) cộng tác với Đài tiếng nói Việt Nam trong đoàn ca nhạc của đài, hát trong tốp ca nữ, là giọng nữ trầm, thường hát bè hai.

Sau Tết năm ấy, trời vẫn rét lắm. Tôi ngồi trò chuyện với bác già Hạt. Cả nhà đi làm đi học hết. Bỗng gió lùa lạnh vào buồng, Kim đến, mặc áo bông xám từ hồi ở Khu học xá trung ương bên Nam Ninh (Trung Quốc) đã nới tay, mắt to sáng, hai má đỏ, môi se lại. Kim tươi cười nói ngay: Xin bác già cho em ăn trưa nay, hôm nay em đi thu bài hát mới ở Đài, chắc phải cả chiều mới xong. Nói rồi Kim vội đi ngay.

Nhà tôi ở phố Hàng Da, ra cửa rẽ phải đi thẳng độ một cây số là đến Đài Tiếng nói Việt Nam ở đường Quán Sứ.

Tôi sợ quá. Sau Tết, nhà chẳng có gì ăn ngoài cơm với mắm tép. Cả nhà đi vắng, tôi thì làm gì có tiền. Bèn bàn với bác Hạt. Bác bảo để lục trong hòm xem sao. Tôi nhớ lần trước, khi bác thợ may Nhung cùng hợp tác xã với mẹ vội vã đến nhà bảo đánh điện ngay cho em Nhàn ở nông trường Mộc Châu biết là mấy hôm nữa chồng bác sẽ lái xe chở hàng lên nông trường, hai bác cháu gặp nhau thì Nhàn sẽ thường liên lạc được với gia đình. Bác già lục ngay cái hòm quần áo đồ đạc riêng của bác, móc hết các túi, tìm trong các ví, cuối cùng vẫn không đủ tiền đánh bức điện ấy: Thành ra lần này tôi vẫn lo khi bác lên gác tìm tiền. Chẳng qua là tiền mừng tuổi, với chút tiền bà con lại chơi tặng bác, đâu có gì… Một lát bác Hạt xuống, mừng rỡ khoe: Có tiền rồi, nhưng chỉ có năm hào. Hai bác cháu bàn bạc ăn mắm tép thì cần nhất là phải có ớt, chuối xanh cũng không thể thiếu, có nó mới nổi vị, lại còn khế chua nữa, nhưng thiếu xà lách và rau mùi (ngò) thì hẻo quá. Thế là quyết định mua một cây xà lách, hai quả ớt, một quả khế, một quả chuối xanh. Tôi dặn bác già cứ ra nói chỉ có năm hào mà muốn mua mấy thứ ấy, tùy họ bán cho bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu. Nhớ xin thêm mấy nhánh rau mùi cho thơm.

Rồi bác già thổi cơm, tôi nhặt rau, thái khế, chuối, giã ớt trộn với nắm tép. Rồi bầy ra cái mâm nhôm. Vừa xong mọi việc thì Kim về đem cả cái lạnh vào nhà.

Cơm vừa chín tới, mở nồi cơm, Kim xuýt xoa giơ hai tay hơ hơi cơm ấm. Rồi vừa vui vẻ ăn với bác cháu tôi vừa khen: Ngon quá, chưa bao giờ được ăn một bữa ngon thế này, lạ miệng lại đúng lúc trời rét được ăn cơm nóng ở nhà.

Tôi và bác già nhìn nhau

Thật là mừng…

*

*      *

Cụ Kim nói: Nhớ ra rồi! Hôm ấy lạnh lắm lại đang đói ngấu. Ngon quá!.

Thành phố Hồ Chí Minh ngày 24/5/2021 mùa covid

bùng phát cách ly nghiêm ngặt nhất

P.T.

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d người thích bài này: