Pham Ton’s Blog

Tháng Một 14, 2022

Chuyện bây giờ mới kể

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 3:22 chiều

Blog PhamTon năm thứ mười ba, kỳ 1 tháng 2 năm 2022.

CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ

Trước Tết Mậu Tuất năm nay, nhạc sĩ Phạm Tuyên có hai vị khách không mời và cũng không ngờ tới thăm

tại nhà riêng. Đó là cụ Phạm Quang Tấn, sinh năm 1940 đến từ thị xã Dĩ An Bình Dương,, vốn là Thiếu sinh quân ở đại đội mà chính nhạc sĩ là đại đội trưởng hồi ở Khu học xá Trung ương bên Trung Quốc. Và người thứ hai là cụ Vũ Văn Chỉ, sinh năm 1942 đến từ thị xã Sơn Tây, Hà Nội. Cụ Tấn thì “tóc bạc, cái râu bạc” dáng tiên phong đạo cốt; cụ Chỉ thì “mày râu nhẵn nhụi” vạm vỡ, có dáng lực điền, nông dân thứ thiệt. Hai cụ đến thăm nhạc sĩ là “thay mặt cho bạn thân của hai cụ cùng học ở Học viện Nông Lâm những năm 1960”. Mất liên lạc với nhau nửa thế kỷ, mới tìm được nhau, nhờ hai phóng viên của báo Nhân Dân.

Sau Tết, nhạc sĩ là người nổi tiếng, lại là trưởng họ Phạm nhà Phạm Quỳnh, cho nên khách đến thăm nhiều, khách gọi điện thăm hỏi lại càng nhiều hơn, khiến cho tôi, người cháu thứ thiệt ở Sài Gòn, gọi nhạc sĩ bằng cậu ruột, đành phải biết phận,

chờ đến chiều mồng ba mới gọi điện được cho ông.

Không phải vì tôi định chúc Tết, mà là muốn cho ông biết một chuyện mà chỉ mới nói sơ qua, ông cũng đã ngạc nhiên, nói kể ngay đi, sao lại có chuyện thế. Chuyện tôi kể là: Ông có liên quan đến việc tìm ra nơi chôn thân phụ, nhà văn hóa Phạm Quỳnh.

Chuyện ấy như sau: Đầu năm 1930, một đồng liêu với học giả Phạm Quỳnh

gửi một người con trai ra sống ở nhà số 5 phố Hàng Da, nhờ nhà báo Phạm Quỳnh chăm nom cho con theo học ở Hà Nội. Phạm Giao và Phạm Bích là con cả và con thứ của Phạm Quỳnh ra ga Hàng Cỏ đón, vừa giơ cao tấm bảng đề tên vừa gọi to “Hoàng Hùng, Hoàng Hùng, có người đón!” Đến nhà, lên cầu thang chàng trai miền Trung đã nghe thấy tiếng ru em tha thiết, trìu mến của cô gái 17 tuổi. Đó là trưởng nữ của nhà báo tên là Phạm Thị Giá, do trắng như giá đỗ mà thành tên. Anh Hoàng Hùng nghĩ: “Ai mà được làm chồng cô này thì thật là hạnh phúc, đã ra dáng một bà mẹ hiền rồi…” Đứa bé trong lòng cô say ngủ là nhạc sĩ Phạm Tuyên sau này. Ông Hoàng Hùng học ở Hà Nội xong liền du học Pháp, ngành kiến trúc và biết tin cô gái nọ đã làm vợ một chàng trai xứ Huế, dạy học ở trường Gia Long. Rồi chàng kiến trúc sư cũng có gia đình riêng. Một kỷ niệm đẹp, một tình yêu thoảng qua, nhưng không bao giờ phai…

Rồi năm 1945, gia đình học giả Phạm Quỳnh gặp nạn, kéo theo gia đình bà Giá cũng gặp nạn.

Năm 1956, ông Hoàng Hùng hồi đó đang làm Bộ Trưởng Bộ Kiến thiết của chính quyền Sài Gòn, được giao trách nhiệm trang trí nội thất toàn bộ Dinh Tổng thống, hằng ngày làm việc với anh em Ngô Đình Diệm là tổng thống và em trai là cố vấn Ngô Đình Nhu. Tình cờ một hôm ông Hùng được biết tin gia đình họ Ngô chuẩn bị tìm nơi chôn bố con Ngô Đình Khôi là anh ruột ông Diệm. Ông Hùng nói rõ ơn cưu mang của gia đình Phạm Quỳnh đối với mình thời thanh niên và xin cho được báo đáp bằng cách báo cho bà Phạm Thị Hảo là con gái Phạm Quỳnh hiện là dược sĩ, mở hiệu thuốc Tây ở Sài Gòn. Và chuyện bà Hảo và em trai là Phạm Tuân con trai út Phạm Quỳnh đã thực hiện được việc cải táng đưa Phạm Quỳnh về chùa Vạn Phước, một việc mà gia đình tự mình đã cố gắng nhiều năm nhưng không sao làm được.

Nhiều năm sau, đất nước giải phóng, Bắc Nam sum họp, tôi vào thành phố Hồ Chí Minh làm phóng viên thường trú, mẹ tôi cũng vào sống cùng. Một hôm, mẹ tôi nhận được một lá thư từ Pháp gửi về, bà rất bất ngờ vì đó là thư của ông Hoàng Hùng; nhờ đó tôi mới biết được chuyện tình đơn phương của ông Hùng. Ông Hùng có ông em còn ở trong nước là ông Hoàng Liệu, sống ở đường Lê Quang Định gần chợ Bà Chiểu. Lâu lâu, ông Liệu đến thăm mẹ tôi, đưa quà “của anh Hùng gửi chị”, nhiều lần còn mời tham quan lễ hội này, nọ như lễ hội Bà Chúa Xứ, đi về bằng xe riêng cùng mấy bà cùng trạc tuổi, chụp nhiều ảnh” để còn gửi cho anh Hùng tôi”. Cứ như thế cho đến khi em gái tôi sinh con, mẹ tôi về Bạc Liêu, quê chồng em.

Nay, me tôi cũng về cõi Phật tròn 18 năm, tro cốt để tại chùa Vĩnh Nghiêm thành phố Hồ Chí Minh. Không biết ông Hoàng Hùng sau này thì thế nào…

Cuộc sống vốn vô thường, chỉ có tình người là còn mãi.

Nhân “khai… máy chữ” đầu năm, xin có vài hàng lòng thành tưởng nhớ mẹ và những người thương ông ngoại tôi mà thương cả lũ chúng tôi là con cháu chắt Người.

Thành phố Hồ Chí Minh mồng bốn Tết Mậu Tuất (19/2/2018)

Tôn Thất Thành

1 bình luận »

  1. Thật cảm động về tình người!

    Bình luận bởi Vũ Vinh — Tháng Ba 1, 2018 @ 1:45 chiều | Trả lời


RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d người thích bài này: