Pham Ton’s Blog

Tháng Năm 11, 2022

Chớ để mất thứ quý hơn nhiều

Filed under: Chuyện một người cháu ngoại — phamquynh @ 3:37 sáng

Blog PhamTon năm thứ mười bốn, kỳ 2 tháng 5 năm 2022

CHUYỆN MỘT NGƯỜI CHÁU NGOẠI – PHỤ LỤC

CHỚ ĐỂ MẤT THỨ QUÝ HƠN NHIỀU!

Phạm Tôn

Người nhỏ tuổi nhất đến giúp tôi tổ chức đám cưới tôi năm 1978 là cháu Nguyễn Minh Tuấn (thường gọi là , vì là em anh hai tên Hải) con em gái tôi. Cháu giúp lau bàn ghế sạch boong và đi lấy những vật dụng người lớn yêu cầu

Ha o Tu Xuong

.

Trong khi lau dọn cháu thấy bác có một món đồ hay hay. Tôi kể cháu nghe: đó là chiếc kiếm sản phẩm mỹ nghệ do Nhật Bản chế tạo, nhỏ và chỉ dài một gang tay, bao kiếm bằng gỗ, cán cũng bằng gỗ, sơn đỏ và vàng có hoa văn kim nhũ. Nhưng lưỡi kiếm thì bằng thép, rất sắc bén. Là đồ mỹ nghệ, nhưng dùng gọt quả táo, bổ quả cam đều được. Hồi bác nằm bệnh viện Chợ Rẫy năm 1976 vì chảy máu dạ dày, thấy chsu Lương Hoàng Tân công an Đồng Nai dùng, đẹp và dùng tiện quá mới nhờ mua hộ khi chủ nhật chú ấy về nhà. Thành ra nó cũng là kỷ niệm của bác vừa về thời nằm viện, vừa về chú ấy. Cháu Hà chăm chú lắng nghe và cứ thỉnh thoảng lại rút kiếm ra xem vẻ thích thú lắm.

Một hôm cháu đi chơi, không hiểu sao về đến nhà là khóc như mưa, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mát to đen lông mi dài ướt đẫm nước mắt. Ai hỏi gì cũng không nói, cứ ôm mặt khóc. Tôi ôm cháu hỏi có việc gì vậy, cháu có bị làm sao không, đau chỗ nào. Sau khi rửa mặt cho cháu, cố giữ cho cháu bình tĩnh lại, cháu vẫn nức nở mãi, vừa khóc vừa kể: Cái kiếm Nhật của bác mất rồi. Cháu đem đi chơi, rút ra cho các bạn trong khu tập thể xem, ai cũng khen đẹp và muốn tự cầm kiếm, rút kiếm xem. Đang lúc ấy thì có một anh lớn hơn, chen vào đòi xem, rồi bất ngờ lấy kiếm chạy đi mất. Các bạn chạy theo đòi lại chau cháu, nhưng anh ấy chạy nhanh quá, không ai đuổi kịp. Cháu đánh mất kiếm của bác rồi.

Tôi bảo cháu: mất thì thôi, cháu không việc gì là được rồi. Uông nước rồi xuống sân dưới nhà chơi với các bạn đi. Nghe tôi nói, cháu nguôi dần rồi đi chơi với các bạn.

Năm ấy, tôi đã 38 tuổi, trong đời đã thầy nhiều chuyện trẻ con vụng về làm hỏng cái này, đánh vỡ cái nọ. Tiếp sau đó là truy tìm thủ phạm, phạt người có lỗi. Sau đó, đồ vật đã hỏng vẫn hỏng, đã vỡ vẫn vỡ, nhưng trong gia đình có thêm một người đau khổ, buồn bã là người vô tình gây ra sự cố và cả những người thương xót người bị trừng phạt, gia đình mất hòa khí, trẻ em mang chấn thương tâm lý rất nặng, có khi suốt đời.

Anh Cuoi Ton That Thanh Le Thi Dong (bo me) tai 82 ly chinh thang

Năm nay, tôi đã 82 tổi, có con dâu và cả đích tôn nữa. Tôi yêu quý cả hai mẹ con, có điều cả hai đều có lối đi giống nhau. Chỉ là nhìn về phía trước nhằm đích đến mà thường không chú ý xem chân mình đặt vào đâu và trên đường đi, cũng ít chú ý hai bên có vướng víu gì không, cứ đi cho nhanh. Thành ra thỉnh thoảng lại nghe xoảng một tiếng, vật gì đó như xoong vung thau ca kim loại rơi xuống sàn. Không sao… Có khi lại choang một tiếng, đồ sứ gốm hay thủy tinh rơi vỡ! Lúc ấy, tôi nghe tiếng nói: Đừng ai đi qua đây, để dọn miểng đã, kẻo giẫm phải đó!

Tôi biết, gia đình mình đã có một nếp tốt, con tôi đã truyền lại cho vợ con : Mất rồi, chớ để mất thêm thứ quí hơn! Là sự yên vui êm ấm trong gia đình. Tất nhiên có rút kinh nghiệm để những sự việc không may ít xảy ra hơn. Nhưng không có trừng phạt kết tội ai cả.

Thành phố Hồ Chí Minh ngày 25/4/2022.

P.T.

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d người thích bài này: