Pham Ton’s Blog

Tháng Hai 27, 2015

Bình Giang Quê Ta

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 7:13 sáng

Blog PhamTon năm thứ bảy, tuần 1 tháng 3 năm 2015.

 BÌNH GIANG QUÊ TA

 Lời dẫn của Phạm Tôn: Bình Giang Quê Ta là tên một ấn phẩm đẹp, có giá trị, tiếng nói của Hội đồng hương Bình Giang tại Hà Nội. Chúng tôi may mắn có trong tay Số đặc biệt nhân kỳ họp đồng hương đầu Xuân Ất Mùi 2015 Hà Nội (chuyên đề văn học – nghệ thuật, ấn hành tại Hà Nội -2015.

Ấn phẩm có trưởng ban biên tập Giang Quân là nhà thơ, nhà báo, nhà nghiên cứu văn hóa, Công dân ưu tú Thủ đô 2011, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội và nhiều hội khác, với các Phó ban biên tập Vũ Phượng Ngọc là nBia sach Binh Giang Que Tahạc sĩ, nhà thơ, kỹ sư, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội, Hội viên Hội âm nhạc Hà Nội và Vũ Mão, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng Nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội, nhạc sĩ, nhà thơ, hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam và nhiều hội khác. Ban biên tập gồm: Giang Quân, Vũ Phượng Ngọc, Vũ Mão, Vũ Trụ, Phó giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Trung Văn, Vũ Dương Châu. Trình bài mỹ thuật : Vũ Trụ.

Trong số đặc biệt này từ trang 114-118 có bài Bia tưởng niệm nhà văn hóa Phạm Quỳnh ở nguyên quán Lương Ngọc Hải Dương của Nhà giáo ưu tú Vũ Thế Khôi, thư của Tiến sĩ Nguyễn Văn Khoan trân trọng kính gửi Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam ngày 10/10/2014 « Trân trọng kính đề nghị Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam – có thể thay mặt Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đảng, Chính phủ, đa số nhân dân, có một kết luận chính thức về Phạm Quỳnh. Việc này, nếu làm được, sẽ được lòng dân, yên lòng bao nhiêu người đã mất, đang sống và cả cho mai sau ; uy tín của Mặt trận, Đảng và Nhà nước sẽ được toàn dân đề cao, ca ngợi ». Trong sách từ trang 64-76 còn có một số bài viết về nhạc sĩ Phạm Tuyên như : Nhạc sĩ Phạm Tuyên, người con bình dị của dòng họ Phạm (của Tiểu Vũ), Nhạc sĩ Phạm Tuyên, người đồng hành cùng lịch sử (của Nguyễn Thụy Kha), Nhạc sĩ Phạm Tuyên, gửi hương cho đời (của Nguyễn Vũ), Nhạc sĩ Phạm Tuyên, và hai giờ sáng tác bài hát về Bác Hồ (Phạm Ly). Cũng ở đây công bố ba nhạc phẩm của nhạc sĩ Tổ quốc ở Trường Sa (trang 93), Bình Giang ngày mới (trang 94), và Thành Đông năm xưa, Hải Dương hôm nay (trang 95).

Nhân ngày đầu năm Ất Mùi, chúng tôi mời các bạn đọc bài Bia tưởng niệm nhà văn hóa Phạm Quỳnh ở nguyên quán Lương Ngọc – Hải Dương in trong sách này và kèm đó là bài Viết tiếp chuyện bia tưởng niệm nhà văn hóa Phạm Quỳnh của Nhà giáo Vũ Thế Khôi mới gửi cho chúng tôi ngày cuối năm Giáp Ngọ.

—o0o—

Nhạc sĩ Phạm Tuyên

Người con bình dị của dòng họ Phạm

Tiểu Vũ

Những người Họ Phạm ở Thành phố Hồ Chí Minh từng tham dự Đêm Nhạc Họ Phạm lần thứ nhất “Mọi trái tim một tấm lòng” chắc hẳn sẽ còn đọng lại mãi những ấn tượng khó có thể nào quên về người nhạc sĩ với nụ cười hiền trên khuôn mặt đôn hậu và ánh mắt nhìn đầy ắp yêu thương, những lời phát biểu ấm áp chân tình giản dị của ông đến với khán giả với tư cách như một người con vừa đi xa trở về thăm gia đình. Ông chính là nhạc sĩ Phạm Tuyên, một người con ưu tú của dòng họ Phạm mà mỗi chúng ta không khỏi tự hào hãnh diện khi ai đó nhắc đến tên ông.

VPham Tuyen trong dem nhac ho Phamượt qua hàng ngàn km xa xôi từ Hà Nội vào Sài Gòn theo lời mời của Họ Phạm Thành phố Hồ Chí Minh. Ông đã đến với đêm nhạc “Mọi Trái Tim – Một Tấm Lòng” của dòng họ bằng cả một tấm lòng, trên tay ông là ca khúc Gởi nắng cho em, một bản tình ca nổi tiếng với dòng chữ như còn tươi rói với thời gian “Kính tặng Họ Phạm Thành phố Hồ Chí Minh” sau đó bài hát được vang lên ngọt ngào ấm áp trong đêm nhạc.

Lần vào Sài Gòn đó, ông cũng không quên đến trụ sở của Họ Phạm Thành phố Hồ Chí Minh nơi đặt bàn thờ Chư liệt tổ Phạm tộc Việt Nam ở phía Nam, thành kính dâng lên nén hương thơm với tư cách là một người con Họ Phạm. Sau đó ông đã cùng những thành viên của họ Phạm Thành phố Hồ Chí Minh đến thăm nhạc sĩ Phạm Duy, một người cùng dòng họ Phạm, một cây đại thụ của nền âm nhạc Việt Nam, đặc biệt thân sinh của nhạc sĩ Phạm Duy là nhà văn Phạm Duy Tốn cùng thân sinh của nhạc sĩ Phạm Tuyên là nhà văn hóa Phạm Quỳnh là bạn thân lúc sinh thời. Những người có mặt hôm đó vẫn còn nhớ như in buổi gặp gỡ của hai người bạn của hai đầu đất nước, những cái bắt tay và lời thăm hỏi ân cần của nhạc sĩ Phạm Duy dành cho nhạc sĩ Phạm Tuyên đã làm xúc động trái tim người chứng kiến.

Mùa xuân năm nay nhạc sĩ Phạm Tuyên đã bước qua tuổi 83 và đã có 61 năm cống hiến cho sự nghiệp sáng tác, nhạc sĩ Phạm Tuyên, đã được mọi thế hệ người dân Việt nhắc tới như một tượng đài về âm nhạc, những giai điệu của ông vẫn ngày ngày vang lên khắp mọi nẻo đường, mọi miền quê, bởi các ca khúc của ông dành cho nhiều lứa tuổi khác nhau. Lắng nghe những ca khúc của ông, điều mà mọi người nhận thấy rõ là cái tâm ông dành cho âm nhạc.

Nhạc sĩ Phạm Tuyên sinh ngày 12 tháng 1 năm 1930 tại Hà Nội, quê gốc ở thôn Lương Ngọc, xã Thúc Kháng, huyện Bình Giang, Hải Dương) trong một gia đình Họ Phạm danh gia vọng tộc. Thân phụ ông là nhà văn hóa Phạm Quỳnh, anh trai ông là Giáo sư Phạm Khuê, vợ ông là Phó Giáo sư Tiến sĩ Tâm lý học Nguyễn Ánh Tuyết.

Âm nhạc đã “ăn vào máu” của Phạm Tuyên nên không khó để ông tìm ra cái mới, cái độc đáo ngay trong những đề tài tưởng chừng như khô khan nhất. Năm lên 3 tuổi, Phạm Tuyên theo gia đình cùng cha ông vào Huế, sinh sống tại biệt thự Hoa Đường có khuôn viên hoaPham Tuyen va Pham Duy lá xanh tươi bên bờ sông An Cự. Ông được bồi đắp vốn tri thức văn hóa và âm nhạc tại vùng đất cố đô này. Sáng tác đầu tiên của ông là năm 12 tuổi, cũng từ tác phẩm đàu tay sơ khai ấy, nhạc sĩ Phạm Tuyên đã đến với âm nhạc bằng tình yêu và năng khiếu bẩm sinh của mình.

Trong hơn nửa thế kỷ lao động, sáng tạo, nhạc sĩ Phạm Tuyên đã có một gia tài tác phẩm âm nhạc đồ sộ với khoảng 700 ca khúc. Nhiều ca khúc nổi tiếng, đa dạng về đề tài và giàu truyền cảm của ông song hành qua mọi thời khắc lịch sử của đất nước. Sẽ không quá lời khi nói rằng: âm nhạc Phạm Tuyên là biên niên sử bằng âm thanh, dõi theo từng ca khúc của nhạc sĩ ta có thể tìm thấy bước đi thăng trầm của đất nước. Ông như một cây đại thụ có rất nhiều cành, nhiều nhánh, mà nhánh nào cũng sum suê. Một trong những nhánh tươi nõn ấy, ông dành cho con trẻ, với hơn 200 ca khúc viết cho thiếu nhi. Ông còn dịch hàng trăm bài hát của các nước, viết 10 tập sách về thường thức âm nhạc. Ca từ trong các sáng tác của ông không cầu kỳ mà thấm sâu vào trong lòng mọi thế hệ.

Với nhạc sĩ Phạm Tuyên, âm nhạc là tiếng nói tình cảm. Những gì xuất phát từ xúc cảm của con tim thì sẽ đến với trái tim mọi người nhanh hơn. Rất nhiều bài hát của ông là cảm xúc tự nhiên. Bài hát Gởi nắng cho em là nỗi ao ước của chính bản thân mình được hóa thân thành một chàng trai miền Nam để gởi những ánh nắng ấm áp từ miền Nam ra cho miền Bắc trong cái giá lạnh đầu đông:

“Anh ở trong này chưa thấy mùa đông

Nắng vẫn đỏ, mận hồng đào cuối vụ

Trời Sài Gòn xanh cao như quyến rũ

Thật diệu kỳ là mùa đông phương Nam

Muốn gửi ra em một ít nắng vàng

Thương cái rét của thợ cày, thợ cấy

Nên cứ muốn chia nắng đều cho ngoài ấy

Có tình thương tha thiết ở của trong này…”

Tình cảm của người viết hòa cùng nhịp đập trái tim của mọi người thì nó có sự cộng hưởng trở lại đã ăn sâu vào công chúng yêu âm nhạc. Ông khiêm tốn rằng: “đời sống âm nhạc ghi nhận đó là phút thăng hoa của tình cảm chứ không phải là sự tài hoa”. Là một cây đa cây đề của giới âm nhạc, nhạc sĩ Phạm Tuyên được giới âm nhạc nể trọng và cảm phục bởi sức làm việc không biết mệt mỏi, sự giản dị, hòa đồng trong cách sống và tận tình giúp đỡ các nhạc sĩ trẻ với sự cởi mở và thân thiện.

Trong đợt trao giải thưởng Hồ Chí Minh vừa qua, tên của ông được vinh danh trong số 12 tác giả được trao giải thưởng về Văn học – Nghệ thuật đợt thứ 4. Trước đó, ông cũng vinh dự được Thành phố Hà Nội vinh danh là một trong 10 Công dân Ưu tú Thủ đô năm 2011. Trước những vinh dự lớn lao đó, và nhiều câu chuyện xung quanh những giải thưởng như nhiều tờ báo đã phản ảnh, ông vẫn lặng lẽ, bình thản đón nhận bằng tấm lòng biết ơn đến công chúng nhiều nhất. Bởi ông quan niệm điều gì phải đến sẽ đến, người nào đáng được tôn vinh sẽ được mọi người tôn vinh. “Ngọc càng mài càng sáng, vàng càng luyện càng trong”.

Nhạc sĩ Phạm Tuyên đáng được chúng ta – những người họ Phạm – tự hào về ông như một biểu tượng của sự bình dị mà cao quý. Bởi chúng ta biết, chỉ khi có một trái tim yêu cuộc đời tha thiết và một bản lĩnh vững vàng, người nghệ sĩ mới có tài chuyển hóa vị đắng thành hoa ngọt, trái lành. Mỗi tác phẩm của nhạc sĩ Phạm Tuyên là quà tặng quí giá mà ông dành tặng cho cuộc đời này. Để rồi qua âm nhạc, cuộc đời tặng lại ông ấm áp tình thương mến của biết bao người.

T.V.

—o0o—

Thành Đông năm xưa

Hải Dương hôm nay

Phạm Tuyên

Thanh Dong Nam Xua

Trên quê hương yêu dấu (số 8)

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 6:59 sáng

Blog PhamTon năm thứ bảy, tuần 1 tháng 3 năm 2015.

TRÊN QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU

* Tin trang 1 báo Nhân Dân ngày 21/2/2015, mồng 3 Tết Ất Mùi:

Cả nước hân hoan đón chào Xuân Ất Mùi

Xuân Ất Mùi 2015 đến với Thủ đô Hà Nội trong tiết trời rất đẹp, nền nhiệt độ luôn ở mức 20 độ C, trời tạnh ráo, càng thôi thúc người Hà Nội đổ ra đường du Xuân. Ðêm giao thừa, các điểm bắn pháo hoa đông nghịt người xem, không chỉ có giới trẻ, mà rất nhiều người già, trẻ em cũng có mặt để chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng chuyển giao năm cũ và năm mới.

Từ trên cầu Nhật Tân, khách du Xuân được ngắm một khung cảnh đẹp, hoành tráng và rất khác lạ so với những năm trước. Trên sông nước mênh mông, nhữnPhao hoa o cau Nhat Tang chùm pháo hoa nở rực, lấp lánh hòa cùng ánh đèn mầu, tôn thêm vẻ đẹp của cầu dây văng dài nhất Ðông-Nam Á. Chiều mùng một Tết, đường phố Hà Nội đã trở lại đông đúc, các điểm vui xuân, chùa chiền tấp nập người. Tại chùa Trấn Quốc, chùa Phúc Khánh, đền Quán Thánh, Khu di tích Văn Miếu – Quốc Tử Giám…, người người chen chân đi lễ đầu năm. Tết cổ truyền năm nay ở Hà Nội thật nhộn nhịp, ấm áp, rộn ràng sắc xuân.

Trong hai ngày 19 và 20-2 (mùng một và mùng hai Tết, đông đảo người dân tập trung về các khu vực vui chơi, giải trí ở TP Hồ Chí Minh để đón và đi chơi Tết. Trong lúc các đường phố khá thưa thớt người và xe cộ lưu thông thì tại các khu Công viên văn hóa Ðầm Sen (quận 11), Khu du lịch Suối Tiên (quận 9), Thảo Cầm Viên (quận 1), Bình Quới (quận Bình Thạnh), Ðường hoa và Ðường sách Ất Mùi (đường Hàm Nghi), Nhà văn hóa Thanh Niên, Công viên Tao Ðàn… lại rất đông người dân đến vui chơi, tham quan. Bên cạnh đó, người dân cũng tập trung nhiều ở các đền, chùa đi lễ cầu an, mong những điều tốt đẹp trong năm mới.

Giống như Hà Nội, những ngày Xuân Ất Mùi ở Lào Cai thời tiết ấm áp, khô ráo. Ðể bảo đảm mọi nhà đều có Nguoi dan Binh Duong du xuanTết, các ngành chức năng và Hội Chữ thập đỏ Lào Cai trao hàng nghìn suất quà, trị giá từ 300 đến 500 nghìn đồng đến tận tay các hộ nghèo, người có hoàn cảnh khó khăn, gia đình chính sách, người có công với cách mạng… Chính quyền các xã đã cấp 192 tấn gạo hỗ trợ của Chính phủ cho các hộ nghèo ăn Tết. Trong hai ngày mùng một và mùng hai, đã có hơn 3.000 khách du lịch Trung Quốc nhập cảnh vào Việt Nam qua Cửa khẩu quốc tế Lào Cai. Tại khu du lịch Sa Pa, du khách đến đón Tết đông vui, nhộn nhịp.

Ðúng vào thời khắc giao thừa, tại trung tâm của 11 huyện và thành phố Lạng Sơn đồng loạt bắn pháo hoa, đây là năm thứ hai thực hiện xã hội hóa bắn pháo hoa, làm cho không khí đón Tết, vui Xuân của bà con các dân tộc trong tỉnh càng thêm phấn chấn.

Từ sáng mùng một và mùng hai Tết, nhiều đoàn khách du lịch Trung Quốc đến từ các làng bản giáp biên với Việt Nam và đông đảo bà con ở các địa phương trong và ngoài tỉnh đã đến thăm thân, dâng hương tại các di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh… hái lộc, thắp hương, tưởng nhớ đến các vị tiền nhân đã có công gìn giữ biên cương Tổ quốc.

Trên địa bàn Nghệ An, đêm giao thừa tại thành phố Vinh, ngành văn hóa, thể thao và du lịch tổ chức các hoạt động văn hóa, văn nghệ và bắn pháo hoa tại Quảng trường Hồ Chí Minh. Sáng mùng một Tết có rất nhiều người đã hành hương về Khu di tích Kim Liên, thắp hương tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh; dâng hương tại Khu mộ bà Hoàng Thị Loan, thân mẫu của Bác Hồ. Ở các địa phương miền núi cao Tương Dương, Kỳ Sơn, Quế Phong, Con Cuông, Quỳ Châu…, đồng bào các dân tộc thiểu số tổ chức vui Tết bằng các trò chơi truyền thống như ném còn, ném pao, bắn nỏ, chọi bò, đánh khăng…

Tại Thừa Thiên – Huế, không khí vui Xuân, đón Tết rộn ràng. Ðêm 30 Tết, hàng nghìn người dân đã xuống phố, tại quảng trường Ngọ Môn, TP Huế, nơi diễn ra chương trình nghệ thuật đặc biệt và bắn pháo hoa. Chương trình đã quy tụ gần 250 diễn viên, biểu diễn 17 tiết mục ca múa nhạc, được dàn dựng công phu, ngợi ca Ðảng, Bác Hồ, mùa xuân quê hương – đất nước, mang đến người xem không khí sôi động, đón chào mùa xuân mới.

Từ mùng một đến mùng ba Tết, tất cả di tích thuộc quần thể di sản văn hóa Huế đều mở cửa miễn phí phục vụ nhân dân và du khách. Tại các bảo tàng, nhà trưng bày trên địa bàn TP Huế tổ chức trưng bày các bộ triển lãm chuyên đề, các sưu tập trong dịp mừng Ðảng, mừng Xuân.

Tết năm nay, Ðà Lạt có hai điều đặc biệt, cơn mưa xuân đầu năm và mai anh đào nở đúng dịp. Tại các địa phương khác trong tỉnh Lâm Ðồng, các dân tộc anh em Kinh, Mông, Nùng, Thái… cùng với người Chu Ru, Mạ, Cơ Ho bản địa nam Tây Nguyên cũng háo hức với các lễ hội mùa xuân, mừng mùa màng tốt tươi, cuộc sống no đủ.

Tưng bừng chào đón xuân mới Ất Mùi, trên hầu hết các tuyến phố của TP Vũng Tàu, TP Bà Rịa, cùng các huyện Tân Thành, Long Ðiền, Ðất Ðỏ, Châu Ðức, Xuyên Mộc và huyện đảo Côn Ðảo của tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu ngập tràn sắc mầu của hoa mai, hoa đào. Tại TP Bà Rịa, hàng loạt các hoạt động văn hóa, văn nghệ mừng Ðảng, mừng Xuân đã được tổ chức.

Tết năm nay, tại TP Cần Thơ, đường hoa nghệ thuật được tổ chức trên đường Võ Văn Tần và Nguyễn Thái Học với hàng chục loại hoa, kiểng, cây trái tạo hình các con vật công phu, trưng bày bắt mắt, thu hút rất đông khách du xuân. Cạnh đường hoa là đường đèn nghệ thuật trên đại lộ Hòa Bình tạo thành điểm nhấn, nét riêng của thành phố miền sông nước Tây Nam Bộ khi vào xuân. Ban Chỉ đạo Tây Nam Bộ tổ chức chương trình “Nhớ xuân chiến khu” trong đêm giao thừa, trao 250 phần quà, mỗi phần một triệu đồng cho các gia đình chính sách, công nhân lao động và cựu chiến binh nghèo trong vùng để mọi nhà đều có Tết…

Tại An Giang, đồng bào vui Xuân, đón Tết Ất Mùi an toàn, tiết kiệm. Năm nay, các điểm du lịch thu hút chính vẫn là mảng du lịch tâm linh như: Miếu bà Chúa Xứ Núi Sam (huyện Châu Ðốc), khu lâm viên núi Cấm (huyện Tịnh Biên), khu lưu niệm Chủ tịch Tôn Ðức Thắng, di tích cấp quốc gia đặc biệt Óc Eo… Ðặc biệt, năm nay Khu du lịch núi Cấm khai trương hệ thống cáp treo nên thu hút rất đông du khách, nhất là khách trong nước, khu vực đồng bằng sông Cửu Long đến tham quan.

* Tin trang 1 báo Nhân Dân ngày 23/1/2015, mồng 5 Tết Ất Mùi:

Nhiều lễ hội và hoạt động văn hóa, thể thao vui Xuân

Ngày 22 và 23-2 (mùng 4 và 5 Tết), tại chùa Phật Tích, xã Phật Tích, huyện Tiên Du, Bắc Ninh diễn ra lễ hội Khán hoa mẫu đơn với hàng nghìn người tham dự. Lễ hội có biểu diễn quan họ trên thuyền, giao lưu nghệ thuật. Riêng tối mùng 5 Tết sẽ diễn ra đại Hoa đăng Quảng chiếu cầu quốc thái dân an, được cử hành tại quảng trường Đại phật tượng trên núi Phật Tích và chương trình bắn pháo hoa tầm thấp. Hội Khán hoa mẫu đơn đã tồn tại và phát triển hàng nghìn năm, gắn liền với ngôi chùa Phật Tích có bề dày lịch sử và chiều sâu tâm linh, nơi khởi nguồn của Phật giáo Việt Nam với câu chuyện tình cảm động Từ Thức gặp tiên.

★ Từ ngày 21 đến 23-2, UBND quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) phối hợp Liên đoàn cờ Việt Nam tổ chức Giải “Cờ tướng Xuân Ất Mùi 2015″. Đây là sự kiện quan trọng nhằm góp phần gìn giữ và phát triển môn cờ Tướng – cờ Người truyền thống, đậm đà bản sắc thể thao – văn hóa của dân tộc. Giải có sự tham dự của 16 lão kỳ thủ giàu thành tích nhất Thủ đô. Các kỳ thủ chia thành bốn bảng, thi đấu vòng tròn để chọn một kỳ thủ có thành tích cao nhất thi đấu ở vòng bán kết. Bàn cờ thiLe hoi vat cau dau xuan đấu có diện tích 100 m 2 , cạnh tượng đài vua Lý Thái Tổ. Hôm nay, mùng 5 Tết, giải tiếp tục diễn ra các trận đấu tranh ngôi vô địch thi đấu theo thể thức cờ người.

★ Trong hai ngày 22 và 23-2, tại Văn Miếu Xích Đằng, TP Hưng Yên, Ban quản lý di tích tỉnh Hưng Yên tổ chức Triển lãm thư pháp, hát ca trù và cho chữ đầu Xuân, trưng bày hơn 30 bức thư pháp của các thư pháp gia đến từ Hà Nội và Câu lạc bộ Hán – Nôm Văn Lâm. Tại các bàn viết thư pháp luôn đông người xin chữ, đông nhất là học sinh các cấp.

Hoạt động cho chữ đầu Xuân giúp đông đảo tầng lớp nhân dân, nhất là thế hệ trẻ hiểu thêm về truyền thống, bản sắc văn hóa dân tộc, tạo không khí vui vẻ cho người đi xin chữ trong những ngày xuân.

★ Ngày 22-2, tại làng An Mỹ, xã Gio Mỹ, huyện Gio Linh (Quảng Trị) đã diễn ra hội cù truyền thống đầu Xuân. Sau lễ cúng tế trời, đất và đánh trống khai hội, trận đấu chính thức bắt đầu trong tiếng reo hò cổ vũ nồng nhiệt của đông đảo người tham gia. Hai đội chơi cùng nhau tranh quả cù làm bằng gốc cây chuối sứ nặng khoảng 3 – 4 kg rồi ném vào rổ của đội mình trong sự cản phá quyết liệt của đối phương. Hội cù đầu xuân là dịp để người dân rèn luyện sức khỏe, đồng thời là ngày hội cầu an, cầu phúc, cầu lộc, cầu tài, cầu mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu.

★ Sáng 22-2, tại huyện đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi), đã diễn ra hội đua thuyền tứ linh đầu Xuân. Hội đua tưởng nhớ các bậc tiền nhân và đội hùng binh Hoàng Sa năm xưa, cầu mong quốc thái dân an, ngư dân thuận buồm xuôi gió đánh bắt ngoài khơi xa và làm nhiệm vụ thiêng liêng bảo vệ chủ quyền biển, đảo Tổ quốc. Lễ hội năm nay diễn ra trong năm ngày, từ mùng 4 đến mùng 8 Tết, thu hút đông người dân và du khách thập phương tham gia.

★ Ngày 22-2, tại thị trấn Buôn Trấp, huyện Krông Ana (Đác Lắc), Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Đác Lắc phối hợp UBND huyện Krông Ana tổ chức Giải đua thuyền nam truyền thống lần thứ 8 – năm 2015. Tranh giải có hơn 500 tay chèo của 32 thuyền đua. Giải năm nay có điểm mới là các thuyền đua thi đấu trên các làn đua dài khoảng 250 m và trên mỗi thuyền có 15 tay chèo. Giải được tổ chức thường niên vào những ngày đầu năm mới nhằm giữ gìn và phát huy nét đẹp văn hóa, nêu cao tinh thần thượng võ, cầu cho quốc thái dân an, mưa thuận, gió hòa, mùa màng bội thu; tạo sân chơi lành mạnh, đáp ứng nhu cầu hưởng thụ đời sống văn hóa, tinh thần cho nhân dân trong dịp Tết.

PV

* Tin trang 8 báo Nhân Dân ngày 23/2/2015, mồng 5 Tết Ất Mùi:

Nông dân xuống đồng gieo cấy lúa xuân

Tranh thủ thời tiết thuận lợi, ngay từ ngày 21-2 (mùng 3 Tết), nông dân tỉnh Lào Cai đã xuống đồng làm đất, chuẩn bị gieo cấy vụ lúa Xuân. Ðến thời điểm Nong dan xuong dong gieo cay lua xuannày, tỉnh đã cày ải được 60% trong tổng số hơn 9.000 ha diện tích đất dự kiến gieo cấy vụ xuân. Thời tiết thuận lợi nên nông dân tỉnh Thái Bình đã xuống đồng chăm sóc mạ để chuẩn bị gieo cấy vụ lúa xuân. Hiện, có khoảng 10 nghìn ha được gieo sạ /79.500 ha. Các huyện bố trí cơ cấu gieo thẳng nhiều nhất là Vũ Thư khoảng từ 60 đến 65% tổng diện tích gieo cấy; huyện Ðông Hưng khoảng 35 đến 40%. Nhiều xã có diện tích gieo thẳng đạt 100%. Ngành nông nghiệp tỉnh An Giang khuyến cáo nông dân đón Tết nhưng phải thường xuyên thăm đồng ruộng, theo dõi, chăm sóc lúa đông xuân để kịp thời xử lý những phát sinh. Tăng cường kiểm tra các diện tích nhiễm nhiều sâu bệnh như ở Châu Phú, Thoại Sơn, Tri Tôn… kịp thời xử lý, không để dịch hại bùng phát nhanh. Sáng ngày 22-2 (mùng 4 Tết), nông dân tỉnh Hậu Giang đã bắt đầu ra làm đồng. Vụ lúa đông xuân 2014 – 2015, tỉnh xuống giống hơn 79 nghìn ha, đến nay nông dân trong tỉnh đã thu hoạch được hơn 3.000 ha với năng suất đạt trung bình hơn bảy tấn/ha. Tại các huyện Tân Hưng, Vĩnh Hưng, Mộc Hóa, Tân Thạnh và thị xã Kiến Tường (Long An) từ 21 đến 22-2, mỗi ngày đều có từ 3.000 đến 4.000 lao động với gần 500 chiếc máy gặt đập liên hợp, khẩn trương thu hoạch. Hiện giá lúa tăng từ 50 đến 100 đồng/kg, nông dân tranh thủ thu hoạch để bán cho được giá, bảo đảm có lãi từ 30% trở lên.

Sáng ngày 22-2 (mùng 4 Tết) tại khu vực rừng trồng đồi Chư Tẻh, huyện Ðác Ðoa (Gia Lai) tổ chức lễ ra quân phòng, chống cháy rừng (PCCR) và sản xuất đầu năm 2015. Người dân cùng lực lượng chức năng phát dọn thực bì; chăm sóc lúa nước, tưới nước đợt hai cho cây trồng cà-phê, hồ tiêu… tổ chức các tình huống giả định để diễn tập PCCR.

Ngư dân tỉnh Nghệ An đã ra khơi khai thác hải sản đầu năm. Ở các xã, phường biển của Cửa Lò, ngư dân dùng thuyền thúng (loại thuyền nhỏ), đi trong vòng một đêm và một buổi sáng, đã thu hoạch được bốn đến năm kg tôm biển, mực và năm đến sáu kg cá các loại. Với giá bán tôm 250 nghìn đồng/kg, mực giá 200 nghìn đồng/kg, cá nhỏ các loại 60 nghìn đồng/kg, ngư dân cũng thu được hơn một triệu đồng mỗi lần ra khơi.

PV và CTV

* Tin báo Nhân Dân ngày 21/2/2015, mồng 3 Tết Ất Mùi:

Đồng loạt ra quân thi công trên toàn tuyến quốc lộ 14

Ngày 20-2 (mùng 2 Tết), các chủ đầu tư, nhà thầu trên toàn tuyến quốc lộ 14 (đường Hồ Chí Minh đoạn qua Tây Nguyên) và Bình Phước đã đồng loạt thi công.

Theo Tổng Giám đốc Ban Quản lý dự án Lâm Văn Hoàng, đến thời điểm này, trên toàn tuyến đã thảm bê-tông nhựa 455/553 km. Ban Quản lý dựDo be tong duong cat ha cang hang khong Cat Bi án đang chỉ đạo quyết liệt, phấn đấu hoàn thành thảm bê-tông nhựa toàn bộ trước ngày 31-5 (trước mùa mưa năm nay) và toàn bộ tuyến đường qua Tây Nguyên và Bình Phước, về đích trước thời hạn hơn một năm so với yêu cầu của Quốc hội.* Trong những ngày giáp Tết và đầu Xuân Ất Mùi, hơn 50 cán bộ, công nhân Ban Quản lý các dự án các công trình điện miền Trung, Công ty Truyền tải điện 2 và các đơn vị nhà thầu ngày đêm lao động không nghỉ Tết, thi công lắp đặt Kháng điện KH502 tại Trạm biến áp 500 kV Thạnh Mỹ (Quảng Nam). Do yêu cầu phải bảo đảm tính ổn định cung cấp điện của đường dây tải điện 500 kV Bắc – Nam, từ ngày 12-2 đến nay, các đơn vị thi công trên công trường đã tăng cường xe máy, thiết bị, lao động ba ca, bốn kíp không nghỉ Tết. Các nhà thầu đã lắp đặt an toàn các thiết bị, bảo đảm quy trình có thời gian ổn định ba ngày kể từ khi hoàn thành công tác thi công công nghệ, để hiệu chỉnh nghiệm thu, phấn đấu đến ngày mùng 4 Tết Ất Mùi nghiệm thu đóng điện, đưa vào vận hành Kháng điện 502 tại Trạm biến áp 500 kV Thạnh Mỹ, nhằm bảo đảm tính ổn định của điện áp các nút; phân bố lại công suất phản kháng trong hệ thống để giảm tổn thất điện năng; tăng độ dự trữ của hệ thống tải điện Đường dây 500 kV Bắc – Nam.

* Ngày 19-2 (tức mùng 1 Tết Ất Mùi), tại cảng Cẩm Cong nhan xi nghiep cau 17 do be tongPhả, Công ty Kho vận và cảng Cẩm Phả đã tổ chức rót tấn than đầu tiên của năm mới xuống tàu Vinacomin Cẩm Phả đến “xông” cảng đầu năm Ất Mùi 2015.

Trong tháng 1 và 20 ngày đầu của tháng 2-2015 đã có hơn 200 lượt tàu và gần 300 đoàn sà-lan, phương tiện nhỏ vào cảng Cẩm Phả làm hàng với khoảng ba triệu tấn than được xuất.

Trong năm 2014, Công ty Kho vận và cảng Cẩm Phả đã tổ chức đưa đón hơn 1.206 lượt tàu và 3.241 đoàn sà-lan, phương tiện nhỏ vào làm hàng an toàn tại Cảng Cẩm Phả.

* Từ ngày 29 tháng Chạp năm Giáp Ngọ đến ngày mùng 2 Tết Ất Mùi, trên công trường thi công nút giao thông khác mức Ngã ba Huế (TP Đà Nẵng), gần 300 cán bộ, kỹ sư, công nhân Công ty TNHH BT Ngã ba Huế – Trung Nam và các đơn vị nhà thầu tất bật lao động ba ca, bốn kíp không nghỉ Tết. Trong bốn ngày Tết, các đơn vị đã lao động căng cáp hai nhịp dầm trục đường tây bắc, lắp đặt hơn 250 m lan can cầu vượt tầng 2, thảm nhựa đường phía nam và bắc cầu tầng 2 hơn 400 tấn, sau nền vỉa hè tầng mặt đất phía trong vòng xuyến gần một nghìn mét. Sau hơn 16 tháng kể từ ngày khởi công, hằng ngày với hơn một nghìn cán bộ, công nhân lao động ba ca suốt ngày đêm, đổ hàng nghìn m3 bê-tông, lắp đặt hàng nghìn thiết bị bảo đảm tiến độ dự án xây dựng nút giao thông khác mức Ngã ba Huế, đến nay công trình đã hoàn thành 92% các hạng mục, đạt tiến độ đề ra.

Trong những ngày trước, trong và sau Tết Ất Mùi, các nhà thầu đang tích cực chạy đua với thời gian, bố trí hàng trăm công nhân lao động ba ca không nghỉ Tết. Dự kiến công trình này sẽ đưa vào hoạt động đúng dịp kỷ niệm 40 năm Ngày giải phóng TP Đà Nẵng 29-3-2015.

* Ngày mùng 1 Tết, tại cửa biển thị trấn Sông Đốc (Cà Mau) đã có 545 tàu cá cập bến mang về mẻ sản phẩm đầu năm mới. Điều may mắn là phần lớn số tàu cá ra khơi lần này đều trúng đậm, với nhiều loại sản phẩm như tôm, mực, cá các loại. Riêng tại thị trấn Sông Đốc sản lượng thủy sản mang về trong ngày mồng 1 Tết ước đạt hơn 30 tấn.

* Tin trang 5 báo Nhân Dân ngày 23/2/2015, mồng 5 Tết Ất Mùi:

Rộn ràng âm nhạc mừng năm mới

Việt Anh

Cùng với hương đào, vị quất, sắc hoa, không khí Tết Ất Mùi 2015 còn thêm tưng bừng, rộn rã với những giaRon rang am nhac mung nam moii điệu xuân ấm áp lòng người. Với bốn an-bum âm nhạc cùng được tung ra một lúc để chào xuân, bao gồm các CD: Mai đào đón xuân, Nhìn vào nỗi nhớ- Chàng ốc tương tư; an-bum vi-đê-ô Lời tiên tri và DVD Ký sự miền Tây, ca sĩ Đan Trường đã làm nên kỷ lục khiến người hâm mộ bất ngờ.

Trong đó, CD Mai đào đón xuân là sản phẩm âm nhạc đậm chất xuân hơn cả. Cách phối khí mới mẻ, độc đáo kết hợp sự thể hiện đa phong cách của Đan Trường và những ca sĩ trẻ khách mời như Hồ Ngọc Hà, Thanh Thảo, Quang Hà, Hương Tràm, Cao Thái Sơn đã khoác lên mình những khúc ca xuân quen thuộc diện mạo mới hấp dẫn.

Ca sĩ trẻ Hà Vân, gương mặt vừa bước ra từ cuộc thi “Nhân tố bí ẩn” cũng đem đến cho người nghe nhiều xúc cảm với an-bum đón Tết Quê hương mùa xuân.Những ca khúc trữ tình, thấm đẫm tình yêu quê hương, đất nước được thể hiện bằng chất giọng mượt mà càng tạo nên nhữngnốt lặng ấm áp trong lòng người.

Trong bối cảnh thiếu vắng những ca khúc mới về mùa xuân, Bến Thành Audio đã trình làng CD Gái xuân giũ lụa trên sông Vân. CD là tuyển tập mười bài hát mùa xuân do nhạc sĩ Từ Vũ sáng tác và cũng do chính ông thể hiện nên đầy sâu lắng, da diết.

Trong khi đó, CD Xin tình yêu ở lại do Phương Nam Phim phát hành lại tạo nên một không gian mùa xuân tươi mới với những khúc ca xuân duyên dáng: Đêm xuân, Khúc hát thanh xuân… thể hiện bởi giọng hát trẻ trung, trong sáng của ca sĩ Uyên Di.

Ngày xuân là Tết đoàn viên. Vì thế, một cách đầy ý nhị, ca sĩ trẻ Hoài Lâm đã mang đến không khí sum họp đầy ấm áp của gia đình trong an-bum Quay về. Giọng ca trữ tình đưa những bản pop-ballad viết về tình cảm gia đình thiêng liêng chạm được đến những góc mong manh nhất trong tâm hồn người nghe. Với sự trau chuốt của ngôn từ, sự công phu trong kỹ thuật hòa âm, an-bum chở đi thông điệp đầy ý nghĩa về gia đình trong ngày xuân mới.

Tết năm nay, nhạc sĩ Quỳnh Hợp đặc biệt cho ra mắt an-bum âm nhạc Mùa xuân như thế đấy. An-bum tập hợp những ca khúc mới nhất nhạc sĩ sáng tác cho lứa tuổi mẫu giáo, nhi đồng dựa trên lời thơ của các tác giả: Lương Đình Khoa (Mùa xuân như thế đấy, Chiếc lá mùa xuân, Thế là xuân về...), Lương Minh Thu (Xúng xính xuân, Theo bà đi sắm Tết…), Đỗ Thị Hoa Lý (Ra phố đón xuân)… Với sự thể hiện của ba ca sĩ nhí: Bào Ngư, Bạch Lê Quỳnh Anh, Y Jang Hary, 16 ca khúc trong an-bum vẽ lên bức tranh xuân đầy màu sắc, tươi vui, rộn ràng, xứng đáng là món quà xuân đầy ý nghĩa dành tặng các bé, nhất là khi thị trường nhạc thiếu nhi đang báo động ở tình trạng thiếu các ca khúc hay.

Có thể thấy, so với những năm trước, thị trường nhạc Việt chào xuân Ất Mùi 2015 không quá ồn ào, sôi động. Nhưng thay vào đó, dường như những sản phẩm âm nhạc đang được đầu tư đi vào chiều sâu, kỹ thuật công phu hơn, nội dung trau chuốt hơn, nhằm gửi đi những tặng phẩm âm nhạc chất lượng nhất phục vụ công chúng.

V.A.

Tháng Hai 20, 2015

Bình Giang Quê Ta

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 2:23 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 4 tháng 2 năm 2015.

BÌNH GIANG QUÊ TA

Lời dẫn của Phạm Tôn: Bình Giang Quê Ta là tên một ấn phẩm đẹp, có giá trị, tiếng nói của Hội Bia sach Binh Giang Que Tađồng hương Bình Giang tại Hà Nội. Chúng tôi may mắn có trong tay Số đặc biệt nhân kỳ họp đồng hương đầu Xuân Ất Mùi 2015 Hà Nội (chuyên đề văn học – nghệ thuật, ấn hành tại Hà Nội -2015.

Ấn phẩm có trưởng ban biên tập Giang Quân là nhà thơ, nhà báo, nhà nghiên cứu văn hóa, Công dân ưu tú Thủ đô 2011, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội và nhiều hội khác, với các Phó ban biên tập Vũ Phượng Ngọc là nhạc sĩ, nhà thơ, kỹ sư, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội, Hội viên Hội âm nhạc Hà Nội và Vũ Mão, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng Nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội, nhạc sĩ, nhà thơ, hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam và nhiều hội khác. Ban biên tập gồm: Giang Quân, Vũ Phượng Ngọc, Vũ Mão, Vũ Trụ, Phó giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Trung Văn, Vũ Dương Châu. Trình bài mỹ thuật : Vũ Trụ.

Trong số đặc biệt này từ trang 114-118 có bài Bia tưởng niệm nhà văn hóa Phạm Quỳnh ở nguyên quán Lương Ngọc Hải Dương của Nhà giáo ưu tú Vũ Thế Khôi, thư của Tiến sĩ Nguyễn Văn Khoan trân trọng kính gửi Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam ngày 10/10/2014 « Trân trọng kính đề nghị Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam – có thể thay mặt Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đảng, Chính phủ, đa số nhân dân, có một kết luận chính thức về Phạm Quỳnh. Việc này, nếu làm được, sẽ được lòng dân, yên lòng bao nhiêu người đã mất, đang sống và cả cho mai sau ; uy tín của Mặt trận, Đảng và Nhà nước sẽ được toàn dân đề cao, ca ngợi ». Trong sách từ trang 64-76 còn có một số bài viết về nhạc sĩ Phạm Tuyên như : Nhạc sĩ Phạm Tuyên, người con bình dị của dòng họ Phạm (của Tiểu Vũ), Nhạc sĩ Phạm Tuyên, người đồng hành cùng lịch sử (của Nguyễn Thụy Kha), Nhạc sĩ Phạm Tuyên, gửi hương cho đời (của Nguyễn Vũ), Nhạc sĩ Phạm Tuyên, và hai giờ sáng tác bài hát về Bác Hồ (Phạm Ly). Cũng ở đây công bố ba nhạc phẩm của nhạc sĩ Tổ quốc ở Trường Sa (trang 93), Bình Giang ngày mới (trang 94), và Thành Đông năm xưa, Hải Dương hôm nay (trang 95).

Nhân ngày đầu năm Ất Mùi, chúng tôi mời các bạn đọc bài Bia tưởng niệm nhà văn hóa Phạm Quỳnh ở nguyên quán Lương Ngọc – Hải Dương in trong sách này và kèm đó là bài Viết tiếp chuyện bia tưởng niệm nhà văn hóa Phạm Quỳnh của Nhà giáo Vũ Thế Khôi mới gửi cho chúng tôi ngày cuối năm Giáp Ngọ.

—o0o—

BIA TƯỞNG NIỆM NHÀ VĂN HÓA PHẠM QUỲNH

Vũ Thế Khôi

Khánh thành Bia tưởng niệm Thương Chi Phạm Quỳnh, Làng văn hóa Lương Ngọc, vốn là danh hương Hoa Đường xưa với 12 tiến sĩ cả văn lẫn võ, có thêm một điểm đến đầy ý nghĩa, thể hiện sâu sắc tấm lòng tri ân của quê hương với người con hiếu thảo của mình, một nhà văn hóa kiệt xuất của thời hiện đại đầy sóng gió.

Ngày 22-11, nhạc sĩ Phạm Tuyên cùng đông đủ các con trai gái, dâu rể, cháu chắt đã về Làng văn hóa Lương Ngọc, xã Thúc Kháng huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương để khánh thành Bia tưởng niệm thân phụ của ông là cụ Phạm Quỳnh

Tham dự buổi lễ, TS sử học Nguyễn Văn Khoan, tác giả sách “Phạm Quỳnh, một góc nhìn”, dẫn lời Hồ Chủ tịch đánh giá: “Cụ Phạm là người của lịch sử, sẽ được lịch sử đánh giá lại sau này”. GS Văn Tạo, nguyên Viện trưởng Viện Sử học, người từ năm 1975 đã có những đánh giá xác đáng về cụ Phạm Quỳnh rằng: “Có công minh lịch sử mới có công bằng xã hội”.

Lang Quynh_Chinh quyen dia phuong chup tai lang quynhTheo sử sách, cụ Phạm Quỳnh lâm nạn trong những ngày Cách mạng Tháng Tám 1945, di hài được tìm thấy năm 1956, đem về an táng ở chùa Vạn Phước xứ Huế trên đường Nam Giao xưa (nay đổi tên thành Điện Biên Phủ). Theo lời nhạc sĩ Phạm Tuyên, sau ngày đất nước thống nhất, gia đình có ý đưa về quê gốc, để thỏa nỗi nhớ nhung đau đáu của cụ về Hoa Đường – đất tổ quê cha. Nói đất Tổ là vì tiên tổ là Giáo thụ phủ Anh Sơn (Nghệ An) Hương cống Dưỡng Am Phạm Hội còn mộ phần nơi đây. Nói quê cha, là vì tại đây, trải qua mọi biến thiên của thời cuộc, dân làng vẫn gìn giữ được lăngBia tuong niem Pham Quynh o Hai Duong mộ của Tú tài Phạm Điển, mà chính người con nổi tiếng hiếu thảo với cha đã xây dựng dưới triều vua Bảo Đại, và hiếu thảo cả với quê hương – cho đặt tại Lương Ngọc trường Tổng sư của toàn tổng Ngọc Cục.

Trước đó, UBND thành phố Huế dự định bảo tồn nguyên trạng phần mộ của Thượng Chi Phạm Quỳnh như một bộ phận của di tích lịch sử văn hóa xứ Huế. Song, cảm thông với nỗi niềm canh cánh của nhạc sĩ Phạm Tuyên, lãnh đạo và nhân dân Lương Ngọc đã tạo điều kiện mở rộng khu lăng cụ Tú Điển và chủ động đề nghị ông dựng Bia tưởng niệm nhà văn hóa Thượng Chi Phạm Quỳnh ngay tại đây, nguyên quán của Cụ.

Nhà bia do cháu ngoại của cụ Thượng Chi là kiến trúc sư, PGS TS Tôn Thất Đại thiết kế, phong cách hiện đại, đơn giản và thanh thoát, trang nghiêm. Trên hai trụ trước khắc câu nói nổi tiếng của Thượng Chi bằng chữ Nôm và chữ Quốc ngữ (đọc từ phải sang trái như câu đối truyền thống): Truyện Kiều còn, tiếng ta còn – Tiếng ta còn, nước ta còn

Trong nhà bia dựng tấm bia đá đen, ốp ảnh cụ Phạm Quỳnh mặc y phục dân tộc, áo the khăn xếp  và khắc mấy hàng chữ trắng khiêm nhường thâu tóm toàn bộ một sự nghiệp vĩnh hằng:

Nhà văn hóa

PHẠM QUỲNH

(1893-1945)

Chủ bút báo Nam Phong

Hiệu Thượng Chi.

Với việc khánh thành Bia tưởng niệm Thượng Chi Phạm Quỳnh, Làng Văn Hóa Lương Ngọc, vốn là danh hương Hoa Đường xưa với 12 tiến sỹ cả văn lẫn võ, có thêm một điểm đến đầy ý nghĩa, thể hiện sâu sắc tấm lòng tri ân của quê hương với người con hiếu thảo của mình, một nhà văn hóa kiệt xuất của thời hiện đại đầy sóng gió.

Nhà giáo ưu tú

Vũ Thế Khôi

(Đã đăng trên báo Đại Đoàn Kết Số ra ngày 28/11/2014 với tiêu đề : « Dựng bia tưởng niệm nhà Văn hóa Phạm Quỳnh »)

Lang Quynh_ Gia dinh Pham Tuyen ben bia tuong niem cu ong tai que nhaLang Quynh_Pham Tuyen canh mo chaLang Quynh_cung trai cay

*

*   *

VIẾT TIẾP CHUYỆN BIA TƯỞNG NIỆM NHÀ VĂN HÓA PHẠM QUỲNH

Nhà giáo Vũ Thế Khôi

Ngày 08 – 02 – 2015, nhằm 20 tháng Chạp năm Giáp Ngọ, chúng tôi lại theo gia đình nhạc sĩ Phạm Tuyên về nguyên quán của ông là thôn Lương Ngọc, xã Thúc Kháng, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương, nơi mới đây với sự tạo điều kiện của nhân dân và chính quyền địa phương họ đã dựng Bia tưởng niệm nhà văn hóa Phạm Quỳnh. Lần này là họ về thắp hương viếng mộ liệt tổ họ Phạm, theo truyền thống văn hóa cổ truyền thỉnh chư vị về các tư gia vui hưởng Tết cùng con cháu.

Tại khu Lăng mộ cụ tú Phạm Hữu Điển và Bia tưởng niệm nhà văn hóa Phạm Quỳnh, mới hơn hai tháng trôi qua, đã thấy xuất hiện phía sau nhà bia một kiến trúc mới – một đoạn hậu tường ốp đá đen, khắc mấy hàng thủ bút, với chữ ký của chính cụ Thượng Chi:

Bia Pham Quynh _ Vu The Khoi chup

        Ảnh: VTK

                        Tiếng là nước,

                        Có tiếng mới có nước,

                        Có quốc văn mới có quốc gia.

Thâm thúy biết bao!

Buồi chiều cùng ngày, nhạc sĩ Phạm Tuyên, Nhà giáo nhân dân Tôn Thất Thân, cháu ngoại cụ Phạm Quỳnh, cũng các vị lãnh đạo ban ngành huyện Bình Giang tham dự Lễ khánh thành trường Phổ thông cơ sở Thúc Kháng, do công ty cổ phần Him Lam đầu tư 25 tỷ hoàn thành việc xây cất trong thời gian kỷ lục – 4 tháng! Một khuôn viên giáo dục rộng rãi khang trang, chẳng những đầy đủ lớp lang,văn phòng mà còn có cả hồ bơi và sân vận động!

Truong Binh Giang _ Vu The Khoi chup

Ảnh: VTK

Việc trường Phổ Thông Cơ Sở Thúc Khàng tọa lạc tại Làng Văn hóa Lương Ngọc tiếp nối và phát huy truyền thống giáo dục mà Thượng thư Học bộ Phạm Quỳnh đã xây nền móng bằng việc hơn tám chục năm trước đây, đầu những năm 30 của thế kỷ trước, cụ đã cho đặt trường Tổng sư của tổng Ngọc Cục ở chính làng quê này.

V.T.K.

Cuối năm Giáp Ngọ, nhạc sĩ Phạm Tuyên và gia đình các con cháu về “Lăng Quỳnh”

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 1:52 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 4 tháng 2 năm 2015.

Cuối năm Giáp Ngọ, nhạc sĩ Phạm Tuyên và gia đình các con cháu về “Lăng Quỳnh”

Vieng mo Pham Quynh o Hai Duong 14Vieng mo Pham Quynh o Hai Duong 15Vieng mo Pham Quynh o Hai Duong 2Vieng mo Pham Quynh o Hai Duong 16Vieng mo Pham Quynh o Hai Duong 12Vieng mo Pham Quynh o Hai Duong 19Vieng mo Pham Quynh o Hai Duong 18Vieng mo Pham Quynh o Hai Duong 3Vieng mo Pham Quynh o Hai DuongVieng mo Pham Quynh o Hai Duong 8

Trên quê hương yêu dấu (Phần 7)

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 1:26 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 4 tháng 2 năm 2015.

 TRÊN QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU

* Tin trang Thành phố Hồ Chí Minh báo Nhân Dân ngày 13/2/2015

Tổ chức chợ hoa xuân Bình Điền

Từ ngày 12 đến 18-2 (30 tháng Chạp) diễn ra chợ hoa Xuân Bình Điền tại khu thương mại Bình Điền (đường Nguyễn Văn Linh, phường 7, quận 8). CCho hoa Binh Dienhợ hoa xuân do Tổng công ty Thương mại Sài Gòn (SATRA) tổ chức. Đây là lần thứ hai SATRA tổ chức chợ hoa xuân nhằm tạo thêm điểm kinh doanh hoa Tết thuận lợi cho các nhà vườn tại thành phố cũng như các tỉnh, thành phố phía nam, đồng thời cũng là điểm du xuân cho người dân. Chợ hoa xuân năm nay được tổ chức trên diện tích 24 nghìn m2 , gồm 421 gian hàng hoa kiểng (miễn phí tiền thuê, chỉ đóng tiền điện, nước), 23 gian hàng thực phẩm, đặc sản và trái cây, với sự tham gia của các đơn vị thành viên của SATRA. Ngoài các chương trình vui chơi, văn nghệ, giải trí…, du khách tham quan chợ hoa còn có cơ hội thưởng thức miễn phí bánh xèo đạt hai kỷ lục (lớn nhất và số người đổ bánh xèo cùng lúc nhiều nhất Việt Nam).

Từ ngày 10 đến 14-2, quận 2 tổ chức Hội Xuân Ất Mùi 2015 với nhiều hoạt động văn hóa, thể thao, trò chơi dân gian, vui chơi, giải trí. Trong đó, có 80 gian hàng hội chợ hàng tiêu dùng và ẩm thực; 100 gian hàng hoa kiểng; liên hoan đờn ca tài tử; các gian hàng triển lãm và đọc sách; các hội thi vẽ tranh, nấu bánh tét, chưng mâm ngũ quả, cắm hoa… Bên cạnh đó còn có triển lãm và trưng bày những hình ảnh kỷ niệm 85 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, 40 năm Ngày giải phóng hoàn toàn miền nam, thống nhất đất nước…

PV

* Tin trang 4 báo Nhân Dân ngày 8/2/2015

Tổ chức Chợ tranh Tết đương đại lần đầu tại Hà Nội

Từ ngày 5 đến 25-2, Chợ tranh Tết đương đại lần thứ nhất với tên gọi Tết Art diễn ra tại Trung tâm thương mại Hàng Da, Hà Nội. Chợ tranh Tết trưng bày và bán hơn 350 tác phẩm nghệ thuật của mười nhóm nghệ thuật, hơn 80 nghệ sĩ đang sống và làm việc tại Việt Nam. Điểm nhấn của chương trình là triển lãm của các họa sĩ Trần Huy Oánh, Trịnh Tuân và Lê Huy Tiếp. Ngoài ra, Tết Art còn có nhiều hoạt động nghệ thuật tương tác hấp dẫn như nghệ thuật vẽ tranh trên cơ thể, đối thoại về nghệ thuật đương đại, chiếu phim, thực hành sáng tác… Chợ Tết được lập ra từ ý tưởng về văn hóa mua tranh Tết của người Việt và là một sự kiện văn hóa – du lịch hấp dẫn để quảng bá về Tết cũng như nghệ thuật đương đại Việt Nam.

Việt Nam vào tốp đất nước đáng tham quan năm 2015

Tạp chí du lịch nổi tiếng của Anh Wanderlust vừa công bố giải thưởng du lịch trong năm 2015 (Wanderlust Travel Awards 2015). Trong danh sách bình chọn, Việt Nam được ghi nhận đứng thứ 10, với 94,56% số phiếu bình chọn là đất nước đáng tham quan nhất thế giới, đồng thời TP Hội An cũng được đứng thứ năm trong các thành phố được yêu thích hàng đầu thế giới với 94,12% lượt bình chọn. Bên cạnh những bình chọn về các đất nước hay thành phố, Wanderlust Travel Awards 2015 còn bình chọn nhiều giải thưởng khác như: những điểm đến mới nổi, các hãng kinh doanh dịch vụ tour du lịch, sân bay và các hãng hàng không…

* Tin trang 8 báo Nhân Dân số ra ngày 13/2/2015.

Triển lãm thư pháp mừng Xuân Ất Mùi tại Hà Nội

Ngày 12-2, tại khu vực hồ Văn thuộc di tích Văn Miếu -Quốc Tử Giám (Hà Nội), Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội đã khai mạc Triển lãm thư pháp với chủ đề “Khuyến học”.

Hơn 70 tác phẩm của các Câu lạc bộ thư pháp tại Hà Nội đã được trưng bày tại triển lãm, thể hiện các danh ngôn, giáo huấn, thơ văn… của các bậc tiền nhân về chủ đề khuyến học qua các thời kỳ lịch sử. Trong đó, nổi bật là các tác phẩm: “Việt Nam” bằng tiếng Việt trên nền giấy dó của tác giả Chu Vĩnh Thịnh được cách điệu theo hình bản đồ Việt Nam mầu đỏ; chữ “Trí” bằng tiếng Việt được viết trên gỗ xá xị của tác giả Đỗ Thị Thuyết là ý tưởng luôn đề cao trí tuệ, tri thức… Hội chữ Xuân Ất Mùi 2015 là hoạt động văn hóa, tôn vinh sự học, thu hút đông người xem trong dịp Tết Nguyên đán.

* Tin trang 7 báo Nhân Dân ngày 11/2/2015.

Lễ hội Xuân Yên Tử 2015 có nhiều nét mới

Ngày 10/2, tại thành phố Uông Bí, Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Quảng Ninh phối hợp Ủy ban Nhân dân thành phố Uông Bí tổ chức họp báo công bố về chương trình tổ chức Lễ hội Xuân Yên Tử 2015.

Theo đó, lễ hội được khai mạc vào ngày 28/2 (tức mồng 10 tháng Giêng năm Ất Mùi) tại sân Lễ trường Giải oan, Yên Tử, xã Thượng Yên Công, thành phố Uông Bí. Dự kiến có hơn 400 đại biểu, 2.500 phật tử tham gia lễ khai mạc; hơn 300 diễn viên quần chúng tham gia các hoạt động văn hóa tại lễ hội.

Nét mới của công tác tổ chức lễ hội năm nay là toàn bộ dịch vụ trên tuyến từ chàu Giải oan lên chùa Đồng được chuyển xuống phía dưới; không để tình trạng hàng quán tạm bợ, lều bạt, bán hàng rong, chèo kéo khách; cấm bán thịt động vật tươi sống trong khu di tích; thực hiện nghiêm việc niêm yết giá và bán theo giá niêm yết, không được tổ chức dịch vụ đổi tiền lẻ…

PV

* Tin trang 5 báo Nhân Dân ngày 12/2/2015.

Tái hiện Lễ dựng cây nêu ngày Tết ở Huế

Ngày 11-2 (tức 23 tháng Chạp, năm Giáp Ngọ), Trung tâm Bảo tồn di tích cố đô Huế tổ chức tái hiện nghi lễ dựng nêu (tức lễ Thướng tiêu) trong Hoàng cung (Ðại nội Huế). Lễ được tiến hành từ trục Hiển Nhơn đến Thế Miếu, bao gồm hai phần chính: rước nêu và dựng nêu. Năm nay, lễ hạ nêu được chọn là ngày 25-2 (tức 7 tháng Giêng, năm Ất Mùi). Theo Giám đốc Trung tâm Bảo tồn di tích cố đô Huế – TS Phan Thanh Hải, phong tục dựng cây nêu ngày Tết đã dần mất đi trong cộng đồng người Việt thời hiện đại và được thay thế bằng việc chơi hoa đào, hoa mai, hoa cúc. Việc khôi phục lễ dựng nêu ngày Tết trong Hoàng cung (Ðại nội Huế) xưa góp phần vào việc bảo tồn, phát huy và làm phong phú thêm giá trị văn hóa phi vật thể của hệ thống di tích ở Huế.

Ngày hội Táo quân tại Hải Phòng

Sáng 11-2 (tức 23 tháng Chạp năm Giáp Ngọ), tại hồ Tam Bạc, TP Hải Phòng lần đầu tổ chức Ngày hội Táo quân 2015 với nhiều hoạt động thu hút đông người tham dự: biểu diễn hoạt cảnh chèo “Táo Hải Phòng”, văn khấn Táo quân được nghệ thuật hóa, thả cá chép xuống hồ Tam Bạc. Ðây là hoạt động nhằm bảo tồn nét đẹp truyền thống lâu đời của người Việt với phong tục thả cá chép tiễn ông Công, ông Táo lên chầu Trời trong ngày 23 tháng Chạp…, cầu mong năm mới may mắn, bình yên và báo công sau một năm lao động cần cù, đồng thời là hoạt động góp phần bảo vệ nguồn lợi thủy sản, môi trường sinh thái.

Hội An tổ chức nhiều hoạt động phục vụ khách du lịch

Trong dịp Tết cổ truyền Ất Mùi, TP Hội An (Quảng Nam) sẽ tổ chức nhiều hoạt động vui chơi, giải trí đặc sắc phục vụ nhân dân địa phương và du khách. Theo đó, lễ khai hội Tết Nguyên đán Ất Mùi – 2015 sẽ diễn ra vào lúc 22 giờ ngày 18-2 (nhằm ngày 30 tháng Chạp, năm Giáp Ngọ) tại Quảng trường sông Hoài với nhiều tiết mục nghệ thuật sôi động, quy tụ đông đảo nghệ sĩ và ban nhạc nổi tiếng trong và ngoài nước. Chương trình bắn pháo hoa nghệ thuật sẽ diễn ra vào giao thừa đón năm mới tại Vườn tượng An Hội.

Tiếp đó, từ ngày 19 đến 24 tháng 2 (mùng 1 đến mùng 6 Tết) sẽ diễn ra nhiều hoạt động sôi nổi như: ngày hội “Thư pháp mừng Xuân”, liên hoan “Tiếng hát mùa Xuân và nhịp điệu tuổi thơ”, đêm “Hội ngộ văn nghệ Hội An”, hội Tết trồng cây, hội thi “Sắc màu tuổi trẻ”, đua ghe trên sông Hoài… Ngoài ra, còn nhiều hoạt động văn hóa cộng đồng trên nhiều tuyến đường của thành phố như: chợ hoa, đường hoa, hội thi trang trí “Chào năm mới 2015 – Ðón Xuân Ất Mùi – Mừng Ðảng quang vinh” và các trò chơi dân gian như: bài chòi, đập nồi…

* Tin trang 2 báo Nhân Dân ngày 12/2/2015.

Đưa điện lưới ra xã đảo Hòn Tre

Ngày 11/2, Công ty Điện lực Kiên Giang thuộc Tổng công ty Điện lực miền Nam đã đóng điện đường dây 220kV vượt biển, đưa điện lưới quốc gia xã đảo Hòn Tre, trung tâm hành chính của huyện Kiên Hải, tỉnh Kiên Giang. Công trình có chiều dài 13km nối từ bờ thuộc xã Thổ Sơn, huyện Hòn Đất ra xã Hòn Tre, huyện Kiên Hải với tổng vốn đầu tư là 69.5 tỷ đồng. Xã đảo Hòn Tre có gần 4.500 dân với hơn 1.000 khách hàng đăng ký sử dụng điện. Việc đóng điện sẽ giúp người dân được dùng điện liên tục 24/24 giờ trong dịp Tết, thúc đẩy phát triển kinh tế – xã hội, cải thiện đời sống người dân và góp phần giữ vững an ninh quốc phòng trên vùng biển tây nam.

* Tin trang 3 báo Tuổi Trẻ ngày 12/2/2015

Tặng bò giống đồng bào dân tộc thiểu số vùng biên giới

Tại xã biên giới Ðắc Tôi, huyện Nam Giang, ngày 10-2, Hội Chữ thập đỏ tỉnh Quảng Nam tổ chức trao 60 con bò sinh sản, tổng trị giá hơn một tỷ đồng tặng các hộ nghèo khu vực biên giới của huyện. Tính đến nay, các cấp Hội Chữ thập đỏ tỉnh Quảng Nam đã hỗ trợ được gần 170 con bò sinh sản với tổng trị giá hơn 2,2 tỷ đồng. Thời gian tới, Hội Chữ thập đỏ tỉnh sẽ tiếp tục trao 120 con bò sinh sản tặng các hộ dân là người đồng bào dân tộc thiểu số ở huyện vùng cao Tây Giang và Nam Trà My.

* Tin trang 15 báo Tuổi Trẻ ngày 12/2/2015

Họp mặt hơn 1.500 sinh viên đón tết xa nhà

Hơn 1.500 sinh viên không có điều kiện về quê ăn tết đã có buổi gặp mặt, giao lưu và nhận quà xuân tại Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM chiều 10-2.Sinh vien an tet xa nha

Chương trình “Họp mặt sinh viên đón tết xa nhà” do Thành đoàn TP.HCM phối hợp với Trung tâm Hỗ trợ học sinh, sinh viên TP.HCM tổ chức nhằm chăm lo các đối tượng sinh viên khó khăn đón tết xa nhà.

Các sinh viên này có hộ khẩu thường trú từ Phú Yên, Gia Lai trở ra phía Bắc, hoặc các tỉnh: An Giang, Cần Thơ, Hậu Giang, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Kiên Giang, Cà Mau và sinh viên đồng bào dân tộc đang học tập tại các trường ÐH – CÐ, trung cấp chuyên nghiệp trên địa bàn thành phố.

(…)

Các bạn ở lại phần lớn để đi làm thêm dịp tết kiếm thêm khoản tiền trang trải cho cuộc sống học tập trong năm mới.

Ngoài nhận phần quà xuân gồm bánh kẹo, nước giải khát và phong bao lì xì (500.000 đồng/phần), các sinh viên đã được giao lưu văn nghệ đón xuân, giao lưu với ca sĩ, nghệ sĩ nổi tiếng, tâm sự, chia sẻ tình cảm với các bạn có chung hoàn cảnh.

Tổng trị giá quà tặng trong chương trình hơn 750 triệu đồng từ nhiều đơn vị, doanh nghiệp…

* Tin trang 9 báo Tuổi Trẻ ngày 7/2/2015

Quà Tết đến với học sinh biên giới Bình Phước

Báo Tuổi Trẻ phối hợp cùng Tỉnh đoàn Bình Phước và UBND các huyện Lộc Ninh, Bù Đốp đã tổ chức chương trình này.

Ðây là các phần quà từ nguồn đóng góp của bạn đọc báo Tuổi Trẻ và tài trợ bằng hiện vật của các hãng sữa TH True Milk, Nutifood và giày dép Bita’s.

Tại điểm trao ở Trường THCS xã Lộc Hòa, huyện Lộc Ninh, đoàn đã trao 250 phần quà cho học sinh và 30 phần quà cho giáo viên có hoàn cảnh khó khTang qua hoc sinh bien gioi Binh Phuocăn của các trường tiểu học và THCS trên địa bàn xã.

Ðây phần lớn là các học sinh đồng bào dân tộc thiểu số, trong đó có con em của các hộ gia đình nạn nhân trong vụ “Bảy phụ nữ tử vong vì chìm xuồng trên sông Măng khi đi sang Campuchia làm thuê” hồi năm 2013.

Tại điểm trao Trường tiểu học Phước Thiện, huyện Bù Ðốp, đoàn đã trao 250 phần quà cho học sinh và 40 phần quà cho giáo viên các trường tiểu học và THCS của hai xã Phước Thiện và xã Hưng Phước.

Mỗi phần quà của học sinh bao gồm hiện vật: một thùng sữa TH True Milk, một lon sữa bột Nutifood và một đôi dép Bita’s (tổng giá trị hiện vật tương đương hơn 900.000 đồng) và tiền mặt 200.000 đồng. Ngoài ra, chương trình cũng dành tặng 200 phần sữa cho học sinh mầm non tại hai huyện Lộc Ninh và Bù Ðốp.

Từ ngày 7 đến 9-2, chương trình sẽ tiếp tục trao hơn 3.400 phần quà tết đầy nghĩa tình của bạn đọc báo Tuổi Trẻ đến với học sinh và giáo viên vùng biên giới có hoàn cảnh khó khăn tại huyện Nậm Nhùn (tỉnh Lai Châu), huyện Si Ma Cai (tỉnh Lào Cai), huyện Minh Hóa (tỉnh Quảng Bình), huyện Thượng Hóa và Ðắkrông (tỉnh Quảng Trị)

B.Sơn-B.Liêm-T.Oanh

* Tin trang 11 báo Tuổi Trẻ ngày 6/2/2015.

Xuân yêu thương đến với bệnh nhi ung thư

Chiều 5-2, tại Bệnh viện Nhi đồng 2 TP.HCM, chương trình “Ước mơ của Thúy” (báo Tuổi Trẻ) đã khởi động đợt hoạt động Xuân yêu thương dành cho bệnh nhi ung thư đang điều trị.

Theo đó, đợt hoạt động sẽ trao hơn 850 phần quà tết cho bệnh nhi điều trị tại TP.HCM, Đà Nẵng, Huế và Hà Nội, trang trí không gian tết cho các khoa điều trị nhi ung thư, sân khấu văn nghệ vui nhộn, các chuyến xe đưa bệnh nhi về quê đón tết, bữa ăn đầu năm cho các gia đình bệnh nhi phải ở lại bệnh viện ngày tết…

Tổng kinh phí cho đợt hoạt động này hơn 400 triệu đồng với sự đồng hành của Công ty TNHH sơn Toa VN (gần 180 triệu đồng) cùng nhiều đơn vị, cá nhân ủng hộ.

Tố Oanh

* Tin trang 3 báo Nhân Dân ngày 11/2/2015

305 phạm nhân được giảm án tha tù trước thời hạn

Ngày 10/2, Hội đồng xét giảm án, tha tù thành phố Hà Nội công bố giảm thời gian chấp hành hình phạt và tha tù trước thời hạn dịp Tết Nguyên đán Ất Mùi 2015 cho 305 phạm nhân đang chấp hành án tại các trại tạm giam, nhà tạm giữ do Công an thành phố quản lý. Đây là những phạm nhân mang án nhẹ, cải tạo tốt đã được Hội đồng xét giảm án, tha tù thành phố Hà Nội phối hợp các đơn vị chức năng tổ chức quy trình xét duyệt, ký quyết định giảm án, tha tù công khai, dân chủ, chính xác.

Trong đó, 78 phạm nhân được giảm hết án, một phạm nhân được giảm 10 tháng, một phạm nhân được giảm chín tháng và 225 phạm nhân được giảm từ một tháng đến tám tháng.

PV

* Bài trang 4 báo Tuổi Trẻ ngày 20/1/2015:

Viện Kiểm sát Nhân Dân Thành phố Hồ Chí Minh bồi thường cho ông Trương Bá Nhàn 295 triệu đồng

Ngày 19/1, Viện Kiểm sát Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh và ông Trương Bá Nhàn đã thỏa thuận được mức bồi thường thiệt hại do khởi tố oan sai với số tiền 295 triệu đồng. Ông Nhàn bị khởi tốt tội giết người, bị tam giam hơn bốn năm. Sau đó cơ quan điều tra cho rằng hết thời hạn điều tra nên đình chỉ bị can.

Ngoài số tiền trên, ông Nhàn còn yêu cầu phải trực tiếp xin lỗi công khai tại nơi ông cư trú là P.13, Q.Bình Thạnh với sự tham dự của chính quyền địa phương, đăng lời xin lỗi trên báo.

* Tin trang 3 báo Nhân Dân ngày 22/1/2015

Khánh thành Làng trẻ em SOS Thái Bình

Sáng 21/1, Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội phối hợp Làng trẻ em SOS Quốc tế, Ủy ban Nhân dân tỉnh Thái Bình tổ chức khánh thành và đưa vào sử dụng Làng trẻ em SOS Thái Bình. Đây là Làng trẻ em SOS thứ 16 ở Việt Nam, được xây dựng tại phường Hoàng Diệu (TP Thái Bình), gồm 14 nhà gia đình đủ điều kiện nuôi dưỡng thường xuyên từ 120 đến 140 trẻ em mồ côi, trẻ em bị bỏ rơi theo mô hình dựa trên nền tảng gia đình với bốn nguyên tắc sư phạm của Làng trẻ em Quốc tế là bà, mẹ, anh-chị-em, mái ấm gia đình và cộng đồng làng. Tổng kinh phí xây dựng khoảng 2.15 triệu USD do Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội và Làng trẻ em SOS Quốc tế vận động tài trợ.

PV

* Tin trang 2 báo Nhân Dân 13/2/2015

Hợp long cầu vượt tầng 2 tại Ngã ba Huế (Đà Nẵng)

Chiều 12-2, Công ty TNHH BT Ngã ba Huế – Trung Nam tổ chức lễ hợp long cầu vượt tầng 2, nút giao thông khác mức Ngã ba Huế (TP Đà Nẵng).

Dự án nút giao thông khác mức Ngã ba Huế giao cắt quốc lộ 1A với tuyến đường chính đi vào cửa ngõ TP Đà Nẵng, có tổng vốn đầu tư hơn 2.000 tỷ đồng. Dự án gồm ba tầng: Tầng mặt đất cho các nhánh rẽ đường bộ không giao nhau với đường sắt; cầu vượt tầng 1 là vòng xuyến trên cao gồm bốn làn xe chạy, rộng 15 m; cầu vượt tầng 2 dành cho hướng ưu tiên từ hướng bắc vào trung tâm TP Đà Nẵng và ngược lại, rộng 17 m.

Dự kiến công trình được đưa vào hoạt động đúng dịp kỷ niệm 40 năm Ngày giải phóng TP Đà Nẵng 29-3-2015.

* Tin trên Trang Hà Nội báo Nhân Dân ngày 12/9/2015.

Hà Nội chiếm ưu thế tuyệt đối tại Liên hoan Ca trù

Ngày 11-9, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội tổ chức khen thưởng các câu lạc bộ ca trù có thành tích tại Liên hoan Ca trù toàn quốc năm 2014 vừa mới kết thúc. Năm nay, Hà Nội có nhiều câu lạc bộ tham gia liên hoan nhất, với 10 đơn vị, 95 thành viên và cũng giành nhiều giải thưởng nhất trong 15 tỉnh, thành phố tham dự. Hà Nội giành 11 trong số 29 giải tập thể tại liên hoan. Trong đó có ba trong số năm giải vàng thuộc về các Câu lạc bộ ca trù Lỗ Khê, Thái Hà, Phú Thị. Về giải cá nhân, Hà Nội giành 13 trong số 23 giải toàn liên hoan. Trong đó, có năm giải đào nương xuất sắc, năm giải kép đàn xuất sắc. Ðiều này cho thấy Hà Nội tiếp tục vai trò dẫn đầu về biểu diễn, truyền dạy, phát huy giá trị ca trù trong cả nước.

* Tin trang 5 báo Nhân Dân ngày 6/1/2015

Triển lãm Hành trình di sản 2014

Chiều 5/1, tại Nhà triển lãm 29 Hàng Bài, Hà Nội, Tạp chí Heritage tổ chức Triển lãm Hành trình di sản 2014. Triển lãm trưng bày 19 bộ tác phẩm ảnh xuất sắc nhất được lựa chọn từ 103 bộ ảnh, tương đương 1.500 tác phẩm ảnh đơn tham dự cuộc thi “Giải thưởng nhiếp ảnh Heritage – Hành trình di sản 2014”. Tại buổi khai mạc, Ban tổ chức đã trao sáu giải nhất, một giải đặc biệt chung cuộc cho bộ tác phẩm “Lễ trưởng thành thiếu nữ Chăm – Ninh Thuận” của nghệ sĩ nhiếp ảnh Lý Hoàng Long. Đồng thời, Ban tổ chức cũng phát động cuộc thi “Giải thưởng nhiếp ảnh Heritage 2015” nhằm tiếp tục quảng bá sâu rộng hơn nữa vẻ đẹp của di sản văn hóa, con người Việt Nam và góp phần mang đến cho lĩnh vực nhiếp ảnh báo chí chuyên nghiệp một hoạt động thường niên chất lượng cao.

PV

Quần thể danh thắng Tràng An đón bằng Di sản thế giới vào ngày 23/1

Sáng 5/1, Ủy ban Nhân dân tỉnh Ninh Bình họp báo công bố kế hoạch tổ chức lễ đón bằng của UNESCO ghi danh QUần thể danh thắng Tràng An là Di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới. Các hoạt động chào mừng từ ngày 22 đến 24/1 sẽ diễn ra tại Trung tâm Hội nghị chùa Bái Đính và các huyện: Hoa Lư, Gia Viễn và Thành phố Ninh Bình. Các hoạt động bên lề gồm: Hội thảo khoa học quốc tế vế công tác quản lý, bảo tồn và phát huy giá trị di sản thế giới; Triển lãm ảnh nghệ thuật, công bố và giới thiệu bộ tem về Di sản danh thắng Tràng An; Lễ cầu hòa bình thế giới và Quốc thái dân an; biểu diễn nghệ thuật…

   * Tin trang 5 báo Nhân Dân ngày 19/1/2015

Khai quật Di chỉ gốm Chu Đậu

Tỉnh Hải Dương vừa tổ chức khai quật Di chỉ gốm Chu Đậu, tại thôn Chu Đậu, xã Thái Tân, huyện Nam Sách. Đợt khai quật được tổ chức khoảng một tháng, trên diện tích hơn 100m2. Tại hố khai quật thứ nhất (54 m2), sâu hơn 2m, các nhà khoa học phát hiện bốn tầng văn hóa chồng dính với rất nhiều đồ gốm men, con kê, mảnh bao nung. Kết quả phân tích cho thấy đây là khu chứa phế thải của xưởng gốm, có niên đại thời Lê sơ (cuối thế kỷ 15 đầu thế kỷ 16). Hố khai quật thứ hai (47m2), cũng phát lộ ba tầng văn hóa với nhiều dấu tích của lò gốm và mẫu vật đặc trưng của gốm Chu Đậu, trong đó có những mẫu vật giống như đồ gốm tìm thấy ở Hoàng thành Thăng Long.

Khánh thành giai đoạn một tuyến tượng đá ven biển Quy Nhơn

Chiều 17/1, Ủy ban Nhân dân tỉnh Bình Định vừa tổ chức khánh thành giai đoạn một tuyến tượng đá ven biển thuộc thành phố Quy Nhơn. Tuyến tượng này dài 1.7km dọc theo đường An Dương Vương, từ Công viên Thiếu nhi đến Bãi Trứng, bao gồm 17 bức tượng nghệ thuật được tạc từ đá nguyên khối với các chủ đề thể hiện tình yêu, âm nhạc, thơ ca, tình mẫu tử và nền võ học Bình Định – Việt Nam, góp phần tôn thêm vẻ đẹp của đường ven biển thành phố Quy Nhơn và tạo điểm đến, thu hút du khách. Dự kiến, tuyến tượng ven biển Quy Nhơn có chiều dài tổng cộng 2.9km với 37 tượng đá lớn.

* Tin trang 2 báo Tuổi Trẻ ngày 20/1/2015

Nhà sáng chế nông dân được tặng Huân chương Lao động

Ngày 19/1, Ban thi đua khen thưởng tỉnh Hậu Giang cho biết Chủ tịch nước đã ký quyết định tặng thưởng Huân chương Lao động hạng ba cho ông Cao Phi Hổ (ấp 1A, xã Tân Hòa, huyện Châu Thành A, tỉnh Hậu Giang) vì đã có thành tích xuất sắc trong nghiên cứu và ứng dụng khoa học kỹ thuật vào sản xuất từ năm 2009-2013. Ủy ban Nhân dân tỉnh Hậu Giang cũng quyết định thưởng 5.180.000 đồng cho ông Hổ.

Ông Hổ là nông dân đã sáng chế máy xới trục liên hợp để thay thế máy xới và máy trục với chi phí giảm phân nửa. Ngoài ra, máy xới trục liên hợp chỉ cần hai lao động, giảm được chi phí làm đất trong khi máy xới và máy trục cần đến bốn lao động.

Lê Dân

* Tin trên báo Nhân Dân ngày 4/2/2015

Hơn 2000 thí sinh đoạt giải kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia

Ngày 3/2, Bộ Giáo dục và Đào tạo công bố danh sách đoạt giải kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia trung học phổ thông năm 2015. Tổng số cả nước cso 2.165 thí sinh đoạt các giải từ khuyến khích trở lên, trong đó có 43 thí sinh đoạt giải nhất. Tính theo địa phương, thành phố Hà Nội có số lượng thí sinh đoạt giải nhiều nhất, gồm 140 thí sinh và cũng là địa phương đứng đầu về số lượng thí sinh đoạt giải nhất, gồm tám thí sinh; tiếp đến là Hải Phòng với 85 thí sinh, Nghệ An có 82 thí sinh, Hải Dương có 81 thí sinh đoạt giải… Xét về tỷ lệ thí sinh đoạt giải so với số dự thi, tỉnh Nam Định có tỷ lệ cao khoảng 87%, Hà Nội khoảng 83%.

PV

* Tin đăng trên trang 1 báo Nhân Dân ngày 12/2/2015

Việt Nam có nữ Viện sĩ đầu tiên nhận giải IA.SS của Liên bang Nga

Ngày 11-2, tại Hà Nội, Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam và T.Ư Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam tổ chức trao hai giải thưởng Viện sĩ có thành tích xuất sắc nhất giai đoạn 2010-2014, ngôi sao V.I.Vernadski (Ve-rơ-na-dơ-xki) cho Viện sĩ, Tiến sĩ Nguyễn Thị Thanh Nhàn (Chủ tịch, TGÐ Công ty CP Tiến bộ Quốc tế AIC). Hai giải thưởng này do Viện Hàn lâm Quốc tế về các nghiên cứu hệ thống Liên bang Nga (IASS) trao tặng.

(…)

Viện sĩ, Tiến sĩ Nguyễn Thị Thanh Nhàn là người phụ nữ đầu tiên của khu vực châu Á và Việt Nam được IASS trao giải thưởng này. Trong 10 năm qua, bà và các cộng sự đã nỗ lực đưa 32 công nghệ tiên tiến nhất thế giới về ứng dụng thành công tại Việt Nam, như: xử lý nước thải, trong đó có các bệnh viện và đô thị; làm sạch đất nông nghiệp bị ô nhiễm, tồn dư thuốc trừ sâu và hóa chất đi-ô-xin; nâng cao chất lượng đào tạo, ứng dụng các thành tựu công nghệ tin học.

* Tin Trang Hà Nội báo Nhân Dân ngày 6/2/2015

Nguồn cung thực phẩm Tết dồi dào, giá ổn định

Các loại thực phẩm cho thị trường Hà Nội năm nay đa dạng, nguồn cung dồi dào, bảo đảm đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng dự kiến sẽThuc pham Tet tăng mạnh trong dịp Tết Nguyên đán.

(…)

Người dân Hà Nội có kinh nghiệm sản xuất rau vụ đông, sử dụng các loại thuốc bảo vệ thực vật hợp lý, cho nên rau được mùa. Giá các loại rau tương đối ổn định, có lợi cho người nông dân. Đặc biệt, do đợt không khí lạnh tràn về vào đúng thời điểm các loại rau phục vụ Tết đã qua giai đoạn cây non, cần nắng ấm, đang ở trong giai đoạn chuẩn bị thu hoạch, cho nên thời gian thu hoạch sẽ kéo dài, đúng vào Tết. Các loại rau xanh phục vụ Tết đa dạng, nguồn cung dồi dào, bảo đảm chất lượng.

Cùng với rau xanh, một mặt hàng tiêu thụ nhiều trong dịp Tết Nguyên đán là các loại thịt gia súc, gia cầm và thủy sản. Năm qua, dịch bệnh gia súc, gia cầm trên địa bàn thành phố cơ bản được khống chế. Mặc dù xuất hiện một số ổ dịch nhỏ nghi lở mồm long móng, cúm gia cầm, nhưng các ngành chức năng đã kịp thời phát hiện, khoanh vùng khống chế thành công, không để lây lan diện rộng, giảm thiệt hại về kinh tế cho người chăn nuôi. Đáng chú ý, giá các mặt hàng gia súc, gia cầm, thủy sản đều tương đối ổn định, không có biến động lớn, đã giúp người chăn nuôi yên tâm đầu tư mở rộng sản xuất, tái đàn phục vụ thị trường Tết.

(…)

Theo đánh giá của Trung tâm Phát triển chăn nuôi, Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Hà Nội, tổng đàn gia súc, gia cầm trên địa bàn thành phố tăng từ 1,1 đến 1,3 lần so với năm trước, trong đó đàn bò có hơn 140 nghìn con, đàn lợn có hơn 1,4 triệu con, hơn 25 triệu gia cầm… Tuy nhiên, số lượng nêu trên cũng chỉ đáp ứng được hơn 60% nhu cầu thực phẩm của người dân thành phố. Số thực phẩm thiếu hụt còn lại sẽ được bù đắp từ các địa phương lân cận như: Bắc Ninh, Bắc Giang, Hưng Yên, Hải Dương…

Minh Nguyệt

* Tin Trang Thành phố Hồ Chí Minh báo Nhân Dân ngày 6/2/2015:

Hàng Việt Nam lên ngôi

Dịp sắm Tết những năm trước, rất nhiều người sính hàng ngoại. Nhưng hiện nay, phần lớn người tiêu dùng đã chọn hàng Việt Nam. Trên thị trường Tết Nguyên đán Ất Mùi 2015 ở thThuc pham Tet 2 (banh chung)ành phố, dễ dàng nhận thấy hàng Việt áp đảo trên các quầy kệ, gói quà ở siêu thị, cửa hàng tiện lợi…

Theo đại diện siêu thị Co.opmart, Saigon Co.op đã dự trữ khoảng 90.000 tấn hàng hóa, tăng gần 15% so với cùng kỳ. Từ ngày 19-1 đến 18-2, Co.opmart sẽ tổ chức chương trình khuyến mãi “Tết Việt gắn kết mọi nhà” với 2.500 mặt hàng thực phẩm giảm giá, 500 sản phẩm dụng cụ nhà bếp giảm giá đến 50%… Ngoài tăng cường các sản phẩm nhãn hàng riêng như bánh mứt, nước giải khát, lạp xưởng, giò lụa, dưa món, Co.op mart vừa nhận đơn hàng của Công ty Pepsi Việt Nam đặt mua 13.000 bánh chưng (1 kg/bánh) để đơn vị này làm quà biếu tặng. Ông Võ Hoàng Anh, Giám đốc Marketing Saigon Co.op cho biết, các giỏ quà Tết của Co.opmart hầu hết là hàng Việt và sẽ được siêu thị giao tận nhà miễn phí đến bất kỳ vùng, miền nào có Co.opmart.

Cùng chương trình giảm giá hàng nghìn mặt hàng từ 15 đến 49%, Lotte mart còn tổ chức chương trình “Xuân rộn ràng – ngàn lộc Tết” với các loại bánh mứt, kẹo ưu đãi giảm giá. Tại Lotte, các sản phẩm ổi, mít, thơm, cóc sấy dẻo, 35 loại mứt và 70 sản phẩm bánh kẹo bán tại Lotte là hàng Việt và siêu thị này cam kết giá bán giỏ quà Tết giảm 10 đến 15% so với các sản phẩm bán lẻ cùng loại.

Siêu thị Metro tổ chức chương trình khuyến mãi giảm giá từ 10 đến 49% cho hơn 2.000 mặt hàng dành cho các khách hàng chuyên nghiệp, kéo dài từ ngày 28-1 đến 18-2-2015. Các chương trình như “Vương quốc bánh kẹo”, “Giỏ quà tặng”, “Gian hàng Tết” ưu tiên hàng Việt chất lượng cao.

Ông Văn Đức Mười, Tổng Giám đốc Vissan, cho biết, Vissan chuẩn bị khoảng 670 tỷ đồng để dự trữ hàng, đưa ra thị trường tương đương 46.000 con heo thịt, 2.000 con bò và hơn 4.000 tấn thực phẩm chế biến từ thịt heo phục vụ Tết, Vissan đưa thêm hai sản phẩm mới là lạp xưởng tươi và giò bò.

Theo ông Nguyễn Phúc Khoa, Giám đốc kinh doanh của Tổng công ty Thương mại Sài Gòn (Satra), đơn vị đã chuẩn bị hơn 7.000 tấn hàng hóa, tương đương hơn 2.000 tỷ đồng, tập trung vào thịt gia súc, gạo, đường, dầu ăn. Tết này, hệ thống bán lẻ của Satra trên địa bàn thành phố hầu hết là kinh doanh hàng Việt Nam.

Trong các giỏ quà Tết đang bày bán tại thành phố, dễ nhận ra nhiều đặc sản vùng, miền như tỏi Lý Sơn, cá Quảng Ngãi, bưởi Diễn Hà Nội, trứng gà Omega, dưa lưới thủy canh, rượu sim Kon Tum, rượu mận Sáu Tia, rượu thanh long Phan Thiết, mứt dừa nước, tôm khô Cà Mau…

Tại siêu thị Maximark Cộng Hòa, những giỏ quà dùng để biếu tặng có trà, rượu, bánh, mứt là hàng Việt thay cho nhiều mặt hàng nhập khẩu như những năm trước đây và được người tiêu dùng chọn mua. Bà Trần Thị Hồng, ngụ đường Nguyễn Trường Tộ, phường Tân Thành, quận Tân Phú cho biết, bà mua bốn giỏ quà để biếu thầy, cô giáo của các con. Giải thích về việc chỉ chọn mua hàng Việt Nam, bà Hồng nói: “Hàng Việt bây giờ chất lượng đã tốt hơn nhiều thì mắc mớ chi phải mua hàng ngoại, mà hàng ngoại chắc gì đã ngon bằng hàng Việt mình ”.

Hàng hóa Tết phong phú hơn nhờ một số hoa quả mang kiểu dáng lạ mắt, giá rất đắt và đắt hàng. Dưa hấu mầu vàng có dáng như trái bầu hồ lô, in rõ trên thân trái hai chữ “tài lộc” trọng lượng từ hai đến 2,5kg/trái trông đẹp mắt. Tại chợ Bà Quẹo (Tân Bình), người bán cho biết dưa mua từ Hậu Giang về và giá bán bình quân 2,5 triệu đồng/cặp. Dưa hấu vuông “tài lộc” và “phúc thọ” mầu vàng khoảng 1,5 kg/trái, có giá đến ba triệu đồng/cặp. Dưa hấu vuông loại lớn (từ hai đến 2,5 kg/trái), giá bán khoảng 3,5 triệu đồng/cặp. Bưởi bàn tay Phật cũng là sản vật lạ được bán với giá khoảng 600.000 đồng/trái. Bưởi hồ lô giá 500.000 đến 650.000 đồng/trái đã được nhiều người chọn mua để đặt lên bàn thờ tổ tiên.

Nhu cầu mua sắm Tết của người dân TP Hồ Chí Minh cũng đã rất khác trước đây. Rất nhiều người bỏ thói quen mua trữ hàng, thay vào đó là mua những thứ thật cần thiết, ăn tới đâu mua tới đó. Mặt khác, tính “sính ngoại” trong chi tiêu cũng đã giảm khi nhiều người chọn mua hàng Việt, thay cho hàng nhập của nước ngoài đắt tiền.

 

Tháng Hai 15, 2015

Chúc mừng năm mới Ất Mùi

Filed under: Liên hệ — phamquynh @ 11:46 chiều

Chuc mung nam moi At Mui 2015

Tháng Hai 13, 2015

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 4:48 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 3 tháng 2 năm 2015.

ĐÓN XUÂN ẤT MÙI – 2015, BLOG PHAMTON TRÒN SÁU TUỔI, TỰ TIN VỮNG BƯỚC VÀO TUỔI THỨ BẢY

Blog PhamTon

Năm ngoái là năm nhuận, thành ra ngày Mồng một Tết Ất Mùi này là ngày 19 tháng 2 năm 2015 và chỉ sau ba ngày Tết đã là ngày 22 tháng 2, lại đúng sinh nhật Blog PhamTon chúng tôi (22/2/2009-22/2/2015). Mừng Xuân, cũng là mừng sinh nhật Blog PhamTon vậy.

Năm ngoái Giáp Ngọ – 2014, chúng tôi đã hào hứng đưa lên bài Hy vọng Blog PhamTon “mã đáo thành công”. Năm nay, một năm mùi, năm con dê, sẽ thế nào? “Hình ảnh con dê cũng là hình ảnh may mắn cho đất nước. Con dê có âm Hán Việt là Dương đồng âm với chữ Dương có nghĩa là khí thịnh. Khí thịnh tượng trưng cho điềm lành, sự phát triển của đất nước” (Trích bài Hình ảnh con dê dưới triều Nguyễn của Nguyễn Hy Khuyến, tạp chí Xưa và Nay Xuân 2015, số 456 tháng 2 năm 2015).

Hy vọng điềm lành và sự phát triển ấy cũng ứng vào Blog PhamTon chúng tôi năm nay.

Năm mới, xin nhắc lại một vài chuyện cũ…

Ngày 19 tháng chạp Giáp Ngọ, một người thân của nhạc sĩ Phạm Tuyên đã “than” với nhạc sĩ là “bên này (ý nói Mỹ, nơi họ đang cư ngụ) có gửi một số bài đóng góp cho Blog PhamTon những ý kiến trái chiều, nhưng Blog PhamTon không thích nên không dùng.” Khiến chúng tôi phải lục lại những gì nhận được cuối năm 2014, hóa ra “một số bài” người đó muốn nói là nhắc đến số comment viết sau khi đọc mỗi bài, tin trên Blog PhamTon chúng tôi, mà trong kỳ trước chúng tôi đã gọi là “ném đá giấu tay”… Vì quả thực khó gọi đó là “bài đóng góp cho Blog PhamBia tuong niem 2Ton”, mà chỉ là những lời phỉ báng chê bai thô bạo… và không bao giờ có bút danh đàng hoàng, chỉ là những nickname kỳ quặc… Ví như trong email phát lúc 4:07 ngày 13/7/2014 vybui viết: “Phạm Tôn! Tin hai thằng CS gộc hay là tin vào người nghiên cứu chỉ căn cứ vào tư liệu, vào sự kiện lịch sử?” Hoặc nhiều email ký tên là Nặc Danh (10:55 ngày 21/12/2014 hoặc 10:48, ngày 21/12/2014). Còn trong email phát 4:49 sáng 22/12/2014 Nặc Danh có bình luận về bài Trường hợp Võ Phiến của tác giả Thu Tứ chúng tôi đưa lên Blog PhamTon tuần 4/10/2014 với giọng hằn học như sau: “Ở chế độ tự do, con người chỉ có trách nhiệm với việc mình làm. Ông Võ Phiến còn sống sờ sờ ra đó cớ sao thằng con có quyền gì nhảy xổ vào sự nghiệp viết lách của ông, có quyền định đoạt cho ông cuốn sách nào, bài nào được xuất bản, cuốn nào bài nào thì không? Phải chăng cái giòng máu đấu tố của cộng sản nó đã thấm vào thân xác thằng con trời đánh nầy! (?!) (Chúng tôi nhấn mạnh và thêm hai dấu ?!-PT chú) Lại thêm một Hổ Phụ sinh Cẩu tử!” Không lẽ đây “là bài đóng góp cho Blog PhamTon”!

8:16 chiều 23/7/2014, tác giả Thắng Dư bình luận về bài Người nặng lòng với nước của Phạm Tôn lên Blog PhamTon tuần thứ 1 tháng 4 năm 2013 như sau: “Bài viết của ông Phạm Tôn có nhiều thông tin quý. Nhưng câu trả lời mà người đọc quan tâm là ai đã giết hại cụ Phạm Quỳnh thì ông Tôn lại quá ấu trĩ. Xin ông Tôn hãy sử dụng kiến thức về logic hình thức (Chúng tôi nhấn mạnh-PT) để chỉ thẳng ra rằng, chính những người CS, cụ thể là những nhân vật chóp bu Việt minh lúc đó là thủ phạm hãm hại cụ Phạm Quỳnh.” Trong khi chúng tôi là con cháu và các nhà nghiên cứu văn học và lịch sử có lương tâm cả trong và ngoài nước đang cố công tìm cho ra tư liệu, sự kiện và những nhân chứng thực sự đã chứng kiến để tìm lại lịch sử đúng như nó đã diễn ra cách đây 70 năm trước, thì ông lại khuyên chúng tôi một câu … đơn giản, dễ dàng là “sử dụng kiến thức về logic hình thức” để kết án một cách thô bạo về một tội ác với văn hóa, lịch sử đất nước ta! Nếu không vâng lời ông thì sẽ là “quá ấu trĩ”. Không lẽ đây cũng là “bài đóng góp cho Blog PhamTon”!

Trong email phát lúc 10:48 sáng 21/12/014 Nặc Danh (lại Nặc Danh!) thực sự nổi đóa khi đọc bài Phạm Quỳnh vẫn sống trong lòng Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ta (Blog PhamTon 1/11/2014) như sau: “Cụ Phạm Quỳnh nếu có linh thiêng, đọc cái đề bài chắc cụ hết sức phẫn nộ! Nếu con cháu của cụ còn có chút lòng trọng thị cụ, thì họ phải viết là: “Phạm Quỳnh vẫn còn sống mãi trong lòng người Việt Nam ta” mới đúng. Nếu có ai viết Albert Einstein sống mãi trong lòng của Hitler thì cũng không khôi hài bằng”.

Chúng tôi hiểu là, đọc xong bài viết của chúng tôi liệt kê cụ thể, có kèm cả ảnh minh họa rõ ràng các sách của Phạm Quỳnh đã tái bản và xuất bản lần đầu, các cuộc hội thảo tổ chức ở Hải Dương quê gốc Phạm Quỳnh, và Huế nơi ông an nghỉ thì Nặc Danh căm giận mà không sao bác bỏ được một sự kiện nào, bèn… tức quá hóa khùng, chửi đổng vài câu… Nhưng, dù có sửa cái đề bài thành “sống mãi trong lòng người Việt Nam ta”, thì vẫn không tránh khỏi phải trả lời các câu hỏi: những người Việt Nam đó hiện sống ở đâu và mọi sách báo đó, hội thảo đó xuất bản, tổ chức ở đâu… Và rồi vẫn cứ phải trả lời là trong lòng Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam ta mà thôi.

Nói chuyện cũ, chúng tôi lại nhớ năm 2011, mới ra mắt lần đầu sách Phạm Quỳnh Hoa đường tùy bút và 51 bản dịch thơ Đỗ Phủ, nhạc sĩ Phạm Tuyên có gửi sang Mỹ cho người thân mấy bản. Sau đó, người thân này cho ông biết: Nhà báo lão thành Trần Thế Xương (bút danh Mạc Kinh, Người Luân Đôn) sau khi xem sách đã nói là rất cảm động thấy các bản thảo viết cuối đời của Phạm Quỳnh đã được xuất bản và thổ lộ “Anh em bên nhà làm tốt hơn mình”.

Và chúng tôi còn muốn nhắc lại với các bạn là ngày 22/11/2014, con cháu chắt Phạm Quỳnh ở trong nước đã về Hải Dương để dự khánh thành Bia tưởng niệm Nhà Văn hóa Phạm Quỳnh ở nguyên quán Lương Ngọc Hải Dương, mà dân địa phương quen gọi là “Lăng Quỳnh”, mặc dù ông được an táng tại Huế. Nên nói thêm là “Lăng Quỳnh” được xây dựng theo chủ trương của Đảng bộ và chính quyền địa phương. Xây dựng và khánh thành trong thời gian có đoàn cán bộ cao cấp của Đảng Cộng sản Việt Nam về Hải Dương nghiên cứu tình hình để chuẩn bị văn kiện cho Đại hội Đảng Cộng Sản Việt Nam lần thứ XII sắp tới, Hội đồng Lý luận Văn học Nghệ thuật Trung ương cũng về đây làm việc với Tỉnh Ủy, Ủy ban Nhân dân, Ban Tuyên Giáo và Hội Văn học – Nghệ thuật Hải Dương . Nơi tưởng niệm nhà văn hóa Phạm Quỳnh xây dựng đàng hoàng bằng đá đen, “giữa thanh thiên bạch nhật” và sự đồng thuận của lòng người.

Ngay sau đó, báo Đại Đoàn Kết cơ quan trung ương của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã đăng bài và ảnh giới thiệu sự kiện này với đồng bào cả nước. Hai cột trước nhà bia tưởng niệm có viết hai hàng chữ Nôm và quốc ngữ câu nói nổi tiếng của Thượng Chi Phạm Quỳnh Truyện Kiều còn, Tiếng ta còn, Tiếng ta còn, Nước ta còn.

Sự thật thắng hùng biện, nữa là những lời chửi bới lèm nhèm trên mạng…

Năm Ất Mùi 2015 mong cũng là năm mang lại điều lành và sự phát triển hơn nữa cho Blog PhamTon chúng tôi vững bước sang tuổi thứ bảy trong lòng Tổ quốc Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam ta.

Blog PhamTon.

Trên quê hương yêu dấu _ Phần 6

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 3:44 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 3 tháng 2 năm 2015.

TRÊN QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU

* Tin đăng trang 1 báo Nhân Dân 7/12/2015 tức 19 tháng Chạp Giáp Ngọ

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thăm, chúc Tết nhân dân tỉnh Hải Dương

Sáng 6-2, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang về tỉnh Hải Dương thăm, chúc Tết cán bộ, đảng Truong Tan Sang chuc tetviên nhân dân xã Nhân Quyền, huyện Bình Giang. (…) Nhờ chuyển dịch mạnh cơ cấu kinh tế đến nay tỷ trọng nông nghiệp chỉ còn chiếm 25%. Tốc độ tăng trưởng kinh tế hằng năm tăng từ 10% đến 12%, thu nhập bình quân đạt 29 triệu đồng/người/năm. Cơ sở hạ tầng kỹ thuật, nhất là giao thông, thủy lợi được xây dựng kiên cố. Công tác dồn điền, đổi thửa đạt kết quả đáng mừng, đời sống vật chất và tinh thần của người dân không ngừng được cải thiện. Đảng bộ xã đạt trong sạch, vững mạnh. Xã Nhân Quyền được tỉnh Hải Dương công nhận hoàn thành 19/19 tiêu chí quốc gia về xây dựng nông thôn mới.

Chủ tịch nước đã đến thăm, tặng quà Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Mần ở 90 Lý Thường Kiệt, phường Trần Phú, TP Hải Dương; đồng chí Nguyễn Hoài Bắc, cán bộ lão thành cách mạng, nguyên Chủ tịch Ủy ban Hành chính tỉnh Hải Dương hiện cư trú tại 170 đường Lê Chân, phường Phạm Ngũ Lão (TP Hải Dương), và thương binh Nguyễn Duy Nhiếp, Đại tá QĐND đã về hưu ở số 6 đường Quán Thánh, phường Bình Hàn (TP Hải Dương). Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đề nghị, tỉnh Hải Dương tổ chức để nhân dân đón Tết Nguyên đán vui tươi, lành mạnh, an toàn, tiết kiệm, thực hiện thắng lợi các nghị quyết của nhiệm kỳ đại hội này; tổ chức thực hiện tốt đại hội đảng bộ các cấp nhiệm kỳ mới.

* Tin đăng trang 1 báo Nhân Dân ngày 9/2/2015 tức 2 tháng Chạp Giáp Ngọ

Chương trình “Xuân Quê hương 2015 – Tổ quốc vinh quang”

Tối 8-2, tại TP Hồ Chí Minh, diễn ra chương trình giao lưu nghệ thuật “Xuân Quê hương 2015 – Tổ quốc vinh quang” do Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài, Bộ Ngoại giao và UBND thành phố Hồ Chí Minh phối hợp tổ chức. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang dự và phát biểu chúc Tết kiều bào. (…) Hơn 700 kiều bào tiêu biểu đại diện 4,5 triệu đồng bào Việt Nam ở nước ngoài.

Thay mặt lãnh đạo Ðảng, Nhà nước chào mừng bà con người Việt Nam ở nước ngoài đến dự chương trình Xuân Quê hương 2015, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang gửi lời thăm hỏi ân cần, chúc mừng năm mới đến kiều bào. Chủ tịch nước nhấn mạnh, năm 2014, cùng với đồng bào trong nước, kiều bào đã có những đóng góp đáng trân trọng, góp phần đưa đất nước vượt qua những khó khăn, thử thách, đạt những kết quả đáng khích lệ: giữ vững ổn định chính trị – xã hội, phát triển kinh tế, văn hóa, cải thiện đời sống, đẩy mạnh hội nhập quốc tế, nâng cao uy tín của đất nước, giữ vững chủ quyền lãnh thổ, biển đảo. Ghi nhận và đánh giá cao lòng yêu nước và những đóng góp quý báu của kiều bào với đất nước, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cho rằng, Xuân Ất Mùi 2015 là năm có nhiều sự kiện quan trọng; đồng thời khẳng định, toàn Ðảng, toàn dân và toàn quân ta đoàn kết một lòng, kế thừa và phát huy truyền thống kiên cường bất khuất của dân tộc, quyết tâm vượt mọi khó khăn thử thách, hoàn thành thắng lợi các mục tiêu, nhiệm vụ.

Trong không khí đầm ấm sum họp gia đình và đón chào năm mới, Chủ tịch nước đã nổi trống khai hội chương trình Xuân Quê hương 2015; dự khán chương trình nghệ thuật đặc sắc gồm nhiều tiết mục với chủ đề ca ngợi đất nước, ca ngợi Bác Hồ, mừng Ðảng, mừng xuân.

PV và TTXVN

* Tin trên báo Nhân Dân ngày 7/2/2015

24 “ngưu thủ” tranh tài tại Hội Chọi trâu tại Phú Sơn, Bắc Ninh

Sáng 6-2, tại Hà Nội, Báo Nông thôn Ngày nay tổ chức họp báo về Hội Chọi trâu Báo Nông thôn ngày nay – Phú Sơn, Bắc Ninh 2015. Theo đó, Hội sẽ diễn ra trong hai ngày 2 và 3-3 (12 và 13 tháng Giêng năm Ất Mùi) tại Sân vận động trung tâm Suối Hoa, thành phố Bắc Ninh. Sự kiện được tổ chức nhằm phục dựng những nét đẹp hào hùng trong truyền thống văn hóa dân tộc, đưa ngày hội này trở thành sản phẩm du lịch và giải trí lành mạnh. Tham dự Hội Chọi trâu có 24 “ngưu thủ” được lựa chọn từ hàng nghìn trâu chọi cả nước. Trâu vô địch sẽ giành được giải thưởng 200 triệu đồng. Ngoài ra, Ban tổ chức còn trao một giải nhì, một giải ba, hai giải cặp trâu đánh hay nhất, một giải trâu gan dạ và một giải trâu có đòn đánh hiểm.

PV

Hơn 500 doanh nghiệp tham gia Hội chợ Xuân năm 2015

Tối 6-2, tại Trung tâm Triển lãm Giảng Võ (Hà Nội) diễn ra lễ khai mạc Hội chợ Xuân năm 2015 với sự tham gia của hơn 500 doanh nghiệp, cơ sở sản xuất, kinh doanh đến từ 35 tỉnh, thành phố trên cả nước. Với quy mô 900 gian hàng sẽ là dịp để các doanh nghiệp giới thiệu các sản phẩm đặc sắc, phong phú… Đặc biệt, từ ngày 7 đến 10-2, tại Hội chợ cũng diễn ra Hội báo Xuân năm 2015, với sự góp mặt của 65 cơ quan, đơn vị báo chí T.Ư và địa phương cùng 120 gian hàng trưng bày các sản phẩm báo chí… Hội chợ diễn ra từ ngày 6 đến 16-2 (tức ngày18 đến 28 tháng Chạp Giáp Ngọ).

Tăng cường chất lượng mạng di động dịp Tết Ất Mùi

Tập đoàn Viễn thông Quân đội (Viettel) cho biết, đã bổ sung lắp đặt thêm 66 tổng đài vô tuyến, hai tổng đài tin nhắn nhằm bảo đảm kết nối cho gần 80 triệu thuê bao toàn mạng không bị nghẽn trong thời gian giao thừa và Tết Âm lịch. Ngoài ra, Viettel đã hoàn thành nâng cấp và lắp đặt thêm gần ba nghìn trạm 3G, tăng cường hơn ba nghìn cell tại các khu vực trung tâm, tập trung đông dân cư, nâng tổng số trạm 3G lên tới 30 nghìn trạm trên toàn quốc.

Quýt hồng Lai Vung được giá

Hơn một tuần qua, quýt hồng Lai Vung (Đồng Tháp) bắt đầu thu hoạch. Theo các nhà vườn, vụ quýt năm nay đạt cả mầu sắc và năng suất nhờ thời tiết thuận lợi và bà con áp dụng tốt những tiến bộ khoa học kỹ thuật. Năng suất đạt từ 80 đến 100 tấn/ha. Giá quýt thương lái mua tại vườn từ 24 đến 26 nghìn đồng/kg. Lai Vung hiện có hơn hai nghìn ha quýt đang cho trái, tập trung nhiều ở ba xã: Long Hậu, Tân Phước và Tân Thành, sản lượng toàn huyện đạt khoảng 30 nghìn tấn.

* Tin trang 5 báo Nhân Dân ngày 5/2/2015

Nhiều hoạt động văn học và thơ ca đón Xuân mới 2015

Tại Hà Nội, Hội Nhà văn Việt Nam vừa họp báo giới thiệu các hoạt động đầu Xuân Ất Mùi 2015, diễn ra từ ngày 1 đến 6/3 (tức ngày 11 đến 16 tháng Giêng Ất Mùi). Mở đầu là hội nghị quảng bá văn học Việt Nam lần thứ 13 năm 2015 được khai mạc sáng 2/3 tại Cung Văn hóa Lao động Hữu nghị Việt-Xô (Hà Nội). Buổi tối cùng ngày sẽ khai mạc liên hoan thơ châu Á – Thái Bình Dương lần thứ hai tại Nhà hát thành phố Hà Nội. Trong khuôn khổ các sự kiện này là hai hội thảo: “Văn xuôi Việt Nam, quá trình hội nhập và phát triển” và “Thơ Việt – Nơi lưu giữ tâm hồn Việt” cùng đêm thơ quốc tế và biểu diễn nghệ thuật tại thành phố Hạ Long, Quảng Ninh. Cũng trong dịp này, Ngày thơ Việt Nam lần thứ 13 sẽ diễn ra tại Trung tâm Văn Miếu Quốc Tử Giám (Hà Nội) vào ngày 5/3 với sự góp mặt của sáu trường đại học, 20 câu lạc bộ thơ khu vực Hà Nội, có sự tham gia của cán bộ, chiến sĩ Bộ Tư lệnh Hải quân, Bộ Tư lệnh Biên phòng với chủ đề hướng về biển, đảo.

PV.

Hà Nội tổ chức 49 điểm chợ hoa xuân

Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội vừa quyết định cho phép tổ chức 49 điểm chợ hoa xuân trên địa bàn thành phố trong dịp Tết Nguyên đán; trong đó 21 điểm trong khu vực nội thành và 28 điểm ở khu vực ngoại thành. Thời gian tổ chức các chợ hoa xuân từ ngày 9 đến 18/2 (tức từ ngày 21 đến ngày 30 tháng Chạp năm Giáp Ngọ). Phần lớn các chợ hoa xuân được tổ chức trong khuôn viên các vườn hoa, công viên, các khu đất trống, dự án chưa thực hiện trên địa bàn. Thành phố giao Sở Giao thông vận tải, Công an thành phố, Sở Cảnh sát Phòng cháy – chữa cháy triển khai phương án phân luồng giao thông, phương án phòng cháy, chữa cháy tại các chợ hoa. Ủy ban Nhân dân các quận, huyện thành lập ban quản lý chợ hoa, phối hợp bảo đảm văn minh đô thị, an toàn giao thông, an ninh trật tự, vệ sinh môi trường, phòng chống cháy nổ, kiên quyết giải tỏa các tụ điểm chợ hoa họp tự phát, trái phép.

PV.

Triển lãm cổ vật và gốm mỹ thuật đương đại

Ngày 4/2, tại Bảo tàng Vĩnh Phúc, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Vĩnh Phúc đã tổ chức khai mạc triển lãm “Tinh hoa cổ vật và gốm mỹ thuật đương đại”. Triển lãm giới thiệu hơn 600 cổ vật tiêu biểu, phong phú đa dạng từ các sưu tập cổ vật, bảo tàng tỉnh cùng gần 40 hội viên câu lạc bộ nghiên cứu, sưu tầm cổ vật của các địa phương và gốm mỹ thuật đương đại Vĩnh Phúc, được chia thành ba phần: Cổ vật Việt Nam, cổ vật Trung Hoa và gốm mỹ thuật đương đại. Triển lãm giúp người xem hình dung tổng quan về việc nghiên cứu, sưu tầm, bảo tồn và phát huy giá trị cổ vật trên địa bàn tỉnh, sự kế thừa, tiếp thu có chọn lọc phong cách gốm cổ dân gian, những giá trị tinh hoa văn hóa dân tộc…

Hợp tác phát triển du lịch Đà Nẵng – Thừa Thiên Huế – Quảng Nam

Ngày 4/2, tại thành phố Đà Nẵng, dưới sự chủ trì của Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch ba địa phương thành phố Đà Nẵng, Thừa Thiên – Huế, Quảng Nam, Hiệp hội Du lịch ba địa phương này cùng ký kết hợp tác liên kết phát triển du lịch, nhằm tăng khả năng phát triển và cạnh tranh mang tính bền vững cho du lịch địa phương. Trong năm 2014, cả ba địa phương đã đẩy mạnh hoạt động liên kết với một số kết quả đạt được như xuất bản tập gấp chương trình du lịch ba địa phương; tổ chức hội chợ du lịch ITE-HCM tại thành phố Hồ Chí Minh, hội thảo, hội chợ du lịch quốc tế; hoạt động quảng bá du lịch Ba địa phương – một điểm đến… Hiệp hội Du lịch ba địa phương tiếp tục liên kết, làm cầu nối để khai thác thị trường khách một cách có hiệu quả, tạo đà bứt phá cho du lịch miền trung phát huy tối đa các lợi thế, góp phần mang lại hiệu quả kinh tế cho các địa phương.

PV

Người “thắp lửa” đam mê ca trù

Bài và ảnh Hồng Trang

(Trích bài trên trang 1 báo Nhân Dân ngày 7/2/2015)

Trong cái lạnh giao mùa những ngày cuối đông, chúng tôi đến đình Hào Nam, Hà Nội, đúng lúc nghệ nhân dân gian Phùng Thị HThap lua dam me ca truồng đang truyền dạy ca trù cho lớp học trò trẻ tại Trung tâm phát triển âm nhạc Việt Nam. Từ manh chiếu nhỏ góc sân đình, tiếng phách tre, trống chầu vang lên từng nhịp, hòa cùng giai điệu luyến láy của đàn đáy và lời hát ngân vọng của ca nương, vừa bâng khuâng, vừa da diết…

(…) Ca trù kén người nghe và càng kén người hát. Bởi thế, để trở thành ca nương, không những cần tình yêu, sự đam mê hay chất giọng phù hợp mà còn cần cái “duyên” với ca trù. Nghệ nhân Phùng Thị Hồng là một trong những ca nương đến với ca trù như một cơ duyên. Cách đây hơn hai mươi năm, khi còn là Trưởng phòng Nghệ thuật quần chúng của Sở Văn hóa – Thông tin Hà Tây (cũ), bà tình cờ gặp nghệ nhân dân gian ca trù Nguyễn Thị Chúc trong một ngày hội làng tại quê hương Ngãi Cầu, An Khánh, Hà Tây. Sau khi lắng nghe cụ Chúc xướng một bài ca trù với từng lời rút ruột nhả tơ, như người “say nắng”, bà Hồng “phải lòng” ngay với làn điệu vừa gần gụi, vừa sang trọng này. Mạnh dạn ngỏ ý muốn theo học, bà được nghệ nhân Nguyễn Thị Chúc kiểm chứng khả năng bằng cách hát một điệu chèo và ngâm một bài thơ cổ. Ðến giờ, nghệ nhân Phùng Thị Hồng vẫn nhớ mãi nụ cười hồn hậu cùng lời nhận xét của cụ Chúc, đã tiếp thêm cho bà tình yêu và động lực để bền bỉ theo đuổi loại hình âm nhạc này: “Con biết cách rung hột, phách cũng chắc, rõ, hát chèo và ngâm thơ như thế thì khi hát ca trù giọng sẽ rất vang, rền, nền, nảy”. Chèo và thơ trở thành cầu nối, đưa bà đến với ca trù như thế. Suốt bốn năm sau đó, bà Hồng miệt mài theo học nghệ nhân Nguyễn Thị Chúc từng làn điệu, thể cách của ca trù, từ hát nói, hát miễu đến gửi thư, bắc phản… Ðể nâng cao và làm phong phú hơn kiến thức, kỹ thuật chuyên môn, bà còn tìm đến Câu lạc bộ Ca trù Thái Hà nổi tiếng của Hà Nội để “tầm sư học đạo”, trau dồi cách chơi trống chầu, gõ phách, sưu tầm nhiều băng, đĩa của Nghệ sĩ Nhân dân Quách Thị Hồ, người nức tiếng với “giọng hát ca trù đẹp nhất trời nam” để nghe và tự học.

Cứ thế, như một lẽ tự nhiên, từng làn điệu ca trù ngấm vào tâm hồn bà, trở thành mạch nguồn dạt dào tuôn chảy. Ðể rồi, không những thể hiện được nhuần nhuyễn, xuất thần tất cả làn điệu của ca trù, từ thể cách chủ đạo, phổ biến như hát nói, cho đến thể cách phức tạp, đòi hỏi kỹ thuật cao nhất như thét nhạc, bà còn tự sáng tác thơ, tự đặt lời mới cho những làn điệu ca trù. Ðến nay, qua 20 năm gắn bó với ca trù, nghệ nhân Phùng Thị Hồng đã có hơn 20 bài hát do bà tự viết lời theo các làn điệu khác nhau, được nhiều người yêu mến. Biết chúng tôi muốn “mục sở thị”, nghệ nhân không ngần ngại hát tặng một đoạn trong bài thơ “Mùa thu năm ấy Ba Ðình” do bà sáng tác theo điệu hát nói và hát miễu: Tiếng Người vang vọng ngàn đời sau con cháu vẫn đinh ninh/Lời tuyên ngôn Bác đọc giữa Ba Ðình/Khai sinh nước Việt Nam độc lập/Công ơn Bác như trời cao biển rộng/Suốt cuộc đời vì nước vì dân… Khác hẳn lúc trò chuyện, khi đắm mình trong những làn điệu ca trù, gương mặt của người nghệ nhân đã bước sang tuổi 63 dường như tươi hơn, rạng ngời hạnh phúc, đôi mắt như sắc sảo, sinh động hơn. Nhìn thần thái ấy, nghe tiếng hát ấy, ít ai ngờ, bà là một thương binh từng đi qua chiến tranh thời chống Mỹ, cứu nước. Vết thương nơi cánh tay phải khi biểu diễn phục vụ các chiến sĩ trên đường Trường Sơn, đến nay, những lúc trái gió trở trời, vẫn khiến bà nhói đau.

Xưa nay, ca trù vốn chỉ được biết đến với những lời thơ Nôm trừu tượng, đa nghĩa, nay được nghe ca trù với lời thơ dễ hiểu phản ánh chân thực cuộc sống hiện tại, mới thấy, loại hình âm nhạc dân tộc sang trọng này có phần gần gũi và dễ tiếp cận hơn hẳn. Ðây cũng là cách nghệ nhân Phùng Thị Hồng truyền lửa đam mê cho những thế hệ học trò. Bà tâm sự, khi đã yêu, đã say ca trù, sẽ luôn khao khát được nhân rộng tình yêu ấy; đó cũng là trách nhiệm của những người đi trước đối với việc gìn giữ và phát huy vốn quý của cha ông, nhất là khi ca trù đang được xếp vào loại hình di sản phi vật thể cần được bảo vệ khẩn cấp(…) Dù biểu diễn ở đâu, như một thói quen, bà đều dành vài phút để giới thiệu về ca trù, về tiết mục sẽ thể hiện, để người nghe hiểu hơn về loại hình âm nhạc độc đáo này, vừa tạo cho người nghe tâm thế sẵn sàng thưởng thức nghệ thuật. (…)

Ðam mê được giới thiệu, truyền dạy ca trù luôn cháy bỏng nên khi về hưu, nghệ nhân Phùng Thị Hồng không quản ngại đường sá xa xôi, đi đi lại lại giữa những đơn vị như Nhà hát Chèo Hà Nam, Câu lạc bộ Ca trù Hà Câu, Viện Dân tộc nhạc học Huế…, thậm chí đến tận nhà riêng của nhiều cá nhân muốn theo học ca trù để truyền dạy. Ðến nay, bà đã truyền được lửa nghề cho gần 70 học trò, trong đó có những người xuất sắc và có thể truyền dạy lại, như: NSƯT Lương Duyên (Nhà hát Chèo Hà Nam), diễn viên Quế Vân (Ðoàn nghệ thuật Tổng cục Hậu cần), ca nương Vương Hồng (Câu lạc bộ Ca trù Hà Ðông)… Từ năm 2013, trở thành Chủ nhiệm Câu lạc bộ Ca trù của Trung tâm Phát triển Âm nhạc Việt Nam (Hội Nhạc sĩ Việt Nam), đảm nhận công tác đào tạo, bà càng có điều kiện để thực hiện đam mê, nhiệt huyết quảng bá và truyền dạy. Câu lạc bộ chỉ khoảng chục thành viên, bao gồm cả kép đàn, trống chầu, ca nương, nhưng đều đặn hằng tháng, biểu diễn một đến hai lần ở phố cổ chợ Ðồng Xuân, đồng thời, tham gia biểu diễn ở các lễ hội, sự kiện khắp các tỉnh, thành phố.

Phối hợp Khoa Âm nhạc di sản-Viện Dân tộc nhạc học Huế để đào tạo sinh viên tại Trung tâm Phát triển âm nhạc Việt Nam, nghệ nhân Phùng Thị Hồng đã góp phần truyền nghề cho nhiều bạn trẻ theo học ca trù. (…)

Ðến nay, ở độ tuổi không còn mấy sung sức, nghệ nhân Phùng Thị Hồng vẫn tâm huyết, miệt mài hoàn thiện giáo trình đào tạo ca trù do mình soạn thảo. Bà hy vọng, với giáo trình này, việc truyền dạy sẽ bài bản hơn, người học sẽ có phương pháp tiếp thu và thực hành dễ dàng. Mới đây, bà cùng 51 nghệ nhân của lĩnh vực di sản văn hóa phi vật thể trên địa bàn Hà Nội đã được Hội đồng thẩm định thành phố đưa vào danh sách đề nghị Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch xét tặng danh hiệu Nghệ nhân Ưu tú lần thứ nhất năm 2015.

Nhớ “ông Đồ” Liên

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 12:59 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 3 tháng 2 năm 2015.

Kỷ niệm 100 năm sinh nhà thơ Vũ Đình Liên (1913-2013):

NHỚ “ÔNG ĐỒ” LIÊN

(Bài đăng trên trang 12 báo Thời Nay số 409 ngày 10/12/2013)

Hội Nhà văn Việt Nam vừa kỷ niệm 100 năm sinh nhà thơ Vũ Đình Liên (1913-2013). Ông là một trong những người mở đầu và góp phần thắng lợi cho phong trào thơ mới Việt Nam thế kỷ 20. Vũ Đình Liên nổi tiếng với bài thơ “Ông đồ” (1936) đăng trên báo Tinh Hoa và sau được đưa vào Thi nhân Việt Nam.

Hoạt động trong lĩnh vực văn học và giáo dục, ông được trao tặng danh hiệu Nhà Giáo Nhân Dân, từng Chủ nhiệm Khoa tiếng Pháp, Trường Đại học Ngoại Ngữ – Đại học Quốc gia Hà Nội. Ngoài sáng tác thơ, ông còn có nhiều đóng góp về nghiên cứu, phê bình văn học và dịch thuật.

* Đáp ứng yêu cầu của bạn đọc, nhất là bạn đọc trẻ, chúng tôi đăng lại đây nguyên văn bài thơ Ông đồ nổi tiếng.

Mỗi năm hoa đào nởVu dinh Lien_ong Do
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu, giấy đỏ
Bên phố đông người qua

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
“Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay”

Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu

Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay

Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?

*

*       *

MỘT BÀI THƠ “KHÔNG ĐỀ” CỦA NHÀ THƠ VŨ ĐÌNH LIÊN (12/11/1913-18/1/1996)

Lời dẫn của Phạm Tôn:Vũ Đình Liên, tác giả bài thơ Ông Đồ nổi tiếng, viết từ năm 1936 khi tác giả mới ngoài 20 Vu Dinh Lientuổi, đã được nhiều thế hệ người Việt Nam khắp cả nước thuộc. Bài thơ thể hiện tập trung các nguồn cảm hứng chính của ông là tình thương, lòng trắc ẩn và niềm hoài cổ. Ông thuộc thế hệ đầu của các nhà thơ trong phong trào “Thơ Mới”. Ông sáng tác không nhiều và cũng ngừng sáng tác khá sớm…

Trong kháng chiến chống Pháp, ông dạy học và hoạt động văn nghệ ở Liên khu III, rồi Việt Bắc. Sau 1954 về lại Hà Nội, dạy ở trường Đại học Sư phạm và chủ nhiệm khoa tiếng Pháp, trường Đại học Sư phạm Ngoại ngữ cho đến 1975.

Sau khi nghỉ hưu, ông lang thang khắp nơi, đi sâu vào đời sống, lắng nghe lời nói của nhân dân. Những chuyện đau lòng còn trong cuộc đời này đã làm sống lại cảm hứng nghệ thuật trong ông, Vũ Đình Liên lại sáng tác không ngừng…Chùm thơ Người đàn bà điên ga Lưu Xá (1977), Gặp lại nTho Vu Dinh Lien ve Pham Quynh(resized)gười đàn bà điên ga Lưu Xá (1987) và Người điên-Nàng tiên (1992) là tiêu biểu hơn cả. Thơ ông chỉ đăng báo, chủ yếu là chép tay, lưu truyền trong bạn bè và người hâm mộ. Trong số đó có những bài thật đặc sắc mà một bài “không đề” hoặc “chưa đặt đầu đề” là viết về học giả Phạm Quỳnh người cùng quê gốc Bình Giang, Hải Dương với ông, nhưng cả hai đều sinh ra lớn lên và học hành đỗ đạt tại Hà Nội.

Chúng tôi mạn phép nhà thơ xin trân trọng giới thiệu với các bạn bài thơ trên, ông viết từ ngày 28-8 đến 3-9-1992, tại Gác Hương Lửa, 156B phố Bà Triệu, Hà Nội, một bài thơ chép tay lưu truyền khá rộng ở Hà Nội.

—o0o—

Cụ Phạm Quỳnh ơi, cụ Thượng ơi!

Tài hoa như cụ có đâu hai.

Truyện Kiều còn mất – dân còn mất

Ngọn gió Nam Phong mát đất trời

Lưỡng quốc Trạng nguyên xưa đã cóPham Quynh_deo bai nga

Tam bang uyên bác bây giờ ai

Lương Đường, Mộ Trạch và Chu Xá

Phạm, Vũ công danh sự nghiệp đời.

28/8-3/9/1992

Gác Hương Lửa, 156b Bà Triệu- Hà Nội

 

Ông quả là người nặng lòng (bài số 2) – Phạm Tôn

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 12:53 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 3 tháng  2 năm 2015.

ÔNG PHẠM QUỲNH QUẢ LÀ NGƯỜI NẶNG LÒNG VỚI NƯỚC (Bài số 2)

Phạm Tôn

Sau bài số 1 được bạn đọc đón nhận, chúng tôi thấy nên thuật lại thêm một số sự việc liên quan đến Phạm Quỳnh còn không ít người chưa biết rõ.

Năm 1922, Phạm Quỳnh sang Pháp với tư cách là tổng thư ký hội Khai Trí Tiến Đức do ông sáng lập, tham dự cuộc Đấu xảo Thuộc địa tổ chức tại Marseille. Ông từ giã cái búi tó củ hành, nhưng vẫn mang theo mấy bộ quốc phục và một “bản Kiều tùy thân” cùng một cuốn sổ tay nhỏ xíu.

Xong nhiệm vụ ở đấu xảo ông tranh thủ đi ngay Paris. Trong Pháp du hành trình nhật ký đăng liên tiếp trên báo Nam Phong, ngày thứ ba, 16/5/1922 ông ghi “Ngồi trên xe lửa mình đã đọc kỹ cái sổ kê những nhà khách sạn ở Paris in trong các sách Paris chỉ nam, anh em đã bàn nhau định vào trọ một nhà ở đường Vaugirard, vì trong sách nói rằng nhà ấy trông ra vườn Luxembourg cảnh trí đẹp lắm. Nhưng khi đến nơi bảo xe ô tô đi đến đường ấy số ấy thì chẳng thấy nhà khách sạn đâu cả, không biết là sách in lầm hay nhà đã dọn đi nơi khác rồi. Thế là mình rắp định một điều hỏng cả một điều, mà sự không trông hòng thời lại tới. Số là ông Ng.H.C là con một vị hưu quan ở Bắc kỳ ta, được tin anh em đến có ra ga đón, khi đi tìm trọ ở đường Vaugirard không xong, ông bèn dắt về chỗ trọ ông, nơi gọi là “Thế giới khách sạn” (Hôtel du Monde) ở đường Berthollet số 15. Thế là sang đất lạ lại được ở cùng người đồng quận cũng là một sự không ngờ”. (Phạm Quỳnh: Pháp du hành trình nhật ký. Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, năm 2004)

Phạm Quỳnh không thể ngờ rằng, từ hôm ấy ông đã bị tên mật vụ Désiré theo dõi và báo cáo đều đặn lên cấp trên. Báo cáo ngày 16/6/1922, Désiré viết “Người An Nam Phạm Quỳnh đến từ Đông Dương đã bị sở cảnh sát Marseille chỉ điểm, từ ngày 16/5/1922 đã ở tại Hôtel du Monde, 15 phố Berthollet. Ông thuê một căn phòng trả tiền mỗi tháng 200 francs. Ông ta đăng ký vào sổ của khách sạn với nhân thân sau: Phạm Quỳnh, 29 tuổi, nhà báo. Sinh tại Hà Nội, đến từ Hà Nội.

“Ông đến Paris với hai đồng bào, cũng nói là đến từ Đông Dương, ở cùng địa chỉ là:

-          Nguyễn Văn Vi, 30 tuổi, sinh ở Hà Nội, thợ in.

-          Trần Lan Vi, 32 tuổi, sinh tại Hà Nội

“Từ khi tới Paris, ba người An Nam này có đồng bào tới thăm thường xuyên.

“Xin đặc biệt lưu ý là một người có nhận dạng ứng với nhận dạng của Phan Văn Trường.

“Họ thường ra ngoài và đôi khi đêm về nhà rất muộn.

“Tuần trước họ nói với chủ khách sạn là đi dự một cuộc họp, không giải thích gì thêm”.

“Ký tên Désiré” (Tư liệu lưu trữ tại Văn khố Bộ Ngoại giao Pháp, phần Pháp quốc hải ngoại, tại Aix en Provence, Pháp)

Trong cuốn sổ tay nhỏ bằng bốn ngón tay của Phạm Quỳnh năm ấy có ghi “Juillet, 13, Jeudi: Ăn cơm An Nam với Phan Văn Trường và Nguyễn Ái Quốc ở nhà Trường (6 Rue des Gobelins)” Và “Juillet, 16, Dimanche: Ở nhà. Trường, Ái Quốc và Chuyền đến chơi.” Còn trên tạp chí Nam Phong khi đăng Pháp du hành trình nhật ký, ông viết công khai: “Thứ năm, 13 tháng 7 năm 1922 : (…) Chiều hôm nay, ăn cơm với mấy ông đồng bang ở bên này. Mấy ông này là tay chí sĩ, vào hạng bị hiềm nghi, nên bọn mình đến chơi không khỏi có trinh tử dò thám. Lúc ăn cơm trong nhà, chắc lũ đó đứng ngoài như rươi! Nhưng, họ cứ việc họ, mình cứ việc mình, có hề chi! Đã lâu không được ăn cơm ta, ăn ngon quá. Ăn cơm ta, nói tiếng ta, bàn chuyện ta, thật là vui vẻ, thoả thích. Ăn no, uống say, cười cười nói nói…Mai là ngày hội kỉ niệm dân quốc…Anh em đi dạo chơi một lượt các phố đông cho biết cái cảnh ngày hội ở Paris thế nào.” Và “Chủ nhật, 16 tháng 7 năm 1922: Hôm nay, không đi đâu, ngồi hầm trong buồng viết mấy cái thư về nhà.

“Trưa, mấy ông chí sĩ cùng ăn cơm bữa trước lại chơi ở trọ, nói chuyện giờ lâu. Nghe nói các ông đi đâu cũng có bọn trinh tử theo sau, chắc bọn đó đã đứng ngoài cửa cả. Người đồng bang ở nơi khách địa, không thể không gặp nhau, gặp nhau không thể không nói chuyện nước nhà, lòng người ai chẳng thế, tưởng cũng chẳng là sự phi phạm gì.” (Phạm Quỳnh: sách đã dẫn)

Chắc chắn tên mật vụ Désiré có theo dõi hai cuộc gặp gỡ này, không biết hắn đã báo cáo thế nào… Nhưng còn một lần gặp gỡ nữa, có đến 11 người, do các ông Lê Thanh Cảnh và Trần Đức tổ chức vào một buổi cơm chiều thì chắc chắn mật vụ Désiré không biết vì không vào nổi khách sạn Montparnasse Paris. Trong số khách dự có Phan Chu Trinh, Nguyễn Ái Quốc, Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh và Cao Văn Sến. Sau này Lê Thanh Cảnh đã thuật lại cuộc họp mặt của “5 nhân vật phi thường ngồi chung lại một bàn” trong hồi ký “Rời mái tranh trường Quốc Học”,  bản thảo gửi đăng Đặc san số 5 của Hội Ái hữu cựu học sinh Quốc Học. Cả năm vị đều trình bày chủ trương cứu nước của mình. Đây thật sự là cuộc họp mặt bàn việc nước, thẳng thắn, sôi nổi, có khi gay gắt, nhưng ai cũng một lòng thiết tha yêu nước dù cho quan điểm có khác nhau, thậm chí chống đối nhau.

Có lẽ ít nhất qua ba lần gặp mặt mà chúng ta còn biết đó và mười mấy năm đọc Tạp chí Nam Phong mà tháng 8/1945, sau khi nghe ông Tôn Quang Phiệt từ Huế ra báo : “Phạm Quỳnh đã bị xử mất rồi” thì cụ Hồ ngồi lặng người một lúc lâu rồi nói: “Giết một học giả như vậy thì nhân dân được gì? Cách mạng được lợi ích gì?…Tôi đã từng gặp cụ Phạm ở Pháp…Đó không phải là người xấu. (Tư liệu do nhà văn Sơn Tùng cung cấp). Và khi nhà thơ Huy Cận tham gia phái đoàn chính phủ vào nhận sự thoái vị của Bảo Đại có nghe dân chúng xì xào nhiều về chuyện cụ Phạm bị xử tử hình, về tới Hà Nội, được gặp Bác, ông có kể lại chuyện đó, thì Bác thở dài, nắm lấy tay ông và nói: “Đã lỡ mất rồi”. Trong bài Phạm Quỳnh – Chủ bút báo Nam Phong, giáo sư  Văn Tạo cũng xác nhận là nhà thơ Huy Cận đã thuật lại với ông câu “Đã lỡ mất rồi” của Hồ Chủ tịch (Tạp chí Xưa và Nay số 267, tháng 9/2006)

Tư liệu số 313 (Phạm Quỳnh) báo cáo của mật vụ Jolin ngày 21/12/1922 từ Marseille viết:   “Tôi vinh dự gửi tới ngài bản dịch một bài báo ký tên Phạm Quỳnh đăng trong Nam Phong, tờ báo Bắc kỳ mà ông ta là chủ bút”.

Trong bản dịch, Jolin nhấn mạnh những đoạn Phạm Quỳnh viết là tại khu Đấu xảo Thuộc địa ở Marseille khu vực Đông Dương “có một lâu đài lớn xây dựng theo kiểu Angkor, thực sự là vĩ đại. Để phục chế tòa lâu đài này đã phải tốn rất nhiều công và của. Nội thất thì toàn bằng gỗ, bên ngoài thì quét vôi. Thật tiếc vô cùng vì sau 6 tháng đấu xảo sẽ phải hủy bỏ. Hàng triệu đồng đã tiêu phí vào việc này và sẽ tan thành mây khói và tung theo gió bốn phương, lợi ích của việc tuyên truyền thuộc địa này có bõ công không?” Một đoạn khác, Jolin lại nhấn mạnh bằng cách gạch dưới “Tất cả những người thợ và nhân viên ở tại đấu xảo đều than phiền về thức ăn và nơi ở. Quả vậy, những lán trại dành cho người An Nam không có gì là hấp dẫn. Về cái ăn thì còn phải mong đợi nhiều. Người ta cho rằng tất cả những việc này chỉ là tạm thời vì những nhân viên chịu trách nhiệm tổ chức đấu xảo đã ngập đầu trong biết bao lo toan khác cho nên họ không có thời giờ vật chất để chăm sóc cho người An Nam. Mong rằng những cái đó chỉ là tạm thời, bởi lẽ thật là thảm thương. (…) Nhiều phái viên trước khi đi sang Pháp nghĩ rằng đời sống ở bên đó rất đắt đỏ, họ sẽ sống ở đấu xảo để tiết kiệm tiền, nhưng sau khi thấy được cảnh này, họ đã không thể ở lại đấy đến một giờ.

“Sự thực là với tiền người ta có thể làm tất cả, chỉ cần biết là họ có biết cách tiêu tiền có ích không.” Cuối bản báo cáo, Jolin viết “những lời gièm pha của Phạm Quỳnh chỉ trích oan uổng và gây ngờ vực đối với sự quản lý chung, đặc biệt là đối với ban Đông Dương ở Đấu xảo Marseille (…) Tôi tin chắc chắn rằng, thưa ông Toàn quyền, là Phạm Quỳnh như tôi đã nêu lên trong những bức thư số 170, 200, 203, 204 phải được coi là đáng ngờ nếu không muốn nói là kẻ bị tình nghi”. Mật vụ Jolin còn phụ thêm một báo cáo đặc biệt về “Cuộc trò chuyện của Phan Châu Trinh với Phạm Quỳnh và Nguyễn Văn Vĩnh”, nhưng trong đó chỉ dẫn lời tranh luận với nhau của Nguyễn Văn Vĩnh và Phan Chu Trinh, không thấy dẫn lời nào của Phạm Quỳnh (Tư liệu của Văn khố đã dẫn)

Đó là những nhân viên cấp thấp nhất của nhà cầm quyền Pháp đã “quan tâm” đến Phạm Quỳnh như thế. Còn các cấp cao thì sao?

Chúng tôi có trong tay tài liệu 14-PA-1/8 của Khâm sứ Trung kỳ J.Haelewyn gửi Toàn quyền Đông Dương J.Decoux viết từ Huế ngày 15/10/1944, trong đó y ca ngợi Phạm Quỳnh tài năng xuất sắc hơn tất cả các quan lại trong triều cho nên đang bị kèn cựa, kỳ thị và đề nghị: “Giữ vững ông ta trong vai trò của mình là Thượng thư Bộ Lại” và “Tóm lại là đứng vững trên mớ hỗn độn”, kèm theo là hai chữ “Phải!!”, “Phải!!” ghi bằng mực đỏ, do chính tay Toàn quyền Decoux phê, tán thưởng việc đề xuất ấy. Tiếp sau đó là báo cáo ngày 8/1/1945 cũng của Khâm sứ Trung kỳ Haelewyn gửi Toàn quyền Đông Dương J.Decoux và Đại tướng Mordant, trong đó viết : “Một lần nữa, viên Thượng Thư Lại Bộ (Phạm Quỳnh) lại cực lực công kích việc trưng dụng thóc gạo cho Nhật Bản… Ông (Phạm Quỳnh) đòi hỏi chúng ta, trong thời hạn ngắn nhất, thực thi lời hứa thể hiện sự khai phóng lũy tiến trong một tiến trình rõ rệt, và chúng ta phải cam kết trả lại cho Triều Đình những biểu tượng của quyền uy tối thượng quốc gia bao trùm Bắc Kỳ và Nam Kỳ. Phạm Quỳnh đe dọa khuyến khích các phong trào phản loạn, nếu trong những tháng tới chúng ta không cam kết thương thảo với Hoàng Đế Bảo Đại một quy chế chính trị mới, thay chế độ Bảo Hộ bằng một thể chế “Thịnh Vượng Chung”, trong đó những chức vụ chính được giao cho người bản xứ. Nói một cách khác, Phạm Quỳnh đòi chúng ta ban bố chế độ tự trị cho Trung Kỳ, Bắc Kỳ, bãi bỏ chế độ thuộc địa ở Nam Kỳ và tạo dựng một quốc gia Việt Nam. Tôi xin lưu ý ngài về điểm với bề ngoài lịch sự và chừng mực, ông này là một người quyết liệt tranh đấu cho Việt Nam độc lập, và chúng ta không nên hy vọng làm dịu tinh thần ái quốc của ông ta, một tinh thần chân thành và không hề lay chuyển, bằng cách bổ nhiệm ông vào một chức vị danh dự được hưởng nhiều bổng lộc. Cho đến nay, ông là một đối thủ hòa hoãn nhưng quyết liệt của nền thống trị Pháp…Chúng tôi xin chờ chỉ thị của Ngài”. (Trích bản dịch của Đoàn Văn Cầu trong Dẫn Nhập tập Phạm Quỳnh: Hành Trình Nhật Ký, Nhà xuất bản Ý Việt, Yerres, Pháp, 1997).

Trong bài cùng nhan đề trên Hồn Việt số 15 có viết là năm 1933 mới làm quan được một năm, Phạm Quỳnh đã viết thư cho Louis Marty là Giám đốc Chính trị vụ Phủ Toàn quyền Đông Dương, cũng là ”bạn cũ” đồng sáng lập Tạp chí Nam Phong để bênh vực một chiến sĩ cộng sản trẻ tuổi, nhờ Louis Marty can thiệp giảm án. Thì cuối năm đó, ngày 30/12/1933 ông lại viết cho Marty một lá thư “chúc mừng năm mới”, trong đó có những dòng tâm tình: “Về phần riêng tôi, như thế là số mệnh đã an bài. Tôi là người của chuyển tiếp, vì vậy, sẽ không bao giờ được người đời hiểu mình. Chuyển tiếp giữa Á Đông và Tây Âu, giữa quá khứ và tương lai, giữa một trạng thái chánh trị sản phẩm của xâm lăng và đương nhiên là phải hư hỏng ngay từ nền tảng, và một nền trật tự mới không thể nhất đán mà thành tựu, khả dĩ biết tôn trọng phẩm cách của con người. Sống giữa đầy rẫy những mâu thuẫn như thế, cố gắng dung hòa các mâu thuẫn đó, với hoài bão thực hiện một chương trình tiến hóa hợp tình hợp lý khả dĩ đưa đến tình trạng hòa hợp toàn diện; dĩ nhiên là tôi phải đương đầu với những ngộ nhận đủ loại.

“Tôi tự an ủi và tin tưởng mãnh liệt ở vai trò cần thiết của mình. Vai trò đó hiện nay chỉ mang lại cho tôi những “đắng cay”, nhưng một ngày kia sẽ có thể tiến tới “vinh quang”

“Dĩ nhiên là tôi rất có thể sống ẩn mình trong một “tháp ngà”, tự mãn với cuộc đời êm dịu thanh bình theo quan niệm của nhà hiền triết hay học giả mà đó cũng là lý tưởng của lòng tôi. Nhưng tôi thiển nghĩ có bổn phận sống ra ngoài khuôn khổ đó. Tôi đã lầm? Hay tôi đã có lý?

“Và một cuộc phiêu lưu đã đến với tôi.

Là một nhà ái quốc An Nam, tôi yêu nước với tất cả tâm hồn: người ta lên án tôi phản bội Tổ quốc, vì tôi đồng lõa với xâm lăng và phục vụ xâm lăng!

“Mặt khác, là bạn chân thành của nước Pháp: người ta lại trách tôi khéo léo che đậy một ý thức quốc gia khe khắt và bài Pháp sau một tấm bình phong thân Pháp!

“Và trường hợp của tôi làm ai nấy ngạc nhiên. Người ta cố tìm hiểu giải thích, bằng đủ mọi cách, mà vẫn không thể hiểu.

“Có lẽ một ngày kia người ta sẽ hiểu, khi một thỏa hiệp được chào đời có thể hòa giải tinh thần quốc gia An Nam và chánh sách thuộc địa Pháp.

“Tôi tin sự hòa giải có thể thực hiện được. Nhưng trong khi sự hòa giải đó chưa được thực hiện, cuộc phiêu lưu của tôi không tránh khỏi trở nên bi đát”.

“Có lẽ chăng, đó chẳng phải là cuộc phiêu lưu của riêng tôi. Nó vượt ra ngoài khuôn khổ của một cá nhân, để trở nên của cả một thế hệ, một thời đại” (Phạm Thị Ngoạn: Tìm hiểu Tạp chí Nam Phong, nguyên tác viết bằng tiếng Pháp, bản dịch của Phạm Trọng Nhân, Nhà xuất bản Ý Việt, Yerres, Pháp, 1993)

Ông Phạm Quỳnh quả là người nặng lòng với nước.

22-9-2008

P.T.

Hai vị đều là anh hùng

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 12:52 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 3 tháng 2 năm 2015.

Theo tôi nghĩ

HAI VỊ ĐỀU LÀ ANH HÙNG

 

Phùng Thị Mai

 

Lời dẫn của Phạm Tôn: Dưới đây là bài Theo tôi nghĩ, hai vị đều là anh hùng của cô Phùng Thị Mai (Mai Phung #439 3100 S Manchester St. Fall Church, VA 22044-2742) mới gửi cho chúng tôi từ Washington D.C. Phùng Thị Mai là một Nữ Phạm Tôn (tức là Cháu Gái Cụ Phạm Quỳnh), con hai dược sĩ Phùng Ngọc Duy và Phạm Thị Hảo, sinh năm 1949 tại Hà Nội, hiện định cư ở Hoa Kỳ. Cô đã học tại California State Polytechnic University – Pomona, lại có bằng Bachelor of Arts về Anh văn và Certificate of Translatation của Georgetown University Washington D.C dịch tiếng Pháp ra tiếng Anh. Chính cô đã gửi cho chúng tôi bài Đại biểu bản xứ không ưa độc quyền: Phạm Quỳnh và việc chấm dứt độc quyền rượu ở Việt Nam thuộc địa của Gerard Sasges mà chúng tôi đã đưa lên blog tuần 4 tháng 7 năm 2010. Ngày 14/9/2010, lúc 1:21 sáng, Phùng Thị Mai đã email cho chúng tôi xin địa chỉ và sáng 23/9, chúng tôi nhận được bài viết sau đây. Điều đáng ghi nhận là trong vài hàng chữ ngắn ngủi cũng đủ để cô chia sẻ với chúng tôi: “Mẹ em dạo này già lắm (Bà sinh năm 1920, vừa đại thọ, tròn 90 tuổi) và gần như mất trí nhưng vẫn đọc Kiều thuộc lòng.” Quả đúng là con gái Phạm Quỳnh, “Kim Vân Kiều Nhân” của “Kim Vân Kiều Quốc”, người có câu nói để đời “Truyện Kiều còn, tiếng ta còn. Tiếng ta còn, nước ta còn”.

Giới thiệu bài viết chân thật này, chúng tôi mong quí bạn đọc biết thêm một cách nhìn khác của lớp người xa tổ quốc từ khi còn trẻ, lại ít có điều kiện giao tiếp với cộng đồng kiều bào, ít có dịp sử dụng tiếng Việt mẹ đẻ…

—o0o—

Tôi là Phùng Thị Mai, cháu ngoại học giả Phạm Quỳnh, con thứ tư của bà Phạm Thị Hảo, người con gái thứ năm của Phạm Quỳnh.

Ông tôi là người tôi hằng quý mến và khâm phục, phần lớn là do mẹ tôi thường nhắc đến Ông với lòng kính cẩn.

Khi tôi học năm thứ hai đại học California, phải học môn chính trị học. Lúc làm luận văn, tôi đã chọn đề tài Hồ Chí Minh và Phạm Quỳnh, thanh gươm và cây bút. Trong luận văn tôi đã nêu rõ là theo tôi, hai vị đều là anh hùng, cùng chiến đấu cho độc lập của dân tộc.

Phạm Quỳnh chọn giải pháp dung hòa, điều đình với Pháp quốc để dần dần lấy lại độc lập tư do. Song, Đại chiến thế giới thứ hai nổ ra và việc này đã không thành. Nước Pháp quá lo tự vệ và không có cơ hội điều đình. Mà thật ra thì các quan chức cao cấp thực dân Pháp ở Việt Nam vẫn còn rất ngoan cố, không muốn để cho nước ta được tự do. Vì vậy, phải đến Hồ Chí Minh và các đồng chí Cộng sản của ông ra tay mới đuổi được giặc Pháp. Nếu người Pháp cho Việt Nam độc lập như người Anh cho nước Ấn Độ, người Y Pha Nho (tức Tây Ban Nha) cho dân Phi Luật Tân (tức Philipin) tự do thì nước ta đã không phải chịu cảnh chiến tranh suốt bao năm trời, với mấy triệu người chết và bao nhiêu thảm cảnh vô nhân đạo. Sự đổ máu này có thể tránh được hay không? Tôi nghĩ, tất cả là do thực dân pháp quyết giữ lấy Việt Nam, cho đến khi thua to tại Điện Biên Phủ mới chịu rút lui.

Năm nay, đã là 2010 rồi, nhìn thấy đời sống nhân dân trong nước bớt nghèo khổ mà nền kinh tế đất nước còn phát triển, tôi nghĩ đó cũng là vì Việt Nam đã được độc lập. Độc lập này là do Hồ Chí Minh đã chiến đấu đến cùng, đuổi giặc Pháp ra khỏi đất nước và Điện Biên Phủ là một sự sỉ nhục cho nước Pháp.

Nếu Hồ Chí Minh cùng đảng Cộng sản đánh đuổi thực dân Pháp, giành lại độc lập, thì mặt khác, Phạm Quỳnh lại mưu cầu độc lập cho đất nước bằng cách giữ cho nền văn hóa nước ta, cho tiếng Việt có một bản sắc đặc biệt, chỉ riêng người Việt mới có. Truyện Kiều còn, tiếng ta còn. Tiếng ta còn, nước ta còn. Tiếng nói rất quan trọng, cho nên chúng ta không thể quên là chính Phạm Quỳnh đã có công rất lớn trong nhiệm vụ làm giàu cho tiếng nói của chúng ta khi mới phôi thai.

Phạm Quỳnh đã chuyên tâm cố công gom góp vay mượn từ tiếng Trung Quốc và tiếng Pháp để tạo thành những chữ mới cho chúng ta có thể diễn đạt được đủ các vấn đề của đời sống đương thời, kể cả các vấn đề triết học, khoa học, kỹ thuật…

Hai vị thật có công cho đất nước, đáng được coi là những người anh hùng.

Và cuối cùng, tôi cũng muốn nói về cái chết bi thảm của học giả Phạm Quỳnh. Tôi tin rằng Hồ Chí Minh thật lòng không muốn giết Phạm Quỳnh. Vì nếu Phạm Quỳnh còn sống thì có thể cả hai vị sẽ cùng hợp sức với nhau xây dựng, mở mang đất nước thì tốt đẹp biết bao. Chỉ tại thực dân Pháp cứ ngoan cố đeo đuổi dã tâm xâm lược nước ta, quyết chiếm nước ta một lần nữa cho nên sau Cách Mạng Tháng Tám chúng đã  phái người đi tìm kiếm để “cứu” Phạm Quỳnh, với ý đồ dựng lên một “quốc gia mới” vẫn nằm trong tay chúng. Họ đã nhầm to. Vì bề ngoài Phạm Quỳnh có vẻ thân thiết với họ, nhưng thực tâm ông chỉ lợi dụng Pháp để ra được báo Nam Phong. Chính người Pháp đi cứu Phạm Quỳnh đã gây ra cái chết của một người thật sự yêu nước, một vị anh hùng. Vì bấy giờ, những người cấp dưới của Hồ Chí Minh đang giam giữ Phạm Quỳnh đã lo sợ là nếu Phạm Quỳnh trốn thoát được thì họ sẽ bị cấp trên khiển trách, sẽ nhận hậu quả không hay, cho nên đã đánh liều giết và thủ tiêu luôn, cho “tiện việc sổ sách”. Hồ Chí Minh – Bác Hồ sau đó từng nói là nếu còn sống, có thể Phạm Quỳnh vẫn tiếp tục nghiên cứu sáng tác làm giàu cho văn hóa, văn học, tiếng ta. Ngoài ra, Phạm Quỳnh còn là một mối giây liên hệ giữa nước ta với nước Pháp.

Nhưng, lịch sử thường trừng phạt nặng nề những người sống ở buổi giao thời.

Chưa đánh đuổi được giặc Pháp, phải sống dưới ách áp bức của thực dân, Hồ Chí Minh đã phải tìm đến con đường chống Pháp bằng vũ lực, bằng chiến tranh. Vì thực dân Pháp không muốn rời bỏ một nước Việ Nam giàu tài nguyên mà họ muốn khai thác đến cùng.

Đất nước ta bị chia cắt đã hơn 30 năm, đến năm 1975 mới thống nhất thì lại có hàng triệu người dân tản mát khắp các nước. Nhưng, nay chúng ta đã nhìn nhau, và chỉ thấy mình là người cùng một dân tộc. Kiều bào cũng là người Việt Nam. Chúng ta phải chung sức, đem những gì mình đã thâu thái được tại xứ người trong những năm qua về góp phần làm cho nước ta thêm phát triển hiện đại tiên tiến, giúp dân ta đạt được một cuộc sống ấm no tự do và hạnh phúc.

P.T.M.

Nguyễn Tuân mê điệu hát ả đào lắm

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 12:38 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 3 tháng 2 năm 2015.

NGUYỄN TUÂN MÊ ĐIỆU HÁT Ả ĐÀO LẮM

Nguyễn Thị Ngọc Trai.

Lời dẫn của Phạm Tôn: Dưới đầu đê trên của chúng tôi là phần trích trong sách Trò chuyện với Nguyễn Tuân của nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Trai (NXB Hội Nhà văn xuất bản năm 2012).

Nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Trai sinh năm 1933 tại Thừa Thiêtro chuyen voi nguyen tuann-Huế, từng làm Phó Tổng biên tập tạp chí Văn Nghệ, phó giám đốc Quỹ sáng tác Hội Nhà văn Việt Nam với các tác phẩm đã in như Nhà văn Nguyễn Tuân: Con người và sự nghiệp và nhiều bài phê bình và tiểu luận in trên các báo và tạp chí được tuyển chọn in chung trong nhiều tác phẩm như Mười năm văn học chống Mỹ (NXB Giải Phóng 1975), Tác phẩm và dư luận (Văn Học 1975-1985) (NXB Hội Nhà Văn, 1985), Phương pháp luận về vai trò của văn hóa trong phát triển (NXB Khoa học Xã hội, 1983), Văn hóa và phát triển kinh tế xã hội (Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, 1994), Cách mạng Kháng chiến và Đời sống văn học (1945-1954) hồi ức kỷ niệm (NXB Khoa học Xã hội, 1995), Nhà văn Việt Nam hiện đại tỉnh Thanh Hóa (NXB Hội Nhà văn, 2000), Lý luận phê bình văn học miền Trung thế kỷ XX (NXB Đà Nẵng, 2001), Nhà văn Việt Nam thế kỷ XX tập XIX (NXB Hội Nhà văn, 2002).

Blog PhamTon chúng tôi sau khi đăng lại bài Văn chương trong lối hát ả đào của Phạm Quỳnh viết từ năm 1923 đăng trên Tạp chí Nam Phong số 69 có đăng nhiều bài về đề tài này. Các bài gần đây nhất là: Sức hút ca trù phố cổ của Giang Nam (báo Nhân Dân số 13/9/2013), Di sản chầu văn nhiều người quan tâm của N.H.Hà (báo Tuổi Trẻ số 9/10/2013), “Khơi trong gạn đục” cho chầu văn của Quang Huy (báo Nhân Dân 8/12/2013)… Tiếp theo mạch đó, chúng tôi mời các bạn đọc bài này để hiểu thêm về một nhà văn tài hoa vốn nặng tình với điệu hát ả đào là Nguyễn Tuân.

*

*    *

“Cho đến bây giờ mình vẫn rất thích điệu hát ả đào. Mình không đồng tình khi người ta gọi hát ả đào là ca trù. Hát ả đào là một thứ ca nhạc cổ, dân gian mà cổ điển. Mấy ai làm được lời hát ả đào hay như các danh nhân Nguyễn Công Trứ với Tản Đà đâu! Tiếng phách, tiếng đàn tiếng trống chầu trong hát ả đào cũng tinh tế mà các nhà nghiên cứu âm nhạc phải tìm hiểu kỹ cho thấy hết cái hay của nó. Học hát ả đào khó lắm chứ không  phải dễ đâu. Khi đã hiểu nó rồi thì mê lắm.

Có lần mình trao đổi với Trần Lâm – phụ trách Đài tiếng nói Việt Nam là trong việc khai thác vốn nhạc cổ Việt Nam cần chú ý đến việc khai thác điệu hát ả đào. Trần Lâm hỏi lại:

-       Anh  định khôi phục lại những nhà hát ở phố Khâm Thiên đấy à? Tôi bực mình nghĩ, anh này chả hiểu gì về hát ả đào”.

Đúng là Nguyễn Tuân đã mê hát ả đào như mê vẽ, mê sân khấu vậy.

Cách đây gần 40 năm, có lần chồng tôi (tức Hồng Phong – PT chú) đón đoàn cải lương Nam Bộ về quê ngoại của nhà tôi diễn ba đêm. Nhân dịp này, chồng tôi rủ bạn bè về chơi quê ngoại là làng Lỗ Khê, xã Liên Hà Đông Anh, Hà Nội. Trong số bạn bè tôi nhớ có bác Nguyễn, vợ chồng nhà điêu khắc Diệp Minh Châu, đạo diễn Phạm Văn Khoa, nhà thơ Hoàng Trung Thông…

Dân làng được đón các văn nghệ sĩ tên tuổi nên tổ chức đón tiếp rất ân cần, anh Hồng Phong, chồng tôi yêu cầu người Nguyen Tuan (bui xuan Phai ve)cháu họ, vừa là tộc trưởng của nhà ngoại, đón bác Nguyễn Tuân, đạo diễn Phạm Văn Khoa và nhà thơ Hoàng Trung Thông về nhà riêng, vì nhà này rộng rãi. Bác Nguyễn ngồi đâu là mọi người xúm đến rất đông để nghe chuyện bác. Hóa ra bác Nguyễn rất thuộc vùng này, vì Lỗ Khê là cái nôi của hát ả đào, bác còn biết rượu làng Quậy ở cạnh làng Lỗ Khê là rượu ngon nổi tiếng, làng Dục Tú, ngay bên cạnh, là quê của nhà văn Nguyễn Huy Tưởng… Nguyễn kể rất nhiều tên tuổi của những người hát hay trong làng. Trong lúc trò chuyện ông hỏi tên một người hát ả đào nổi tiếng ở làng bên, người cháu họ nhận đưa ông sang đó để hỏi thăm bà ấy. Khi trở về, bác Nguyễn trở nên buồn bã, ông cứ ngồi giữa chiếu, nhấm nháp ly rượu mà cứ để nước mắt chảy dài, rồi ông cầm đũa gõ vào bát hát bài Buồn tàn thu những lời rất buồn. Hỏi cậu cháu dẫn đường anh Hồng Phong mới biết khi sang hỏi tin, Nguyễn nghe kể bà danh ca này bị quy sai trong cải cách ruộng đất nên đã tự tử. Chiều hôm đó cũng la ngày cuối cùng, đoàn cải lương chuẩn bị rút về. Chủ nhà  do quý mến nhà văn Nguyễn Tuân đã mang ra một vò rượu nút lá chuối khô giới thiệu với bác Nguyễn đây là rượu thuốc lâu năm chỉ dành để tiễn khách quý, Nguyễn lịch sự cảm ơn nhưng không hề hào hứng như mấy ngày trước mà vẫn vừa gõ nhịp bằng đũa lên chén vừa ca một điệu hát buồn mà không chịu về cùng đoàn. Biết vậy, Hoàng Trung Thông sắp xếp: – Thôi vợ chồng Hồng Phong hãy ở lại đây cùng anh Tuân mai tôi sẽ cho xe về đón cả ba người cùng về. (Hồi này anh Thông đang làm vụ trưởng Vụ Văn Nghệ nên có xe con đưa đón). Sau này trong một bài báo Hoàng Trung Thông có kể lại chuyện này và nhận xét, Nguyễn nghe tin người hát ả đào là cố nhân (người tình cũ) của mình chết oan nên buồn mà khóc. Đọc bài báo, Nguyễn đã giận Hoàng Trung Thông mấy tháng liền. Biết vậy tôi hỏi: “Anh Thông viết vậy có gì sai mà bác giận anh ấy lâu vậy?”.

Đáp:

“Mấy anh cán bộ bây giờ không hiểu biết gì về hát ả đào mà cứ ra cái điều rồi quy kết lung tung. Có phải cô đào hát nào cũng lăng nhăng cả đâu. Trước đây tôi đi hát, người ta cũng phân biệt rõ đào hát khác với đào rượu. Tôi quý là quý giọng hát của bà ta chứ tôi có bồ bịch lăng nhăng với bà ta đâu! Nói vậy tội cho vong linh của bà ta. Tôi ham hút thuốc phiện và hát ả đào ở Khâm Thiên vậy mà chung quy chỉ yêu mình bà Chu, từ mê tiếng hát mà yêu bà ta. Tôi yêu thật chứ không phải lăng nhăng và cũng không nên nghĩ đào hát ả đào là người lăng nhăng.”

N.T.N.T.

 

Tháng Hai 6, 2015

Quanh chuyện ba lần lên Trại Đưng

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 5:31 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 2 tháng 2 năm 2015.

QUANH CHUYỆN BA LẦN LÊN TRẠI ĐƯNG

­­­Nguyễn Khắc Phi

Giáo sư, nguyên Tổng biên tập Nhà xuất bản Giáo Dục

Lời dẫn của Phạm Tôn: Trong LTS về Chuyên đề Tưởng niệm 60 năm ngày mất của Hoàng giáp Nguyễn Khắc Niêm (1954-2014) trên Tạp chí Nghiên cứu và Phát triển số 6 (113) 2014 có viết: “Hoàng giáp Nguyễn Khắc Niêm (1889-1954) là bậc danh sĩ của vùng đất Hương Sơn, Hà Tĩnh. 17 tuổi đỗ Cử nhân, 18 tuổi đỗ Tiến sĩ, được bổ làm quan trấn nhậm ở nhiều địa phương, riêng với Huế, ông từng gắn bó qua các chức vụ Tư nghiệp Quốc Tử Giám, Phủ doãn Thừa Thiên (2 lần), Tham tri Bộ Hình. Chán cảnh làm quan của một chính quyền bù nhìn, ông xin nghỉ hưu sớm, về quê làm lương y chữa bệnh cho người dân. Cách mạng Tháng 8 thành công, ông và gia đình hăng hái tham gia nhiều tổ chức của chính quyền địa phương. Nhưng rồi cuộc Cải cách ruộng đất nổ ra, ngay trong đợt Phát động quần chúng giảm tô năm 1954, ông đã bị đưa ra đấu tố, bị kết án 20 năm tù, rồi mất chỉ mấy ngày sau khi bị đưa vào trại giam. 60 năm đã trôi qua, cái bản án oan nghiệt ấy vẫn chưa được gỡ, dù đã có không ít bài viết ca ngợi tài năng và phẩm cách của vị Hoàng giáp tài hoa, nhân hậu vùng đất Hương Sơn (…) chúng tôi xin dành trọn chuyên mục Đất nước – Nhân vật kỳ này để tưởng niệm 60 năm ngày mất của một ngôi “Sao Khuê” đất Ngàn Hống: Hoàng giáp Nguyễn Khắc Niêm. Điều đặc biệt, chuyên đề gồm các bài viết của những người con của cụ Nguyễn Khắc Niêm – cũng là những trí thức tên tuổi của nước nhà (Nhà văn hóa Nguyễn Khắc Viện, nhà nghiên cứu Văn học va Triết học Nguyễn Khắc Dương, giáo sư Nguyễn Khắc Phi, nhà văn Nguyễn Khắc Phê – PT chú) – kể về thân phụ mình. Qua những mẩu hồi ức, những nỗi niềm trăn trở khắc khoải, những nỗ lực để noi theo đạo nhà của hậu duệ cụ Nguyễn Khắc Niêm, người đọc không chỉ hiểu thêm về chân dung của một nhà Nho đáng kính mà còn có thể nghiệm ra những lẽ được – mất của phận người trong cuộc đời dâu bể.”

Bài này trích từ trang 100-111 số tạp chí trên.

—o0o—

Tôi đã từng viết không ít bài mang tính chất hồi ký ghi lại những sự việc , những kỷ niệm không thể nào quên song vẫn luôn thầm nhủ rằng, chừng nào chưa viết được về chuyện ba lần lên Trại Đưng (1) thì tôi vẫn còn mang một món nợ lớn với mọi người, đặc biệt đối với thân phụ tôi, người đã từ giã cõi đời ở Trại Đưng, một nơi hoang vu hẻo lánh dưới chân Trường Sơn, ở một thời điểm lịch sử đặc biệt, vào khoảnh khắc xung quanh tuyệt không có một người thân để ít nhất cũng có thể thốt một đôi lời trăng trối và để được thắp một nén nhang tưởng niệm! Nghe tôi kể lại vài chi tiếtBon anh em Nguyen Khac Phe của những chuyến đi ấy, không ít bà con và bạn bè đã giục tôi viết hồi ký song tôi vẫn chần chừ vì thấy hình như điều kiện vẫn chưa thật chín muồi. Năm Giáp Ngọ là thời điểm hội đủ mọi yếu tố buộc tôi phải vượt qua thái độ quá thận trọng ấy: thân phụ tôi đã ra đi đúng 60 năm (1954-2014), cũng là lúc đâu đó dấy lên những thông tin nhiễu về những ngày cuối đời của Người.

Trong số anh chị em trong gia đình, tôi là người có điều kiện gần gũi thân phụ tôi hơn trong những năm cuối đời của cụ và là người duy nhất đi ba lần lên Trại Đưng: lần thứ nhất, hè 1954, cùng với em trai – Nguyễn Khắc Phê bấy giờ mới 15 tuổi, chị Chuyết (chị dâu) và Cúc (em gái con chú ruột) đưa thân phụ tôi lên trại giam – Trại Đưng; lần thứ hai, hè 1957, tôi và chị Chuyết lên thay tiểu (cải cát) cho cụ; lần thứ ba, cùng anh Viện đưa di hài cụ ra Hà Nội. Lần thứ ba, cùng đi có Nguyễn Thế Việt, sinh viên Khoa Văn Trường Đại học Sư phạm Vinh vừa được giữ lại làm cán bộ giảng dạy, quê gần Trại Đưng và chú Vịnh, lái xe của NXB Ngoại văn (nay là NXB Thế giới).

*

*     *

Tôi, anh Phan Huy Lê, anh Phạm Hoàng Gia… là thuộc lớp đầu tiên của Trường cấp III Phan Đình Phùng, một trong những trường THPT nổi tiếng nhất của cả nước lúc bấy giờ. Hầu hết bạn bè trong lớp tôi đều học giỏi. Riêng tôi, còn vừa đoạt giải nhất trong đợt thi học sinh giỏi toán của toàn Liên khu IV. Không chỉ thế, còn được vào Đoàn Thanh niên Cứu quốc rất sớBut tich trang 81m, được bầu vào Ban chấp hành hiệu đoàn, được mẹ mua cho xe đạp, đàn ghi-ta… Không phải là “cuộc đời vẫn đẹp sao” mà sự thật là đẹp, không chỉ đẹp mà còn đi lên phơi phới trong không khí “toàn thể nhân dân hiện đương tích cực chuẩn bị để bước qua tổng phản công, ai nấy cũng một lòng tin tưởng rằng sự thắng lợi hoàn toàn đã sắp tới” (Thư của thân phụ tôi đề ngày 1/6 năm 1950 gởi cho anh Nguyễn Khắc Viện bấy giờ đang ở Pháp)

(…) Theo nhà văn – anh hùng lao động Sơn Tùng trong hồi ký Còn in trong cuốn Nguyễn Ái Quốc qua hồi ức của bà mẹ Nga do NXB Thanh Niên in năm 2008, thì Hồ Chủ tịch đã 2 lần gởi thư mời thân phụ tôi ra Việt Bắc, lần đầu do ông Trần Đăng Ninh chuyển vào đầu năm 1948, lần thứ hai vào đầu năm 1951 (mời ra dự Đại hội Toàn quốc thống nhất Việt Minh – Liên Việt) do Đổng lý văn phòng Bộ Nội vụ Phạm Khắc Hòe đích thân đến Hương Sơn trao tận tay. Quả thật, do nhiều nguyên nhân, trong đó có việc quen biết nhau từ thuở thiếu thời nhờ chuyến đi của cụ Phó bảng Sắc (là thân phụ Hồ Chủ tịch – PT chú) sang Hương Sơn thăm cụ Cử Hà Học Văn là thầy dạy của thân phụ tôi, thân phụ tôi đã có một tình cảm đặc biệt đối với Hồ Chủ tịch. Điều này đã biểu hiện một cách rõ ràng, nhất quán trong những lời nói, những bài viết đã được công bố. Vậy tại sao cả hai lần thân phụ tôi lại không ra Việt Bắc? Lần đầu thì cụ đã nói rõ, chủ yếu là do mặc cảm: quan lại cao cấp của chế độ cũ mà được giao nhiều nhiệm vụ như thế là quá ưu ái rồi, ra Trung ương sợ chẳng làm được gì hơn lại làm phiền chính phủ. Chính thân phụ tôi đã thều thào phân trần lại với tôi như vậy trên con đường tôi đưa cụ lên Trại Đưng. Còn lần thứ hai? Có thể cụ vẫn giữ nguyên ý nghĩ đó, có thể còn do bấy giờ sức khỏe của cụ đã giảm sút rõ rệt, cũng có thể do cụ chưa thể tiên lượng được những gì có thể xảy ra sau đó chỉ vài năm. Khi tiến hành thực hiện các chính sách thuế và chính sách giảm tô, với một cái nhìn sắc sảo tinh nhạy, anh Nguyễn Cảnh Đính, con dì ruột tôi, giáo viên Trường cấp II Hương Sơn ở trong nhà, hình như mấy lần có nhắc nhở, nói đúng hơn là cảnh báo mấy điều gì đó nhưng thân phụ tôi đều tỏ ý không tán thành, ý nghĩ chính của cụ mà tôi đọc được là: có cụ Hồ ở trên, người ta không thể làm như thế và nếu có ai đó, nơi nào đó làm sai thì trước sau thế nào cũng sẽ được sửa chữa. Nếu tình cảm không trong sáng, đôn hậu chân thực như thế thì ngày Tết Trung thu năm 1953, thời điểm “đêm trước” những cuộc phát động quần chúng – cải cách ruộng đất (PĐQC-CCRĐ), phụ thân tôi không thể viết được những vần thơ trong trẻo hồn nhiên như một khúc đồng dao, ở đó chỉ trong 10 dòng thơ, cụ đã 5 lần nhắc tới “Bác” và đến hai câu kết thúc liền sau đó, lại nhắc tới Bác lần nữa: “Tết đến năm sau, Bác về Thủ đô”.

*

*   *

Một ngày đầu thu năm 1954, sau khi Tòa kết án phụ thân tôi 20 năm tù, 4 chị em tôi có nhiệm vụ đưa cụ lên Trại Đưng với sự áp giải của một cán bộ công an xã tên là Trần Minh. Bố tôi đã yếu từ lâu, qua những ngày bị giam giữ và đấu tố, lại càng chóng suy sụp. Bốn chị em tôi thay nhau “gánh” cụ, Phê và Cúc đóng vai chủ lực, tôi và chị Chuyết chỉ thỉnh thoảng thay một lúc cho hai em mà thôi. Với tôi, đường lên Chu Lệ đã quen thuộc nhờ chuyến đi “tìm việc” chưa đầy một năm trước đó. Tuy vậy, từ Chu Lệ – huyện lỵ Hương Khê ngược lên, người đi lại dần thưa vắng, cảnh vật, núi rừng hai bên đường càng heo hút, thâm u. Sau khi ông Minh “bàn giao” phụ thân thôi cho Ban quản lý trại là chúng tôi phải về ngay, vả lại, thời gian đã qua quá lâu, chúng tôi không thể kể mọi chi tiết diễn ra dọc đường cũng như khoảnh khắc thân phụ tôi, mắt rớm lệ, cố quay lại nhìn bốn chị em lần cuối trước khi nhân viên trại khiêng cụ vào phía trong. Cho đến bây giờ, gia đình chúng tôi cũng chưa hề nhận được thông báo chính thức của cơ quan hữu trách cho biết cụ qua đời vào giờ nào, ngày nào. Qua lời kể của một số người còn sống trở về thì cụ mất vào ngày 13 tháng 8 âm lịch [tức ngày 9/9/1954. BBT], và lúc mai táng có anh Tống Trần Bình là con chị ruột của cụ, cũng là một tù nhân của Trại, tham gia.

(…) Nói vậy, không phải là chuyến đi lên Trại Đưng lần đầu tiên không để lại trong tôi những ấn tượng, những kỷ niệm sâu đậm.

Điều đầu tiên làm cho tôi mỗi lần nghĩ đến là thấy day dứt, băn khoăn, xúc động, đó là thái độ của thân phụ tôi biểu hiện trong suốt cả cuộc hành trình. Sức đã quá yếu, hơi thở hổn hển, giọng nói thều thào nhưng cụ vẫn như muốn tranh thủ từng giây để tâm sự với con cháu, đặc biệt là với chị Chuyết và tôi. Điều rất lạ là mặc dầu đã bị ngược đãi trong suốt thời gian trước đó nhưng tuyệt không có khoảnh khắc nào cụ tỏ ra oán hận, mà thường lại tỉ tê về những khiếm khuyết của mình theo tinh thần vừa thanh minh vừa tự phê phán theo phương châm “Tiên trách kỷ hậu trách nhân” (Trước hãy tự trách mình, sau mới trách người – PT chú). Cụ rất xót xa vì thấy mình dường như có trách nhiệm trong việc làm cho con cháu thêm khổ sở. Chúng ta đều nhớ câu thơ mãi vẫn còn làm xúc động lòng người trong bài thơ Thăm động Từ Thức : “Tiếu ngã đương đồ quy khứ vãn” (Ta cười ta làm quan lại bỏ về nhưng đã bỏ về muộn). Cụ đã hơn một lần giải thích vì sao lại như ậy, mặc dầu xin về hưu trước tuổi, ở tuổi 53, với bổng lộc đương hưởng và chắc còn được hưởng nhiều hơn thật sự không phải là “muộn” mà là “sớm”, không chỉ là “sớm” mà còn là “quá sớm”, cụ không ngờ rằng chính việc làm mà cụ “tự phê” là “muộn nằm” ấy, hơn 70 năm về sau, đã được nhiều người biểu dương như một tấm gương cho “văn hóa từ chức”! Cuối đời cụ vẫn trăn trở, sợ người đời còn chưa hiểu thấu tâm sự cụ nên vẫn như còn muốn tiếp tục thanh minh! Câu chuyện năm 1930 hình như vẫn là điều nhức nhối nhất của cụ ở những giây phút cuối đời. Qua những lời yếu ớt đứt đoạn, cụ không nói rõ là mình oan nhưng cũng cố cho chúng tôi rõ thêm hoàn cảnh éo le đương thời, chính sách thâm hiểm của thực dân Pháp, tuy nhiên, thông điệp quan trọng nhất mà cụ muốn truyền lại là cụ đã không làm gì quá đáng, không mắc bẫy tụi thực dân, biết sớm từ chức “quan nhà” để tránh cái tội “trị dân nhà”. Có lúc, tôi đã phải ngắt lời cụ: “Xin Thầy đừng nói nữa mà mệt. Mọi người đã hiểu rồi, chúng con cũng hiểu rồi. Nếu không như vậy thì làm sao hồi đầu cách mạng Tòa án Nghệ An miễn nghị cho Thầy được”.

(…) Điều thứ hai làm cho tôi ngạc nhiên không kém là thái độ, cách hành xử của ông cán bộ công an Trần Minh. Tôi chưa hề quen biết ông bao giờ mặc dầu nhà ông cHoang giap 78 (revised)hỉ cách nhà tôi vài trăm mét và cách nhà của thân sinh chị Chuyết chỉ vài chục mét! Người ông cao và gầy, già trước tuổi, nét mặt đôn hậu nhưng có phần khắc khổ, được trang bị một khẩu súng trường không cắm lưỡi lê để làm nhiệm vụ áp giải. Vì chưa hề quen nhau và “thân phận” đang quá khác nhau nên lúc đầu tôi hơi ngại giao tiếp. Tuy nhiên, qua quan sát, tôi phát hiện được một điều thú vị: thái độ của ông đối với chúng tôi và nhất là với thân phụ tôi, lúc trước mặt không có người nào khác lạ và khi ở chỗ đông người là không giống nhau. Ở chỗ đông người, tuy ông cố giữ vẻ lạnh lùng song cũng tuyệt không có một tý biểu hiện hách dịch, dữ tợn. Còn khi chỉ có chúng tôi, qua một số lần trao đổi ban đầu, ông dần thể hiện rõ thiện cảm, thậm chí có lúc còn nhắc nhở chúng tôi phải chăm sóc cụ thật chu đáo. Có câu chuyện như thế này, từng được lan truyền ở quê tôi: trong chuyến đi lên Trại Đưng năm ấy, có lần khi cả đoàn chúng tôi đang nghỉ tại một quán hàng vắng người, ông Minh đã rót nước rồi dùng cả hai bàn tay nâng chén lên mời thân phụ tôi uống! Nghe nói, cảnh “ngược đời” và hành động “mất lập trường” ấy đã bất ngờ lọt vào mắt một thanh niên người Sơn Ninh vốn rất hâm mộ thân phụ tôi là Phan Khánh, sau này là cán bộ ngành thủy lợi, hiện sống tại thành phố Hồ Chí Minh. Ông Minh là một cán bộ công an, không có quan hệ họ hàng, ân nghĩa gì với gia đình tôi nên tuyệt không thể xem đây là một việc làm mù quáng mà là một hành vi, một cách ứng xử khá dũng cảm, có cân nhắc chọn lọc trong một tình huống mang đầy ý nghĩa. Tôi thầm nghĩ: ở đây không chỉ có thái độ trân trọng, tình thương người rất đáng khẳng định mà điều quan trọng hơn, thái độ ấy, tình thương ấy còn phản ánh một cách gián tiếp sự đánh giá công minh của nhân dân quê tôi đối với cụ. Và thái độ đúng mực của ông đã khiến cho thân phụ tôi và cả bốn chị em tôi suốt dọc đường tuyệt không bị ai dè bỉu. Điều quan trọng hơn nữa là, khi đến xin nghỉ tạm tại nhà ông Gia, một nông dân ở ngay cạnh văn phòng trại giam, thân phụ tôi và cả bốn chị em tôi đều được đối xử rất tử tế. Và mối quan hệ tình cảm mới nẩy sinh này đã đóng một vai trò quyết định cho thành công của hai chuyến lên Trại Đưng lần sau.

Trần Minh là một con người có thể làm nguyên mẫu cho một truyện ngắn cực hay. Nhà anh nghèo lắm nên phải xây dựng gia đình rất muộn. Suốt ngày dựa cột đan lát, nghe nói chiếc cột anh dựa lưng lõm vào một mảng lớn. Thế nhưng anh lại là một con người rất ham mê thơ ca truyền thống, những tác phẩm như Chinh phụ ngâm anh có thể đọc thuộc lòng.

Khi anh Nguyễn Khắc Viện được trao giải thưởng lớn của Viện Hàn lâm Pháp, anh đã trích một số tiền để xây dựng trạm xá xã. Anh Trần Học, Bí thư Đảng ủy xã bấy giờ (cùng học với anh Hà Học Hùng, Chủ tịch xã) ra gặp anh Viện để tiếp nhận số tiền đó chính là con trưởng của ông Trần Minh.

*

*      *

Đến mùa hè năm 1957, mẹ tôi và các em gái tôi đã sinh sống tại Vinh được hơn một năm, tình hình gia đình khá ổn định, cả gia đình đã được đăng ký hộ khẩu chính thức tại thành phố, mẹ tôi đã có quyết định thay đổi thành phần… Tạt qua Vinh thăm mẹ và các em, tôi về quê ngay để bàn với chị Chuyết việc lên Hương Khê cải cát cho thân phụ. (…) Chỉ đi mấy cây số nữa là đến nhà ông Gia năm xưa. Ông ấy bây giờ đã biết rõ thân phụ tôi là người như thế nào nên đón tiếp hai chị em tôi không chỉ nhiệt tình mà ít nhiều còn với thái độ kính nể. Không cần trình bày, nhìn thấy chiếc tiểu, ông cũng đã biết mục đích chuyến đi của hai chị em. Ông cất lời nói trước: “Đã có vài gia đình lên làm chuyện này. Công việc đều thuận lợi vì mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn. Chúng tôi rất kính trọng cụ Hoàng. Có gì cần, bà và cậu cứ bảo”. Việc có thể triển khai ngay nhưng theo tục lệ, chuyện này phải làm lúc sáng tinh mơ nên hai chị em phải nghỉ tối tại nhà ông. Mờ sáng hôm sau, tôi và chị Chuyết gánh tiểu, mang hương hoa, ông Gia mang các dụng cụ cần thiết ra nghĩa trang ở bãi Bưởi Đào cách đấy không xa. Không được biết tình hình nghĩa trang năm xưa nên cũng khó so sánh, song trong lòng cũng thấy yên tâm vì ngoài vài nấm mộ đất còn mới do vừa cải cát, tất cả còn lại cỏ đều phủ xanh và quan trọng nhất, các mộ chí bằng gỗ lim còn nguyên vẹn, tên người đã khuất còn rõ ràng, nên chỉ trong vài phút đã có thể tìm ra mộ thân phụ tôi. Sau khi làm các thủ tục cần thiết, chúng tôi khẩn trương tiến hành công việc. Thú thực là tất cả đều nhờ ông Gia, chúng tôi chỉ thỉnh thoảng phụ trợ vài việc nhỏ. Rất mừng là di hài thân phụ vẫn còn gần như nguyên vẹn. (…) Chỉ biết, sau vài tích tắc trao đổi, hai chị em đều có chung một ý kiến: Nhất định sẽ có ngày đưa di hài cụ về, song đó là lúc nào? Bây giờ mọi thứ ở đây đều rõ ràng, liệu về sau, có thể là rất lâu nữa, tình trạng có được như thế này nữa không?… Đã thống nhất ý kiến như thế thì biện pháp cũng dễ thống nhất đề xuất: Thay nắp thiên bằng sành sẵn có bằng một nắp thiên tự tạo bằng xi măng trộn sỏi cát trên đó để tên thân phụ tôi cùng năm sinh năm mất. Rất vui sướng là đề xuất ấy cũng được ông Gia hoàn toàn tán thành và chính ông cũng là người đã giúp chị em tôi làm điều đó trong khoảng 2 tiếng đồng hồ. Tôi còn nhớ lúc đó phải nhờ người ở lại bảo vệ di hài đã xếp vào tiểu, còn chúng tôi đều kéo về nhà ông Gia làm nắp tiểu mới. Không phải nắp tiểu đúc xong là dùng ngay được mà còn phải chờ cho khô. Thế là chúng tôi lại phải nghỉ tối ở nhà ông Gia một lần nữa. Hôm sau, trước lúc ra về, tôi đã vẽ một bản đồ chi tiết về nghĩa trang bãi Bưởi Đào để sau này tiện tìm kiếm…

*

*   *

Sau khi về nước, anh Viện đã một vài lần để xuất với tôi và Phê việc đưa di hài thân phụ tôi về song qua nhiều năm, điều đó vẫn chưa thể làm được vì lệ thuộc vào nhiều điều kiện.

Năm 1976 là thời điểm thuận lợi và cũng là thời điểm không thể trì hoãn: đất nước đã thống nhất, hòa bình, đi lại thuận tiện; sau hơn 17 năm công tác tại Đại học Sư phạm vinh, 1976 là năm nhà trường đã hứa dứt khoát cho tôi chuyển ra Hà Nội (Việc đưa di hài ra nhất định tôi phải tham gia và tôi còn ở Đại học Sư phạm Vinh thì việc làm đó sẽ thuận lợi hơn vì có vài sinh viên quê gần Trại Đưng và họ đã hứa sẽ giúp tôi trong việc này).

Thế là năm 1976, cũng vào một ngày hè, chúng tôi lại lên Trại Đưng. Kế hoạch cụ thể, tôi và anh Viện đã trao đổi từ trước. Xuất phát sáng sớm từ Hà Nội, chiều tối anh Viện tới Vinh và nghỉ tại Nhà khách của tỉnh. Sáng hôm sau, anh qua Đại học Sư phạm Vinh đón tôi và Nguyễn Thế Việt rồi đi ngay lên Hương Khê. Trưa, nghỉ và ăn cơm tại nhà Việt, vì nghĩ rằng với dụng cụ đã chuẩn bị (chú Vịnh chuẩn bị một số, gia đình Việt bổ sung thêm nên có thể nói là rất đầy đủ và đồng bộ), với 2 bản đồ trong tay (một bản tôi vẽ năm 1957 và một bản Phê vẽ năm 1963), với 2 người khỏe mạnh như chú Vịnh và Việt, thời gian cả một buổi chiều là chắc chắn sẽ làm xong.

(…) Điều làm cho chúng tôi lo nhất là sau gần 20 năm, vật đổi sao dời, hầu hết mộ chí đã biến mất. Lần này là đưa di hài về nên lại càng phải rất thận trọng, đưa về nhầm thì mang tội đủ bề. Vì có phần chủ quan, vả lại tính anh Viện cũng không muốn làm phiền hà người khác nên khi chợt nghĩ tới ông Gia thì mặt trời đã sắp lặn. Tình huống buộc lại phải vào nhờ ông Gia, dù chưa biết tình hình ông bây giờ ra sao vì từ lần gặp trước đến nay đã ngót 19 năm, năm 1963 Phê có về đây và trong bản đồ có ghi vị trí nhà ông nhưng không biết Phê có gặp ông ấy không? Đến nhà thì biết ông sang giúp người bà con ở xã bên làm nhà, có hôm về có hôm không. Hơi buồn nhưng lại rất mừng vì biết thế là ông còn khỏe. Tôi gởi lại một bức thư nhờ gia đình chuyển. (…) Tối hôm đó chúng tôi lại quay về nhà Việt với tâm trạng lo âu thấp thỏm, buồn vui lẫn lộn. Sáng hôm sau, vì sốt ruột chúng tôi khởi hành rất sớm, đến gần vùng Trại Đưng, nhìn từ xa, tôi đã thấy ông Gia, bấy giờ đáng phải gọi là cụ Gia, đang lúi húi tìm kiếm trên bãi Bưởi Đào. Tóc đã điểm bạc nhưng nét mặt vẫn rắn rỏi, tay chân vẫn săn chắc. Chú Vịnh bấm một tiếng còi, ông vụt quay lại, tay gạt cỏ dại, vội chạy ra niềm nở đón chúng tôi. Cụ Gia tìm trên thực địa rồi lại giở 2 bản đồ đối chiếu, thế mà tìm mãi cho đến gần trưa cũng không được. Tự nhiên cụ đi nhanh sang một hướng khác, trầm tư một lúc rồi chỉ vào một ngôi mộ trước mặt và nói: “Tôi đoán là ngôi này, ta cứ thử đào, nếu không trúng thì đắp lại tử tế cho người ta”. Thế là mọi người lại bắt tay đào bới. Trong đời, quả thật chưa bao giờ tâm trạng tôi lại bồi hồi, thấp thỏm đến như thế. Cuối cùng, tên của bố tôi trên nắp ván thiên lộ dần. Đúng là “Hoàng thiên bất phụ hảo tâm nhân”. Chúng tôi chỉ là những đứa con có hiếu kiên trì việc thực hiện bổn phận. Cụ Gia mới là “hảo nhân tâm” đầu tiên đáng được trời phù hộ. Chẳng biết đến bây giờ cụ còn sống hay không. Nếu còn, cũng phải khoảng trên chín mươi rồi!

Về Vinh, anh Viện lại nghỉ ở Nhà khách tỉnh. Anh bảo tôi cùng đi với anh lên đó để bàn tiếp công việc. Lúc ở Hương Khê, chính anh là người giành lấy việc xếp đặt di hài vào một túi ni-lông đẹp đã chuẩn bị sẵn. Đoạn anh lại cho túi ấy vào một cái túi du lịch mới. Anh mỉm cười nói với tôi: “Thầy đã 3 lần làm quan đầu tỉnh nên cũng đủ tiêu chuẩn nghỉ ở Nhà khách của tỉnh, Phi nhỉ!”. Nói xong anh trân trọng nâng lên và đặt cái túi du lịch vào ngăn trên cùng của chiếc tủ gương. Có một chi tiết rất quan trọng cần phải nói thêm: không thể mang về trọn vẹn cái nắp thiên bê tông kỳ diệu, anh Viện chỉ chọn lấy cái góc còn hằn rõ chữ NIÊM. Mảnh bê tông này, anh đặt trên bàn thờ ở nhà số 8 đường Nguyễn Chế Nghĩa, mãi đến đầu năm 2013, tức 37 năm sau, khi chị Nhất sắp qua đời, tôi mới bàn với cháu Bình đưa về nhà tôi.

Chỉ khoảng một tuần sau, tôi nhận được thư anh hẹn ra Hà Nội dự lễ hỏa thiêu di hài bố tôi. Anh đã nêu ý định này với tôi hôm ở Nhà khách của tỉnh nhưng không ngờ anh ấy làm thật vChu niem trang 110à quyết định nhanh thế. Lúc ấy mẹ tôi còn sống. Chắc anh ấy có hỏi mẹ tôi (vì anh rất kính trọng mẹ tôi) và chắc mẹ tôi cũng đồng ý. (Vì mẹ tôi là một phụ nữ cấp tiến ngay từ khi là một phu nhân của quan nhất phẩm triều đình!). Nơi hỏa thiêu chính là căn phòng làm việc nhỏ bé của anh Viện ở số 8 đường Nguyễn Chế Nghĩa, nhiên liệu là xăng, người thực hiện không ai khác chính là con trai cả Nguyễn Khắc Viện! Anh còn chuẩn bị một hộp kim loại đẹp để đựng tro di hài, một hộp sơn mài để đựng hộp kim loại ấy, và trên nắp hộp sơn mài, anh đã tự viết mấy chữ chân phương rất đẹp màu vàng: “Hoàng giáp Nguyễn Khắc Niêm. 1889-1954”.

Thế là sau lần lên Trại Đưng thứ ba, việc đưa di hài thân phụ tôi đã cơ bản hoàn thành. Nói là cơ bản vì hộp sơn mài đựng tro di hài thân phụ không thể đặt mãi trên bàn làm việc của người con cả. Có một con số thật đẹp và lý thú đến kỳ lạ: Nếu từ ngày tôi và chị Chuyết đi Hương Khê cải cát cho cụ đến khi tôi và anh Viện lên đưa di hài về Hà Nội là đúng 19 năm (1957-1976), thì từ ngày đưa di hài cụ về Hà Nội đến khi cả gia đình đưa di hài cụ cùng di hài kế thất (tức thân mẫu của tôi) về quê cũng 19 năm (1976-1995)!

Trong lễ đón di hài bố mẹ tôi tại nhà thờ Đại tôn họ Nguyễn Khắc tại Sơn Hòa, tôi lại được anh chị em giao cho việc thảo lời điếu và đọc trước sự chứng kiến của lãnh đạo địa phương và tất cả bà con, họ hàng, làng xóm.

(…) Trong lúc xây dựng hồ sơ để xét công nhận nhà thờ Đại tôn họ Nguyễn Khắc chi phái Hương An là Di tích Lịch sử – Văn hóa, ngoài cơ sở, công trình chủ yếu là nhà thờ Đại tôn, còn có 8 công trình phụ trợ, trong đó, phần mộ của Hoàng giáp Nguyễn Khắc Niêm là công trình sô 7 và Nhà Tưởng niệm Hoàng giáp Nguyễn Khắc Niêm là công trình số 8!

*

*   *

(…) Thầy đã làm những gì, không làm những gì, cư xử với họ hàng làng xóm ra sao, trước sau mọi người đều biết, đều hiểu, đều thông cảm. Lịch sử cuối cùng bao giờ cũng công minh. Nhân dân, nhà nước, họ hàng làng xã, các thế hệ mai sau đã và sẽ đánh giá Thầy một cách khách quan và đặt vị trí của Thầy đúng chỗ!

Còn những chuyến đi lên Trại Đưng của con chỉ góp một phần rất nhỏ vào việc lưu giữ di sản quý báu mà Thầy đã để lại mà thôi.

Hà Nội, ngày Rằm tháng 7 năm Giáp Ngọ (10/8/2014)

N.K.P.

————————

(*) Trại Đưng: thuộc xã Hương Xuân, huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh, là tên nhân dân địa phương dùng để gọi một trại giam sử dụng một phần diện tích của đồn điền do ông Hoàng Bích, một địa chủ yêu nước hiến cho nhà nước ngay những năm đầu sau Cách mạng tháng Tám, vì vậy cũng còn được gọi là Trại Hoàng Bích. Riêng với tôi, Hoàng Bích là một người quen thuộc nếu không muốn nói là thân thiết. Cụ xuất thuân trong một gia đình có nhiều người nổi tiếng ở làng Đông Thái, huyện Đức Thọ. Cụ là thân sinh anh Hoàng Lân, bạn thân của tôi lúc học cấp III và đại học, của PGS Hoàng Dung, từng đảm nhiệm cương vị Bí thư Liên chi ủy Khoa Văn – Đại học Sư phạm Hà Nội. Cụ là anh ruột nhà văn Hoàng Ngọc Phách, tác giả cuốn Tố Tâm nổi tiếng. Cụ là bác ruột nhà giáo – nhà báo lão thành Hoàng Nguyên Cát, thầy dạy của tôi ở Trường Tiểu học Thịnh Xá, người đầu tiên đã truyền cho tôi niềm say mê ca hát từ thuở ấu thơ. Cụ là bác ruột của hai em Khanh và Mai, ở số nhà 15 phố Hàng Bè, nơi mà 59 năm về trước, tôi đã đến kèm 2 em môn toán. Khi học cấp III, chính cụ là người tổ chức lớp nhạc mà tôi và một số bạn đã học theo. Hẳn cụ Bích cũng không ngờ một phần đất hiến điền đã trở thành nơi yên nghỉ tạm thời hoặc vĩnh viễn của những thân sĩ nổi tiếng của quê nhà như thân phụ tôi, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Đản, cậu ruột của anh Nguyễn Khắc Viện, Tiến sĩ Nguyễn Mai, hậu duệ của thi hào Nguyễn Du!

Trên quê hương yêu dấu – Phần 5

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 5:17 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 2 tháng 2 năm 2015.

 TRÊN QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU

* Tin trang 1 báo Nhân Dân ngày 4/2/2015:

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang chúc Tết đồng bào, chiến sĩ tại Lào Cai

Chủ tịch nước đến thăm, chúc Tết cán bộ, chiến sĩ Ðồn Biên phòng 251 cửa khẩu quốc tế Lào Cai; Ðồn Biên phòng 257; cán bộ nhân dân xã Bản Qua (huyện BáTruong Tan Sang tang qua Tet o Lao Cait Xát) là xã điển hình tiên tiến thực hiện chương trình xây dựng nông thôn mới, đạt được 15/17 tiêu chí; thăm và tặng quà một số cán bộ cách mạng lão thành và thương binh nặng; cán bộ, công nhân viên chức Viện Kiểm sát nhân dân và Tòa án nhân dân tỉnh Lào Cai.

(…) Chủ tịch nước Trương Tấn Sang chúc tỉnh Lào Cai tiếp tục phát huy truyền thống đại đoàn kết toàn dân, (…) Ðẩy mạnh phát triển kinh tế xã hội, không ngừng cải thiện, nâng cao đời sống nhân dân, tăng cường tiềm lực quốc phòng, an ninh, giữ vững ổn định chính trị, mở rộng quan hệ đối ngoại, tạo môi trường thuận lợi để Lào Cai phát triển nhanh hơn nữa.

* Tin đăng trang Thành phố Hồ Chí Minh báo Nhân Dân ngày 30/1/2015:

Đặc sắc Đường hoa Tết Ất Mùi 2015

Tết Ất Mùi 2015 là năm thứ 12 TP Hồ Chí Minh tổ chức Lễ hội Tết. Năm nay, do đường Nguyễn Huệ đang trong giai đoạn chỉnh trang thành tuyến phố đi bộ, nên Hinh Anh At MuiĐường hoa tạm dời về đường Hàm Nghi (quận 1) và có tên gọi mới là Đường hoa Tết Ất Mùi 2015

Đường hoa sẽ mở cửa từ 19 giờ ngày 16-2-2015 đến ngày 22-2-2015 (mồng 4 Tết Ất Mùi). Trong bảy ngày mở cửa, Đường hoa có thêm các sự kiện như trưng bày nghệ thuật sắp đặt rau, củ, quả; tổ chức khu vực phục vụ Tết, quà lưu niệm cho khách. Trên vỉa hè đường Hàm Nghi và trước các khách sạn, nhà hàng trên đường Nguyễn Huệ, Huỳnh Thúc Kháng, Hồ Tùng Mậu sẽ có những gian hàng phục vụ giải khát. Trên làn đường xe gắn máy ở đường Hàm Nghi, đoạn từ gần bùng binh Quách Thị Trang đến đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, sẽ thành phố đi bộ với các nhóm biểu diễn nghệ thuật; chương trình biểu diễn nghệ thuật vào tối mồng 4 Tết… Riêng đường đèn Hàm Nghi sẽ được phục vụ từ ngày 7-2 đến 28-2-2015 (mồng 10 Tết).

 

* Tin trang 17 báo Tuổi Trẻ ngày 1/2/2015:

Triển lãm tranh tượng – mùi – riêng mà chung

Trước thềm năm mới Ất Mùi 2015, 10 họa sĩ, nhà điêu khắc tại Hà Nội có một cuộc trưng bày các tác phẩm tranh tượng, với chủ đề Mùi - con vật trong 12 con giáp “đứng tên” năm nay.

Anh MuiĐược biết, 10 họa sĩ đa số thích sử dụng chất liệu giấy dó, nhưng ở triển lãm này, phương thức biểu hiện của họ mang nhiều tính thể nghiệm khác nhau. Phương Bình, Trần Gia Tùng ngả sang hướng trừu tượng với sơn dầu. Tào Linh, Trịnh Tú tối giản màu sắc, mảng miếng cùng lập thể. Lê Thiết Cương, Hoàng Thị Phương Liên dán giấy điểm mực nho, màu sắc rực rỡ dân gian.

Đỗ Dũng – bút pháp mạnh bạo với màu bột. Phạm Trần Quân giấy dó. Nguyễn Phan Bách với hình ảnh những chú dê gần nhất với hiện thực. Và Lê Đình Nguyên trưng bày tác phẩm điêu khắc.

Mỗi họa sĩ, nhà điêu khắc mang tới một ngôn ngữ tạo hình riêng, đặc sắc, riêng mà chung – chung mà riêng cho triển lãm đầu xuân này.

Triển lãm Mùi được khai mạc vào lúc 17g hôm nay (1-2) tại Flora Café, 713 Lạc Long Quân, Tây Hồ, Hà Nội và mở cửa đến hết ngày 1-3, đi qua Tết Nguyên đán.

Nguyễn Danh Lam.

* Tin trang 17 báo Nhân Dân ngày 3/2/2015:

Khai trương Trung tâm Giao lưu văn hóa phố cổ Hà Nội

Ngày 2/2, lễ khai trương Trung tâm Giao lưu văn hóa phố cổ Hà Nội đã được tổ chức tại nhà số 50 Đào Duy Từ, Hoàn Kiếm, Hà Nội. Công trình gồm ba tầng và một tầng bán hầm, tái hiện kiến trúc nhà truyền thống trong khu phố cổ Hà Nội. Đây là kiểu nhà ống có sân trong kết hợp với cây xanh, lấy ánh sáng từ hai đầu tạo nên sự thông thoáng cho ngôi nhà.

Trung tâm sẽ là nơi tổ chức các sự kiện văn hóa, giao lưu biểu diễn nghệ thuật trong nước và quốc tế, giới thiệu về lịch sử hình thành và phát triển của khu phố cổ, công tác bảo tồn các giá trị di sản vật thể và phi vật thể, góp phần quảng bá hình ảnh phố cổ Hà Nội. Đây là dự án trong khuôn khổ hợp tác giữa thành phố Hà Nội và thành phố Toulouse (Pháp) về bảo tồn di sản khu phố cổ Hà Nội với mục tiêu quảng bá các giá trị di sản.

Mai Thường – Đỗ Huệ

* Tin trang 5 báo Nhân Dân ngày 29/1/2015 :

Hà Tĩnh đưa dân ca ví, giặm Nghệ Tĩnh vào trường học

Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Tĩnh vừa có quyết định thành lập Ban chỉ đạo đưa dân ca ví, giặm Nghệ Tĩnh vào trường học. Theo đó, Ban chỉ đạo có nhiệm vụ hướng dẫn, chỉ đạo triển khai việc đưa dân ca ví, giặm Nghệ Tĩnh vào trường tiểu học và duy trì tốt hoạt động của Câu lạc bộ dân ca ví, giặm trong các trường học. Đây là một trong những hoạt động nhằm triển khai công tác bảo tồn, phát huy giá trị di sản dân ca ví, giặm Nghệ Tĩnh.

* Tin trang 5 báo Nhân Dân ngày 23/1/2015

Lễ hội Cà-phê “Buôn Ma Thuột – Những đường xuân lịch sử”

Ngày 22-1, tại TP Hồ Chí Minh, UBND tỉnh Ðác Lắc họp báo giới thiệu Lễ hội Cà-phê Buôn Ma Thuột lần thứ 5 – năm 2015 mang chủ đề “Buôn Ma Thuột – Những đường xuân lịch sử”. Nội dung lễ hội gồm: Triển lãm ảnh nghệ thuật “Hành trình cà-phê Buôn Ma Thuột”; trưng bày hiện vật – ảnh kỷ niệm 40 năm Chiến thắng Buôn Ma Thuột; hội chợ triển lãm chuyên ngành cà-phê; liên hoan cồng chiêng, dân ca, dân vũ, trình diễn trang phục các dân tộc Tây Nguyên; hội thi pha chế cà-phê; hội thi tạc tượng gỗ dân gian Tây Nguyên…

Lễ hội do UBND tỉnh Ðác Lắc phối hợp các tỉnh: Gia Lai, Kon Tum, Ðác Nông, Lâm Ðồng; Hiệp hội Cà-phê – Ca-cao Việt Nam, Tổng Công ty Cà-phê Việt Nam tổ chức từ ngày 9-3 đến 12-3.

PV

Triển lãm “Kết nối di sản thế giới”

Ngày 22-1, tại chùa Bái Ðính (Ninh Bình), Ban Quản lý quần thể danh thắng Tràng An khai mạc triển lãm giới thiệu các Khu Di sản thế giới của Việt Nam. Triển lãm trưng bày nhiều hiện vật, ảnh nghệ thuật và tài liệu giới thiệu về nét đẹp và giá trị tiêu biểu của các di sản thế giới ở nước ta. Triển lãm mở cửa đến ngày 24-1.

PV

* Tin trang 5 báo Nhân Dân ngày 22/1/2015

Phát hiện chuông đồng cổ thời Lý – Trần tại Hưng Yên

Theo tin từ Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hưng Yên, chiếc chuông đồng cổ vừa được phát hiện ở cánh đồng thôn Nhân Vũ, xã Nguyễn Trãi, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên có từ thời Lý – Trần. Chuông có chiều cao 102 cm, đường kính 60 cm, quai cao 20 cm, nặng khoảng 200 kg, quai chuông có khắc hai con bồ lao.

Chuông cổ được chạm, khắc nhiều ký tự, hoa văn, tinh xảo. Trước đó, ngày 19-1, người dân thôn Nhân Vũ đào được chiếc chuông đồng đã báo cho cơ quan chức năng tỉnh Hưng Yên, hiện chuông được giữ tại chùa thôn Nhân Vũ. Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hưng Yên đang khảo cứu, tìm hiểu những thông tin, giá trị văn hóa, lịch sử của chiếc chuông đồng cổ.

Miễn phí vé tham quan các di tích Huế trong ba ngày Tết Nguyên đán

Trung tâm Bảo tồn di tích Cố đô Huế cho biết, các điểm di tích thuộc Quần thể di tích Cố đô Huế sẽ mở cửa miễn phí cho khách tham quan trong ba ngày 19, 20 và 21-2 (từ mồng một đến mồng ba Tết Nguyên đán Ất Mùi 2015). Dịp này, trung tâm còn tổ chức nhiều chương trình văn hóa nghệ thuật phục vụ du khách tham quan, như: lễ đổi gác vào lúc 9 giờ sáng mỗi ngày tại Ngọ Môn; các trò chơi cung đình, trình diễn thư pháp, múa lân sư rồng, trình diễn võ thuật cổ truyền và biểu diễn Tiểu nhạc tại sân điện Thái Hòa và Ðại nhạc tại Thế Miếu (Ðại nội Huế). Từ ngày 20-1 đến 30-3, không gian trưng bày, triển lãm tại Cung An Ðịnh cũng mở cửa miễn phí. Không gian trưng bày về nơi ở của Hoàng Thái hậu và gia đình vua Bảo Ðại trong giai đoạn 1945-1955 với gần 100 hiện vật gốc, tái hiện không gian sinh hoạt cung đình

* Tin trang 17 báo Tuổi Trẻ ngày 20/1/2015:

Giữ hồn xẩm với Xẩm và đời

Nhóm xẩm Hà Thành có đêm trình diễn nghệ thuật xẩm theo lời dẫn chuyện của nhà thơ Vũ Quần Phương Xam voi doivà á hậu, ca sĩ Trà Ngọc Hằng tại Nhà hát lớn Hà Nội lúc 20g ngày 20-1.

Cùng giữ hồn xẩm cho đêm diễn là các nghệ nhân Mai Tuyết Hoa, Nguyễn Quang Long, Khương Cường, Ðình Dũng, Văn Tuấn cùng các nghệ sĩ khách mời: NSND Xuân Hoạch, NSƯT Thanh Ngoan, NSƯT Thúy Ngần, nghệ sĩ saxophone Phan Anh Dũng, ca sĩ Hà Linh, Minh Kiên beatbox, MK Dancer (Milkyway Crew).

Theo ban tổ chức, đêm nghệ thuật này được kết cấu bằng ba phần chính: Xẩm xưa – Xẩm đương đại – Xẩm thử nghiệm kết hợp với một số loại hình âm nhạc khác. Không gian Hà Nội xưa với tiếng tàu điện leng keng và quán cà phê Lâm cũng được tái hiện.

Trên nền không gian ấy, bên cạnh một số bài xẩm xưa nổi tiếng như Xẩm ba bậc, Vợ chồng cờ bạc, Ngãi mẹ sinh thành, Quyết chí tu thân, Thập ân mười điều, Mục hạ vô nhân… thì những bài xẩm mang lời mới như Tiễu trừ cướp biển, Xẩm rau má, Nghe lời em nói (về văn hóa giao thông) cũng như những bài xẩm thử nghiệm (lấy chất ngẫu hứng trong nhạc cụ, lời ca của xẩm để kết hợp với trống, nhạc jazz, nhảy hip hop…) như Dứa dại không gai, Anh khóa hồi sinh sẽ được trình diễn.

Ngoài ra, chương trình còn trao học bổng cho một số bạn trẻ đã và đang đam mê học tập, âm thầm gìn giữ, phát huy xẩm trong đời sống hôm nay bằng nhiều cách khác nhau.

Ðây là lần thứ hai nhóm xẩm Hà Thành tổ chức đêm nghệ thuật dành riêng cho xẩm. Nếu như lần tổ chức đầu tiên (4-1-2011 tại Nhà hát lớn Hà Nội) khán giả được thưởng thức giọng hát của nghệ nhân Hà Thị Cầu thì lần này sau sự lặng lẽ ra đi của cụ Cầu, các nghệ nhân dân gian cũng hoàn toàn vắng bóng.

Theo nhạc sĩ Quang Long, các nhà nghiên cứu đã đi rất nhiều nơi tìm nghệ nhân hát xẩm. Bên cạnh nghệ nhân Hà Thị Cầu cũng có thêm hai hay ba nghệ nhân khác như cụ Nguyễn Văn Giang (Hà Nội), cụ Tô Quốc Phương, Nguyễn Huy Sen (Thanh Hóa). Thế nhưng cụ Giang cũng vừa mới mất, còn cụ Phương, cụ Sen sáng tác lời là chính. Ðó là điều vô cùng đáng tiếc.

Đức Triết

* Tin trang 15 báo Tuổi Trẻ ngày 4/2/2015:

Phục dựng Sắc bùa chúc xuân ở Hội An

Sau khi phục dựng thành công tục dựng cây nêu, trong dịp Tết âm lịch Ất Mùi 2015, phố cổ Hội An (Quảng Nam) sẽ tiếp tục thực hiện trò diễn xướng dân gian Sắc bùa chúc xuân trong chiều và đêm 30 tháng chạp. Với các làn điệu mở ngõ, chúc rượu, ca xuân… đội sắc bùa với trang phục truyền thống cùng trống cơm, sinh tiền, phách tre sẽ đi chúc tết người dân phố Hội và du khách khắp các ngả đường phố cổ.

Sac bua chuc xuan tren pho coĐội sắc bùa vừa hát vừa thực hiện nghi thức dán bùa với các câu chúc Xuân Liên cầu mong đất nước thanh bình, người người yên vui trong năm mới.

Phương Nhi

Không chỉ là chuyện của “Cụ Phạm”

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 12:31 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 2 tháng 2 năm 2015.

 

Tại cuộc tọa đàm về Thượng Chi – Phạm Quỳnh ở Huế (30/08/2012)

KHÔNG CHỈ LÀ CHUYỆN CỦA “CỤ PHẠM”

Nhà văn Nguyễn Khắc Phê

(Nhân đọc Phạm Quỳnh, một góc nhìn Tập 2. NXB Công an nhân dân, 2012)

Lời dẫn của Phạm Hữu Thanh Tùng: Phạm Quỳnh – một góc nhìnlà công trình nghiên cứu, biên khảo nghiêm túc của Tiến sĩ sử học Nguyễn Văn Khoan, một người con ưu tú của xứ Huế, đang sống và làm việc ở Hà Nội. Tác phẩm được nhà xuất bản Công an nhân dân cấp Nguyen khac phephép và ấn hành quý 3/2011. Cuốn sách khá dày dặn, gần 300 trang khổ 13×19, tư liệu phong phú, chân thực và khách quan, được đông đảo độc giả đón nhận, dư luận đánh giá cao. Đúng một năm sau, quý 3/2012, tác giả tiếp tục cho mắt tập 2, dày hơn 300 trang, cũng do nhà xuất bản Công an nhân dân cấp phép.

Như một sự chia xẻ, và có cả lòng tri ân với tác giả Nguyễn Văn Khoan, được sự đồng thuận của Thường trực Hội đồng toàn quốc Họ Phạm Việt Nam, được sự hỗ trợ nhiệt thành của Trung tâm Du lịch Trải nghiệm Huế xưa – Huế nay, Thường trực Hội đồng họ Phạm tỉnh Thừa Thiên Huế và gia đình tác giả tổ chức ra mắt tác phẩm Phạm Quỳnh – một góc nhìn, tập 2.

Đến dự buổi ra mắt tác phẩm có ông Phạm Minh Thông, đại diện Thường trực Hội đồng họ Phạm Việt Nam. GS-TS Phạm Như Thế, Chủ tịch Hội đồng họ Phạm tỉnh Thừa Thiên Huế và các vị trong Thường trực Hội đồng. Các vị đại diện Thường trực Hội đồng Nguyễn Phước tộc, Hội đồng họ Trần, họ Lê, họ Phan, họ Thân, họ Vũ – Võ… Ông Phạm Quốc Dũng, Uỷ viên thường vụ Tỉnh uỷ, Trưởng Ban Dân vận Tỉnh uỷ. Bà Phạm Thị Bích Thuỷ, Thường trực Hội đồng Nhân đân tỉnh. Đại diện lãnh đạo Ban Tuyên giáo Tỉnh uỷ, sở Thông tin-Truyền thông, sở Văn hoá Thể thao – Du lịch, Trung tâm Bảo tồn Di tích cố đô Huế. Các nhà văn, nhà nghiên cứu văn hoá tiêu biểu của Huế. Ông Nguyễn Phúc Vĩnh Mẫn, đại diện cho tác giả Nguyễn Văn Khoan. Phóng viên  HVTV, TRT, VTV4 và các báo Tiền Phong, Thanh Niên, Đại Đoàn Kết, Văn Hoá. Đặc biệt có sự hiện diện của nhạc sĩ Phạm Tuyên, đại diện gia đình cụ Phạm Quỳnh, nhân vật của tác phẩm.

Do công việc bất khả kháng nên tác giả Nguyễn Văn Khoan và GS Đinh Xuân Lâm không vào được, hai ông đã uỷ nhiệm một người bạn là ông Vĩnh Mẫn đến dự và đọc bài giới thiệu tác phẩm của GS Đinh Xuân Lâm.

Cùng mạch tư duy với nhà văn Tô Nhuận Vỹ, là ý kiến của nhà văn Nguyễn Khắc Phê.

—-o0o—-

Quý 3 năm 2011, khi đọc Phạm Quỳnh, một góc nhìn tập 1, với trên 30 bài viết của nhiều tác giả có uy tín, tôi tưởng là đã đến lúc nói “lời cuối” về cụ Phạm Quỳnh, thể hiện sự công bằng của lịch sử như ý kiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh sau sự cố bi thảm năm 1945 đối với gia đình Phạm Quỳnh: Cụ Phạm là người của lịch sử, sẽ được lịch sử đánh giá lại sau này…”. Thế nhưng hôm nay, tiến sĩ Nguyễn Văn Khoan lại cho công bố Phạm Quỳnh một góc nhìn tập 2, còn dày dặn hơn tập 1. Vì sao lại phải có sự “bổ sung” đó? Có phải vì sau khi Phạm Quỳnh một góc nhìn tập 1 ra mắt, tuy được bạn đọc quan tâm và tuy đã có khá đầy đủ những căn cứ tin cậy để “đánh giá lại” Phạm Quỳnh, nhưng một năm qua, vẫn chưa có tổ chức nào có trách nhiệm tuyên bố chính thức sự “đánh giá lại” đó, nên tác giả “bổ sung” thêm tập 2 để thúc đẩy tiến trình giải quyết một “món nợ” của lịch sử đối với gia đình Cụ Phạm?

Riêng tôi, có cảm giác tác giả cho Phạm Quỳnh một góc nhìn tập 2 ra đời, nhằm mở rộng, nâng tầm vấn đề lên, chứ không chỉ để “minh oan” hay “đánh giá lại” nhân vật Phạm Quỳnh mà tập 1 đã gần như hoàn tất được sứ mệnh đó.

Qua nội dung hơn hai chục bài viết trong Phạm Quỳnh một góc nhìn tập 2, chúng ta thấy cuốn sách không chỉ cung cấp thêm cho bạn đọc nhiều tư liệu liên quan đến nhân vật lịch sử Phạm Quỳnh mà điều có ý nghĩa hơn là từ trường hợp Phạm Quỳnh, chúng ta có được nhận thức đầy đủ và toàn diện hơn về một lớp người có vai trò không nhỏ trong việc tiếp nhận một nền văn hóa khác, trong sự giao lưu Đông – Tây nhằm canh tân đất nước ở một giai đoạn lịch sử cụ thể khá phức tạp của dân tộc – giai đoạn mà xã hội buộc phải thay đổi, nhưng con đường phía trước còn mù mờ, lại có nhiều ngả rẽ với những chủ thuyết đều muốn lôi kéo thêm tông đồ, khi cả nhân loại chưa đủ kinh nghiệm xương máu để nhận chân giá trị của chúng, chứ nói gì đến một vài nhân vật chỉ mới vượt thoát khỏi sự tù hãm của chế độ thuộc địa lạc hậu, hé cửa nhìn ra thế giới mênh mông đầy sóng gió bên ngoài. Nói như vậy để thấy, trong giai đoạn đó, lớp người như Phạm Quỳnh, nếu như có nhận thức hoặc cách thức hoạt động kém hiệu quả – thậm chí là lệch lạc – cũng nên được nhìn nhận một cách độ lượng; còn nếu có, dù chỉ là một đóng góp nhỏ cho sự tiến bộ của đất nước, đã rất đáng được quý trọng.

Các bài viết khá công phu của các tác giả Dương Trung Quốc (Nam – Bắc & Đông – Tây), Vương Trí Nhàn (Vai trò của trí thức trong quá trình tiếp nhận văn hóa Phương Tây ở Việt Nam đầu thế kỷ 20), Vĩnh Hoàn (Phẩm chất Phạm Quỳnh), Nguyễn Văn Khoan (Lời tạ từ - Thư gửi Phạm Tôn)… đã “khảo sát” cuộc đời và những hoạt động của Phạm Quỳnh trong bối cảnh đó, với cách nhìn đó, nên đã đánh giá Phạm Quỳnh một cách công bằng, giúp bạn đọc thấy rõ tấm lòng yêu nước và những đóng góp không nhỏ của Cụ đối với nền văn hoá dân tộc, đồng thời thông cảm với những “vai trò” mà Cụ Phạm phải đóng thời đó. Quả là phải có cái nhìn “lịch sử” mới thấy được dưới một chế độ “đô hộ nhập nhằng” (chữ của nhà khoa học Pháp P.Brocheux do Nguyễn Văn Khoan dẫn lại), bên cạnh những tên mật thám độc ác lại có người Pháp để lại trên đất nước ta những sự nghiệp bất hủ như Yersin, L. Cadière…; bên cạnh những tên tay sai cúc cung  phục vụ chính sách đàn áp, bóc lột đồng bào mình của thực dân Pháp, vẫn có những người như Phạm Quỳnh, làm với Tây, nhận tiền Tây mà lại làm nên một Nam Phong với những giá trị không thể phủ nhận. Có thể nói, cả Nguyễn Văn Vĩnh, Trương Vĩnh Ký… cũng ở trong hoàn cảnh tương tự. “Hễ là người Việt Nam, ai cũng có lòng yêu nước, yêu nước theo cách của mình.” Chính Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói như thế.

Có lẽ cần nói thêm, với cách nhìn lịch sử và khoa học, chúng ta cũng nên thông cảm với “cách nhìn sổ tuột của một số học giả đáng kính với đóng góp học thuật của Phạm Quỳnh… khởi đi từ Ngô Đức Kế và còn tiếp nối với nhiều người khác, kể cả Thiếu Sơn…” mà nhà phê bình Vương Trí Nhàn đã nêu ra trong bài viết đã dẫn.

Như vậy, Phạm Quỳnh một góc nhìn tập 2, trong khi giúp bạn đọc hiểu thêm PQ, thấy rõ “cách thức” yêu nước của Cụ Phạm, đã đồng thời gợi nhắc chúng ta cần phải có một cách nhìn lịch sử và khách quan khi đánh giá những hoạt động của tầng lớp trí thức, nhất là khi cuộc đấu tranh ý thức hệ còn chi phối nhiều mặt của cuộc sống. Điều đó không chỉ cần đối với việc “đánh giá lại” Cụ Phạm mà còn với nhiều trường hợp khác, ở cả những giai đoạn về sau, như đối với các trí thức – do những điều kiện cụ thể – đã phải sống bên kia chiến tuyến trong thời kỳ 1945 – 1975… Đó cũng chính là bài học sử dụng nhân tài, bài học đại đoàn kết dân tộc mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã thực hiện ngay sau ngày đất nước được Độc lập từ 2/9/1945.

Huế, 30 tháng 8 năm 2012.

N.K.P.

—————————-

Nhà văn Nguyễn Khắc Phê

* Tên khai sinh: Nguyễn Khắc Phê, sinh ngày 26.4.1939 ở Sơn Hòa, Hương Sơn, Hà Tĩnh. Hiện sống và viết ở Huế. Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Tốt nghiệp đại học. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam (1977).

* Từ 1959 đến 1974 Nguyễn Khắc Phê là cán bộ kỹ thuật thi công cầu đường ở Lạng Sơn, Hà Đông, Nghệ An. Cán bộ bảo đảm giao thông chống Mỹ ở đường 12A Tây Quảng Bình (đường Hồ Chí Minh) rồi cán bộ thi đua giao thông vận tải Quảng Bình.

Từ 1974 – 1975 là cán bộ binh vận, ủy viên Thường vụ Ban chấp hành Hội Văn nghệ Quảng Bình. Từ 1976 đến 1983 là cán bộ biên tập, ủy viên Ban chấp hành Hội Văn nghệ Bình Trị Thiên. Từ năm 1983 đến 1991 là ủy viên Ban chấp hành Hội Văn nghệ Bình Trị Thiên, Phó Thổng biên tập tạp chí Sông Hương (trong đó có 8 tháng làm Tổng Biên tập). Từ 1991 đến nay tiếp tục tham gia Ban chấp hành Hội, Phó chủ tịch Hội Văn nghệ Thừa Thiên-Huế. Ngoài ra còn tham gia Hội Nhà báo tỉnh (hai nhiệm kỳ) và Ban chấp hành Liên đoàn Lao động tỉnh (2 nhiệm kỳ).

- Nhà văn đã nhận được các giải thưởng: Giải ba cuộc thi viết về “Thầy giáo và nhà trường” do Bộ Giáo dục tổ chức năm 1962 với truyện ngắn Một đêm mưa. Giải thưởng văn học về đề tài công nhân 5 năm (1975-1980) do Tổng công đoànViệt Nam và Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức với tiểu thuyết Chỗ đứng người kỹ sư. Giải thưởng Bông sen trắng hạng A do Ủy ban nhân dân tỉnh Bình Trị thiên tặng năm 1988 với tiểu thuyết Những cánh cửa đã mở; Giải thưởng Cố đô hạng B do Ủy ban nhân dân tỉnh Thừa Thiên-Huế tặng năm 1994 với tác phẩm Nếu được chết thay em. Giải thưởng hạng B do Uỷ ban toàn quốc Liên hiệp các hội Văn Hóa Truyền Thông Việt Nam tặng 1995 với tác phẩm Lê Văn Miến – người họa sĩ đầu tiên, người thầy đầu tiên.

* Tác phẩm chính đã xuất bản: Vì sự sống con đường (tập ký sự, 1968); Đường qua làng Hạ (tiểu thuyết, 1976); Đường giáp mặt trận (tiểu thuyết, 1976, tái bản có sửa chữa lần 1 năm 1985); Chỗ đứng người kỹ sư (tiểu thuyết, 1980); Miền xa kêu gọi (tiểu thuyết, 1985); Những cánh cửa đã mở (tiểu thuyết, 1986); Nếu được chết thay em (tiểu thuyết, 1989); Lê Văn Miến, người họa sĩ đầu tiên, người thầy đầu tiên (nghiên cứu, 1995); NXB Kim Đồng 2007: Những ngọn lửa xanh (tiểu thuyết, NXB Phụ Nữ, 2008), Giải C giải thưởng Văn Học Nghệ Thuật Cố Đô lần thứ IV (2003 – 2008), Chân dung và kỷ niệm (Nguyễn Khắc Viện) Nguyễn Khắc Phê sưu tầm và tuyển chọn, (NXB Khoa học Xã hội, 2008), Nguyễn Khắc Phê Tản văn chọn lọc (NXB Văn Nghệ 2009), Thập giá giữa rừng sâu (tiểu thuyết – NXB Phụ Nữ), Biết đâu địa ngục thiên đường (tiểu thuyết 2010 – NXB Phụ Nữ)

Tháng Một 29, 2015

Trên quê hương yêu dấu_P2

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 1:45 chiều

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 1 tháng 2 năm 2015.

TRÊN QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU

* Tin trang 1 báo Nhân Dân ngày 24/1/2015

Tràng An đón Bằng ghi danh Di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới

Tối 23/1,tỉnh Ninh Bình tổ chức lễ đón nhận Bằng ghi danh Quần thể danh thắng Tràng An là Di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới tại quảng trường trung tâm chùa Bái Đính thuộc xã Gia Sinh, huyện Gia Viễn.

(…) Về phía khách mời và dại biểu nước ngoài có đồng chí Xổm-xa-vạt Lềnh-xa-vắt, Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Nhân Dân Cách Mạng Lào, Phó Thủ tướng chính phủ, Chủ tịch Phân ban hợp tác Lào – Việt Nam; bà Ca-tơ-rin Mu-lơ, Trưởng đại diện UNESCO tại Việt Nam, cùng lãnh đạo tỉnh Ninh Bình; các bộ, ban, ngành ở trung ương, địa phương cùng hàng nghìn tăng ni, phật tử, du khách và người dân.

(…) Với việc UNESCO công nhận là di sản văn hóa thiên nhiên thế giới, Quần thể danh thắng Tràng An đã trở thành tài sản chung của nhân loại, tô đậm thêm nền văn hiến lâu đời phong phú của dân tộc Việt Nam; góp phần để bạn bè thế giới hiểu thêm về đất nước, con người Việt Nam, mở ra triển vọng, cơ hội mới cho phát triển du lịch, nghiên cứu văn hóa Việt Nam.

(…) Ngay sau các nghi thức đón Bằng ghi danh của UNESCO là chương trình nghệ thuật chào mừng “Tràng An – Thiên tình ca non nước”. Chương trình được dàn dựng công phu, có sự tham gia trình diễn của nhiều ca sĩ, diễn viên, nghệ sĩ của các đoàn nghệ thuật với những tiết mục ca múa nhạc ca ngợi quê hương, đất nước và con người Ninh Bình.

* Chiều 23/1, tại sân điện Pháp Chủ nằm trong khuôn viên chùa Bái Đính, các vị cao tăng, chư tôn thiền đức cùng hàng nghìn tăng ni, phật tử tỉnh Ninh Bình và du khách đã tham dự Đại lễ cầu hòa bình thế giới và quốc thái dân an.

* Chiều cùng ngày, tại Khu du lịch sinh thái Tràng An, huyện Hoa Lư (Ninh Bình), Bộ Thông tin và Truyền thông, Tổng công ty Bưu điện Việt Nam phối hợp Ủy ban Nhân dân tỉnh Ninh Bình tổ chức lễ phát hành bộ tem bưu chính “Quần thể danh thắng Tràng An – Di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới”. Bộ tem bưu chính gồm ba mẫu tem và một blốc do hai họa sĩ Nguyễn Du và Đỗ Lệnh Tuấn (Tổng công ty Bưu điện Việt Nam) thiết kế với khổ 62x24mm. Bộ tem được thiết kế theo lối tả thực, diễn tả các hoạt động, cảnh vật tiêu biểu của Quần thể danh thắng Tràng An.

Phát động hiến tặng kỷ vật cho Bảo tàng báo chí Việt Nam

Sáng 23/1, tại trụ sở Báo Nhân Dân, Hội Nhà báo Việt Nam tổ chức buổi lễ phát động hiến tặng hiện vật lần thứ hai cho Bảo tàng Báo chí Việt Nam.

Qua Lễ hiến tặng lần thứ nhất, Ban tổ chức đã nhận được nhiều hiện vật quý từ Báo Nhân Dân, tạp chí Cộng sản, Thông tấn xã Việt Nam, Đài Tiếng nói Việt Nam, Đài Truyền hình Việt Nam và nhiều cơ quan báo chí khác. Gia đình các nhà báo Ngô Tất Tố, Phạm Quỳnh, Hoàng Tùng, Hồng Hà…; các nhà báo nhiều thế hệ, các nhà sưu tập đã đến dự và tặng bảo tàng những hiện vật quý, gắn liền với hoạt động của người làm báo và lịch sử dân tộc.

Đồng chí Hà Minh Huệ, Phó Chủ tịch thường trực Hội Nhà báo Việt Nam phát biểu ý kiến, bày tỏ sự xúc động và biết ơn sâu sắc khi được tiếp nhận các hiện vật. Hội Nhà báo Việt Nam mong muốn các nhà báo, các cơ quan báo chí trong cả nước tích cực đóng góp xây dựng Bảo tàng Báo chí Việt Nam, góp phần tái hiện một cách sinh động lịch sử đất nước, tôn vinh các nhà báo và giáo dục tinh thần yêu nước, cách mạng cho đời sau.

Tại buổi lễ, Bảo tàng đã nhận được hơn 100 hiện vật, trong đó có nhiều hiện vật quý giá, như: Máy ảnh và mũ da của cố nhà báo Hoàng Tùng, máy đánh chữ của cố nhà báo Hồng Hà, Thẻ nhà báo của nhà báo, nhà viết kịch Lộng Chương, máy ghi âm và máy quay phim cổ do Hội Nhà báo tỉnh Thái Nguyên hiến tặng…

Đề án xây dựng Bảo tàng Báo chí Việt Nam nằm trong hệ thống bảo tàng quốc gia đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt ngày 21/8/2014. Bảo tàng Báo chí Việt Nam sẽ ra mắt, phục vụ công chúng vào năm 2016, tại khu Mỹ Đình, thành phố Hà Nội.

* Tin trang 1 báo Nhân Dân ngày 26/1/2015.

Tiếp nhận hơn 7.500 đơn vị máu từ Ngày “Chủ nhật đỏ” lần thứ bảy năm 2015.

Sáng 25-1, tại Trường đại học Bách khoa Hà Nội, Báo Tiền phong phối hợp Ủy ban An toàn giao thông quốc gia, Cục Quản lý khám, chữa bệnh (Bộ Y tế), Viện Huyết học và Truyền máu T.Ư, Ban chỉ đạo Quốc gia vận động hiến máu tình nguyện tổ chức khai mạc Ngày “Chủ nhật đỏ” lần thứ bảy năm 2015 với thông điệp “Hiến máu cứu người – sinh mệnh của bạn và tôi”.

(…) Sau bảy năm triển khai, Ngày “Chủ nhật đỏ” đã nhận được sự hưởng ứng của nhiều cơ quan, đơn vị, trường đại học, cao đẳng ở các tỉnh, thành phố. Qua đó huy động hàng chục nghìn đơn vị máu, khắc phục tình trạng thiếu máu cấp cứu người bệnh trong dịp Tết cổ truyền của dân tộc.

(…) “Chủ nhật đỏ” năm nay được tổ chức tại 18 tỉnh, thành phố trên cả nước trong khoảng thời gian từ tháng 1 đến ngày 4-2, tập trung vào hai ngày chủ nhật 25-1 và ngày 1-2. Trong ngày 25-1, cùng với Hà Nội, Ngày “Chủ nhật đỏ” cũng diễn ra tại Phú Thọ, Hải Phòng, Nghệ An, TP Hồ Chí Minh, Ðác Lắc, Khánh Hòa. Ban tổ chức đã tiếp nhận được hơn 7.500 đơn vị máu.

* Chiều cùng ngày, Ngày “Chủ nhật đỏ” được tổ chức tại Trường đại học Tây Nguyên. Ban tổ chức trao nhiều phần quà tặng và học bổng trị giá hơn 30 triệu đồng cho những sinh viên xuất sắc trong phong trào, học sinh hiếu học hiếu thảo; trao hàng nghìn bộ sách khuyến học, khuyến tài… Dịp này, Ban tổ chức dự kiến thu nhận khoảng 1.400 đơn vị máu. Hiện, Câu lạc bộ sinh viên hiến máu tình nguyện của Trường đại học Tây Nguyên cũng đã xây dựng được “Ngân hàng máu sống” với khoảng 100 thành viên thường trực, sẵn sàng hiến máu trực tiếp khi Bệnh viện đa khoa tỉnh Ðác Lắc cần. Trong dịp này, ngoài điểm tại Trường đại học Tây Nguyên, Ngày “Chủ nhật đỏ” cũng tổ chức vận động hiến máu tình nguyện tại huyện Ðác Mil (tỉnh Ðác Nông), Trường cao đẳng sư phạm Ðác Lắc.

Trưng bày bốn nghìn hiện vật tại Hội hoa Xuân tại TP Hồ Chí Minh

Với chủ đề “Bản sắc Việt – hào khí Việt Nam”, Hội hoa Xuân Ất Mùi năm 2015 tại TP Hồ Chí Minh sẽ trưng bày 4.000 hiện vật độc đáo từ ngày 13 đến 24-2-2015 (25 tháng Chạp đến mồng 6 Tết) phục vụ người dân tham quan, thưởng ngoạn trong dịp Tết. Hội hoa xuân 2015 dự kiến tổ chức tại hai điểm: Công trường Quốc tế và Công viên Tao Đàn (quận 1). Ngoài ba hội hoa Tết cấp thành phố, UBND thành phố Hồ Chí Minh vừa quyết định tổ chức 125 chợ hoa tại 20 quận, huyện. Trong đó, nhiều nhất là quận Thủ Đức với 19 chợ hoa, huyện Cần Giờ 16 chợ hoa… Chợ hoa mở cửa từ ngày 11-2 (tức 23 tháng Chạp).

Lễ hội trà Đại Từ – Thái Nguyên 2015

Tối 25-1, tại sân vận động huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên đã diễn ra lễ hội trà Đại Từ. Lễ hội được tổ chức hằng năm nhằm quảng bá sản phẩm chè Đại Từ và thương hiệu Thái Nguyên nói chung; tạo cơ hội cho các hộ, các doanh nghiệp, các hợp tác xã liên kết, trao đổi kinh nghiệm sản xuất, chế biến, tiêu thụ sản phẩm chè. Điểm nhấn của lễ hội là đêm thưởng trà; cuộc thi “Bàn tay vàng chế biến chè”; trình diễn hát then, đàn tính; giao lưu văn nghệ và đốt lửa trại; trưng bày các sản phẩm trà. Trong không gian lễ hội, chợ làng nghề chè xa xưa tái hiện qua các công đoạn sao chè, vò chè, lấy hương chè… theo phương pháp thủ công truyền thống.

Khánh thành bến xe thông minh ở Lào Cai

Ngày 25/1, Ủy ban Nhân dân tỉnh Lào Cai và Công ty Cổ phần vận tải du lịch Hà Sơn tổ chức khánh thành và đưa vào hoạt động Bến xe khách trung tâm tỉnh Lào Cai.

Bến xe được xây dựng theo hình thức xã hội hóa 100% đầu tiên ở tỉnh Lào Cai, diện tích khoảng 3.5ha, khu vực bán vé với 22 cửa, phòng chờ 300 chỗ ngồi, phòng y tế, phòng an ninh, nhà vệ sinh dành cho người khuyết tật, khu vực dịch vụ mua sắm, ăn uống, bán hàng lưu niệm, ẩm thực truyền thống. Tổng vốn đầu tư xây dựng hơn 140 tỷ đồng do Công ty cổ phần vận tải du lịch Hà Sơn làm chủ đầu tư. Đáng chú ý, bến xe áp dụng công nghệ điều hành tự động hiện đại, quản lý xe ra vào bằng thẻ, có ca-mê-ra giám sát. Từ việc vào bến, kiểm tra tình trạng kỹ thuật xe, sức khỏe người điều khiển đến việc bán vé, chăm sóc hành khách và xuất bến … đều được tự động hóa.

 * Tin trang 14 báo Tuổi Trẻ 16/1/2015:

Sóc Trăng: đám cưới tập thể  cho người lao động nghèo

Ngày 15-1, 13 cặp đôi có hoàn cảnh khó khăn là công nhân, nhân viên đang làm việc trên địa bàn tỉnh Sóc Trăng đã được tổ chức lễ cưới tập thể (do Hội Liên dam cuoi tap thehiệp thanh niên và Liên đoàn Lao động tỉnh Sóc Trăng phối hợp thực hiện).

Tại buổi lễ, các cặp đôi được trao giấy chứng nhận kết hôn kèm thẻ ATM tài khoản 1 triệu đồng. Cạnh đó, cô dâu chú rể còn được tặng nhẫn cưới, trang điểm, xe hoa, áo cưới, chụp ảnh và năm bàn tiệc…

Anh Nguyễn Thành Duy, phó bí thư Tỉnh đoàn Sóc Trăng, cho biết 13 cặp đôi là 13 hoàn cảnh khó khăn khác nhau nhưng đều thật lòng yêu thương nhau và tự nguyện kết nghĩa chồng vợ. Ban tổ chức đã có thời gian dài đi tìm hiểu hoàn cảnh nhiều cặp đôi để chọn ra những cặp cần một đám cưới đúng nghĩa.

Hai bạn Huỳnh Thế Anh, Nguyễn Thị Thanh Hòa cùng là giáo viên Trường THPT Mỹ Hương (Sóc Trăng) xúc động cảm ơn ban tổ chức đã tạo điều kiện để hai vợ chồng cưới nhau thuận lợi hơn vì “chúng tôi đều tự lực làm việc tích cóp, không dễ gì có được đám cưới đầy đủ như vậy” – chị Hòa chia sẻ.

Trong khi đó, nhiều người ngạc nhiên khi có hai cặp cô dâu chú rể dắt theo con để làm đám cưới. Anh Lý Sóc, làm nghề thợ hồ, cho biết anh sống chung với chị Ngọc Thúy đã năm năm không đám cưới, không đăng ký kết hôn và đã có đứa con 2 tuổi. “Mừng nhất là tụi tui được hỗ trợ đăng ký kết hôn và con tui được làm giấy khai sinh”, anh Sóc vui vẻ chia sẻ.

Ngoài lễ cưới hoàn toàn miễn phí, ban tổ chức còn trao mái ấm công đoàn trị giá 30 triệu đồng cho cặp đôi Trần Thanh Lý – Huỳnh Thị Phương, và căn phòng mơ ước (gồm các trang thiết bị gia đình) cho đôi Thạch Thương và Lâm Thị Thanh Thảo trị giá 20 triệu đồng. Sau lễ cưới, các cặp đôi sẽ được hưởng tuần trăng mật ba ngày bốn đêm tại Đà Lạt.

Thùy Trang

*

*     *

* Tin trang 2 báo Nhân Dân 15/1/2015 :

Bồi thường oan sai cho bảy người dân Sóc Trăng

Ngày 14/1, Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Sóc Trăng chi tiền bồi thường cho anh Trần Văn Đỡ và anh Khâu Sóc cùng ở huyện Trần Đề, tỉnh Sóc Trăng. Đây là hai trong bảy người bị bắt oan trong vụ án giết người xảy ra tại huyện Trần Đề. Theo đó, anh Trần Văn Đỡ được bồi thường hơn 74 triệu đồng, anh Khâu Sóc được bồi thường hơn 72 triệu đồng. Năm người còn lại gồm : Thạch Sô Phách, Thạch Mươi, Trần Cua, Trần Hol, Nguyễn Thị Bé Diễm sẽ nhận đủ số tiền bồi thường trong những lần tiếp theo. Tổng số tiền bồi thường oan sai cho bảy công dân là gần 500 triệu đồng.

 * Tin trang 4 báo Tuổi Trẻ ngày 4/1/2015:

Gặp cỡ những cá nhân tiêu biểu chấp hành xong án tù

Ngày 3/1, tại xã Tân Đức (huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận), trại giam Thủ Đức (Z30D) đã tổ chức gặp mặt những người chấp hành xong án phạt tù tiêu biểu, tích cực tái hòa nhập cộng đồng. 30 người từng là phạm nhân ở trại giam Thủ Đức nay trở về trại với tư cách là khách mời, là những gương mặt nổi bật trong quá trình tái hòa nhập cộng đồng.

Trước gần 500 phạm nhân đang chấp hành án phạt, nhưng chân dung tiêu biểu đã kể lại câu chuyện quá khứ và những ngày đầu gian nan khi làm lại cuộc đời mới, nỗ lực vượt qua sự mặc cảm, tự ti và bước qua sự nghi ngại, ngờ vực của xã hội. Có người không chỉ ổn định cuộc sống cá nhân mà còn tạo công ăn việc làm cho hàng trăm người lao động như hai chị Nguyễn Thị Thu Thủy – Phan Thị Mỹ Hằng (P.7, thành phố Trà Vinh, tỉnh Trà Vinh) với cơ sở may mặc Thu Thủy, anh Ngô Liên Hoàn – Giám đốc Công ty xây dựng Liên Hoàn tại thành phố Phan Thiết, anh Hoàng Tú Mai với nhà máy sản xuất mùn cưa, củi trấu tại Tây Ninh…

Theo đại tá Trần Minh Thông (giám thị trại giam Thủ Đức), 30 gương mặt tiêu biểu này thính là những trái ngọt, là thành quả là niềm tự hào của những chiến sĩ trại giam Thủ Đức. Được biết, trại giam Thủ Đức mỗi năm có hơn 2000 phạm nhân chấp hành xong án phạt, trở về cuộc sống đời thường

My Lăng

*

*   *

* Tin trang 2 báo Nhân Dân ngày 17/1/2015:

9.500 vé xe hỗ trợ công nhân về quê đón Tết

Ngày 16/1, Ban Quản lý các Khu chế xuất và Công nghiệp thành phố Hồ Chí Minh cho biết, dịp Tết năm nay, các đơn vị gồm Quỹ Hỗ trợ công nhân thành phố, Công đoàn các Khu chế xuất và Công nghiệp, Thành đoàn sẽ trao 9.500 vé xe tặng các công nhân là lao động giỏi, có hoàn cảnh khó khăn về quê đón Tết. Đối với những công nhân ở lại có hoàn cảnh khó khăn, các đơn vị tổ chức tặng quà, giao lưu văn nghệ, bán hàng bình ổn, họp mặt công nhân, … Đến nay, đã có khoảng 35 doanh nghiệp hoạt động trên địa bàn có kế hoạch thưởng Tết cho người lao động.

Trao quà Tết tặng bà con nghèo và học sinh huyện Xín Mần

Trong ba ngày từ 15-17/1, Ngân hàng Bưu điện Liên Việt (LienVietPostBank) tổ chức chương trình từ thiện Ấm tình mùa đông 2 tại huyện nghèo Xín Mần, tỉnh Hà Giang. Chương trình có các hoạt động tặng quà và cùng người dân chuẩn bị đón Tết. Đoàn công tác xã hội của LienVietPostBank đã trao 102 chăn bông, 800 chiếc áo ấm mới, 2 máy lọc nước công nghiệp tặng học sinh và thầy, cô giáo tại Trường THCS Liên Việt (thị trấn Cốc Pài) và Trường tiểu học xã Bản Díu, cùng nhiều đồ dùng học tập, sách giáo khoa. Toàn bộ quà tặng do cán bộ nhân viên LienVietPostBank quyên góp. Bên cạnh đó, Tiến sĩ Nguyễn Đức Hưởng, Phó Chủ tịch Thường trực LienVietPostBank đã trao các món quà Tết trị giá hơn 100 triệu đồng tặng các thầy, cô giáo và học sinh tại huyện Xín Mần.

*

*   *

* Tin trang 11 báo Tuổi Trẻ ngày 15/1/2015:

​Góp yêu thương bằng chuyến xe tết

Từ ý tưởng phát động nuôi heo đất trong trường học cho đến quyên góp trực tiếp, các chương trình này đã nhận được sự ủng hộ, chia sẻ của mọi người.

Nuôi heo đất tặng vé xe tết cho sinh viên

Cứ mỗi dịp tết đến xuân về, Đoàn Trường đại học Đông Á (TP Đà Nẵng) lại tổ chức chương trình nuôi heo đất hỗ trợ vé xe về tết cho những sinh viên nghèo đang theo học tại trường. Phát động từ giữa tháng 11-2014, đến nay Đoàn trường đã thu được nhiều chú heo đất “căng tròn” từ các nhóm, tập thể lớp và các cán bộ, giảng viên trong nhà trường với tổng số tiền hơn 20 triệu đồng. Theo Đoàn trường, số tiền này đã được tính toán và hỗ trợ cho khoảng 100 sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, con gia đình chính sách ở các tỉnh lân cận như Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, Huế, Quảng Bình, Quảng Trị… về quê đón tết. Chưa dừng lại đó, trường vẫn đang tiếp tục phát động nuôi heo đất cho đến ngày cận tết với hi vọng sẽ có nhiều hơn nữa những bạn sinh viên nghèo khác được đón tết đoàn viên từ chính những tấm lòng bạn bè, thầy cô mình.

Ngay sau khi nhận được sự quyên góp đợt đầu tiên, Đoàn trường liên hệ các nhà xe mua vé sớm và phát vé cho sinh viên. Và niềm vui như vỡ òa khi cái tết sớm của gần 100 sinh viên đã thành hiện thực, 100 tấm vé đã được trao tận tay sinh viên vào ngày 10-1 vừa qua. Cầm trên tay tấm vé xe tết, nhiều sinh viên không khỏi xúc động. (…)

Hiện trường đang tiếp tục kêu gọi ủng hộ và dự kiến tiếp tục trao khoảng 150-200 vé tết vào ngày 20 tháng chạp để sinh viên kịp về đón năm mới cùng gia đình

Nuoi heo datĐem tết sớm đến người bán vé số

Trong khi đó, các nhóm hoạt động xã hội thuộc Mạng lưới tình nguyện miền Trung cũng đang ráo riết lên kế hoạch, phân chia thành viên kêu gọi mọi người ủng hộ tiền mua vé xe tết. (…)

Để kịp “góp yêu thương”, hàng chục nhóm tình nguyện đã cùng nhau ngồi lại bàn bạc và chia nhau từng công việc lớn nhỏ. Nhóm nào đông người, hoạt động mạnh thì kêu gọi, huy động 3- 4 chuyến xe, nhóm nhỏ thì một chuyến.

(…) Theo các nhóm thuộc Mạng lưới tình nguyện miền Trung, dự tính có khoảng 500-700 vé xe miễn phí với 10 chuyến xe đưa người nghèo ở các tỉnh Quảng Ngãi, Quảng Bình, Quảng Trị, Hà Tĩnh và Huế về quê ăn tết được khởi hành trong bốn ngày 25, 26, 27, 28 tháng chạp.

Vì sao báo Sài Gòn Nhỏ phải mạo danh Blog PhamTon

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 1:36 chiều

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 1 tháng 2 năm 2015.

VÌ SAO BÁO SÀI GÒN NHỎ PHẢI MẠO DANH BLOG PHẠM TÔN

Dân Thường

Lời dẫn của Phạm Tôn: Bài này, chúng tôi đã lên Blog PhamTon từ năm thứ hai, tuần 4 tháng 7 năm 2011, nhưng nay thấy cần đăng lại là do thế này… Mới đây, nhân đọc bài Tội phạm trên không gian ảo của bạn Lê Võ Hoài Ân(trang 8 báo Nhân Dân ngày 21/1/2015), chúng tôi bỗng bắt gặp một tên báo quen là tuần báo Sài Gòn nhỏ trong đoạn: “sau sự kiện Charlie Hebdo, câu hỏi có tự do báo chí không giới hạn hay không (?) đang trực tiếp đặt ra và không phải ngẫu nhiên, hai tờ New York Times The Guardian, dù ủng hộ nhưng không đăng lại các biếm họa của Charlie Hebdo. Tuy nhiên, điều thú vị là có thể tìm câu trả lời trong bài Yếu tố pháp lý trong kiện phỉ báng đăng trên nguoiviet.com ngày 8/1 bàn về việc Tòa thượng thẩm bang Ca-li-pho-ni-a (California) (Mỹ) đã phán quyết tuần báo Saigon Nhỏ và bà Hoàng Dược Thảo phải bồi thường cho công ty Người Việt Daily News Inc., ông Phan Huy Đạt, bà Vĩnh Hoàng 3 triệu USD để dền bù tổn hại danh dự, uy tín, tinh thần, phạt 1.5 triệu USD làm gương vì có hành xử ác ý, tác giả Hà Giang viết: “Quyền tự do ngôn luận thật ra không phải là quyền tuyệt đối trong mọi tình huống. Một số tuyên bố sai sự thật, được loan truyền vô tội vạ, có thể gây thiệt hại nghiêm trọng đến uy tín của một người, làm cho đời sống của người đó trở nên khốn đốn. Vì thế, luật phỉ báng tại Mỹ nói chung, California nói riêng, có các điều khoản tỉ mỉ, nhằm cân bằng hai nguyên tắc pháp lý căn bản”, đó là nguyên tắc về đạo đức và nguyên tắc về quyền được hiến pháp bảo vệ.” Vì thế, chúng tôi đăng lại nguyên văn bài này và cả lá thư của Đại tá Tiến sĩ Sử học Nguyễn Văn Khoan gửi cho chúng tôi hồi đó. Cũng là để nói rõ hơn quan điểm của chúng tôi về Thượng Chi – Phạm Quỳnh là nhìn thẳng vào sự thật, tôn trọng sự thật, nói đúng sự thật, về cuộc đời và sự nghiệp của ông.

Nhân đây, cũng thưa để bạn đọc biết là Blog PhamTon chúng tôi vừa qua cũng chịu một trận “ném đá giấu tay” từ nước ngoài. Khoảng cuối năm 2014, bà Phạm Thị Hảo là con gái Phạm Quỳnh, người đã đi cải táng và đưa Cha về an táng tại chùa Vạn Phước – Huế, tạ thế ở tuổi 94, đại thọ rồi. Một số người thân thích và quen biết đưa tiễn bà đến nơi an nghỉ cuối cùng. Lâu ngày, gặp gỡ nhau, họ bỗng nảy ra ý “giáng cho một trận đòn dữ dội, trừng trị bọn con cháu “bất hiếu” của Phạm Quỳnh ở quê hương”. Thế là, nhạc sĩ Phạm Tuyên nhận được điện thoại của một người thân, hỏi thăm sức khỏe, rồi nhắc ông mở máy đọc đi, vì họ đã gửi nhiều email lắm mà không thấy hồi âm. Ông mở máy, thì ra toàn là những bài của những kẻ chống cộng cực đoan chửi đất Tổ quê cha chứ không riêng gì ông. Kèm đó là một số bài viết chê ông bất hiếu, v.v… ký đủ mọi thứ nickname, sau rồi bí quá, toàn ký là Vô Danh. Có địa chỉ một ngày gửi đến vài ba bài, viết lúc 10 giờ sáng, 2 giờ chiều rồi 11 giờ đêm, lại 2 giờ sáng. Bài viết thì nhiều, lý luận cùn chỉ có bấy nhiêu, xem kỹ từ giọng văn đến cách dùng từ, chẳng qua chỉ có hai người viết, một ở Chicago, một ở California. Mà xem ra đều cao tuổi lắm. Chán chửi nhạc sĩ thì chửi BlogPhamTon là “cố sức làm một việc vô ích” và tất nhiên là chửi còn là “nơi qui tụ một lũ bất hiếu”. Riêng chúng tôi đọc thì không khỏi nghĩ là việc làm của mình hóa ra có tác dụng khá đấy chứ: Cả những người đó cũng đọc rất chăm chỉ blog chúng tôi, đọc tất cả các bài, tin và không bác bỏ được một điều gì chúng tôi nêu ra. Chỉ châm chích, chửi xéo thôi. Ví như bài Phạm Quỳnh nặng lòng với quốc phục thì họ “móc” người này, người nọ có bao giờ mặc quốc phục đâu?

*

*      *

Blog PhamTon, năm thứ hai, tuần 4 tháng 7 năm 2011.

VÌ SAO BÁO SÀI GÒN NHỎ PHẢI MẠO DANH BLOG PHAMTON?

Dân Thường

 Cuối tháng 5/2011, tại nước Hoa Kỳ xa xôi đã xảy ra chuyện lạ: Một tờ báo lại đi mạo danh một blog cá nhân! Đó là chuyện tờ Sài Gòn Nhỏ “phục vụ 300.000 người Việt sinh sống tại Nam California” như lời rao trong một ô quảng cáo đăng trên báo này, tự nhiên đăng một bài trên số báo 27/5/2011, bài phần A trang A1 của tác giả Nguyễn Đình Khoa, cuối bài còn viết tên tắt là N.Đ.K. theo đúng “lệ” của Blog PhamTon chúng tôi, và ngay cạnh đó là: Blog PhamTon, tháng 3 năm 2010 trong ngoặc đơn.

Bài của ông Nguyễn Đình Khoa nhan đề: Những điều băn khoăn sau khi đọc…

??????Ngay đoạn mở đầu, tác giả đã viết “Ngày 01 tháng 05 (chắc sợ lầm với tháng…15!?) mạng BVN (không phải là Blog PhamTon chúng tôi!) đã đăng tải bài viết Về ngày “Uỷ ban Khởi nghĩa Thuận Hoá mời Phạm Quỳnh ra làm việc” để rồi “đi không bao giờ trở lại” của ông Đại tá, Tiến sĩ Sử học Nguyễn Văn Khoan.” Đoạn sau viết: “Đọc đi đọc lại bài viết Về ngày “Uỷ ban khởi nghĩa Thuận Hoá mời Phạm Quỳnh ra làm việc” để rồi “không bao giờ trở lại” của ông Đại tá, Tiến sĩ Sử học Nguyên Văn Khoan, tôi vẫn thấy có một vài điều băn khoăn.” Sau đó, tác giả lần lượt nêu ra hai điều băn khoăn…

Chúng tôi nghĩ: Đọc một bài báo trên mạng BVN, ông Nguyễn Đình Khoa thấy có hai điều băn khoăn, bèn viết một bài giãi bày hai điều băn khoăn đó, đăng trên báo Sài Gòn Nhỏ là điều rất bình thường… Điều không bình thường ở đây là tại sao cuối bài viết của ông, sau khi ký tên tắt (N.Đ.K.) lại ghi thêm Blog PhamTon, tháng 3 năm 2010 trong ngoặc đơn. Ngụ ý của Sài Gòn Nhỏ: ông là người của Blog PhamTon chăng? Hay bài này của ông đã đăng trên Blog PhamTon? Hoặc đây chỉ là một … “sai sót về kỹ thuật” của Sài Gòn Nhỏ?…

Sai Gon Nho 2Quả tình bài ông Khoa đọc trên BVN có cùng nhan đề và tên tác giả giống một bài từng phát trên Blog PhamTon chúng tôi. (Phải nói rõ như thế đề phòng nội dung bài trên BVN không giống 100% với bài của chúng tôi). Nhưng, dù sao bài ấy cũng không có trong Blog PhamTon, tháng 3 năm 2010.

Vậy đây là trò gì? Vì khâu biên tập quá kém cỏi hay vì in ấn không chính xác? Điều này, chỉ Sài Gòn Nhỏ mới trả lời được…

Sau khi đọc bài của ông Khoa trên Sài Gòn Nhỏ, chúng tôi lướt trên mạng thì tìm được bài Nguyễn Đình Khoa- Vài điều băn khoăn sau khi đọc một bài viết hay. Bài trên Sài Gòn Nhỏ có chú thích số (1) ngay sau nhan đề bài của Tiến sĩ Nguyễn Văn Khoan. Bài của ông Khoa chúng tôi thu được trên vài website cũng có chú thích ấy, nhưng “đứng đắn” hơn Sài Gòn Nhỏ là cuối bài có ghi chú:

“(I) http://www.boxitvn.net/bai/21022

Phamquynh.wordpress.com

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

HC biên tập”

Sáng 11/7/2011, chúng tôi đã liên lạc với Tiến sĩ Nguyễn Văn Khoan hiện đang ở Hà Nội hỏi về chuyện này thì được tiến sĩ trả lời là ông hoàn toàn không gửi, chứ đừng nói là “gửi trực tiếp” cho BVN.

Hay đây lại là một trò nữa, nhưng là của biên tập viên HC? Trên Sài Gòn Nhỏ không có “ghi chú” này.

 Nhân đây, cũng nói thêm là ngay sau trang A1, trong hai trang A2 và A3, lại đăng một bài nữa của Tiến sĩ Nguyễn Văn Khoan dưới bút danh Sông Hương với Lời dẫn của Blog PhamTon, nhưng không ghi rõ là bài này lấy ở đâu ra, thậm chí nhan đề bài cũng không có, chỉ có tên tác giả (!?) Thật ra, bài này trên Blog PhamTon có nhan đề là Góp phần tìm hiểu và làm theo Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Bất tất nhiên”; đăng trong Blog PhamTon tuần thứ 4 tháng 3 năm 2011.

Sai Gon Nho 3

Sài Gòn nhỏ “phục vụ 300.000 đồng bào ở Nam California” mà làm ăn ẩu như vậy sao?

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 12 tháng 7 năm 2011.

D.T.

*

*   *

Blog PhamTon năm thứ hai, tuần 1 tháng 8 năm 2011.

BỨC THƯ CỦA TIẾN SĨ SỬ HỌC NGUYỄN VĂN KHOAN

NHÂN ĐỌC BÀI CỦA NGUYỄN ĐÌNH KHOA TRÊN SÀI GÒN NHỎ

Nguyễn Văn Khoan

Kính gửi Blog PhamTon,

Xin cám ơn đã cho tôi đọc bài của Nguyễn Đình Khoa trên Sài Gòn Nhỏ. Đây là một bài viết có chừng mực, cân nhắc, gợi ra cho tôi những bước đường đi tiếp trên con đường…dài dài.

Kể từ năm 2002, năm nào có dịp, hoặc tranh thủ chủ động, tôi vẫn vào Huế đi tìm những “nút gỡ” cho công việc của mình trong “Vụ Phạm Quỳnh”.

Tôi nghĩ không nên đặt vụ này trong bối cảnh hẹp của Thừa Thiên – Huế tháng 8, tháng 9 năm 1945, trong một Ủy ban Khởi nghĩa do Đảng Cộng Sản Đông Dương chỉ định/ tổ chức bầu – với người đứng đầu Ủy ban có quyền “tối hậu quyết định” là một thanh niên 25 tuổi đầu, một nhà thơ, mới bước lên thi đàn thơ mới, mất liên lạc lâu với Trung ương, có lẽ (?) chưa được đọc toàn văn Nghị quyết Hội nghị Trung ương lần thứ 8, không dự Hội nghị Tân Trào, chưa từng gặp mặt Nguyễn Ái Quốc…

TRAVEL Phần đầu bức thư của Tiến sĩ Nguyễn Văn Khoan

Có thể phải đặt “vụ Phạm Quỳnh” vào một không gian lịch sử lớn hơn – lùi về phía trước khi có chủ trương “trí, phú, địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ” những năm 1930-1931, rồi “tiến lên” đấu tố trong cải cách ruộng đất các năm 1953-1954-1955, lại đến cải tạo công thương nghiệp ở miền Bắc rồi, rập khuôn áp vào miền Nam sau giải phóng… Và “Nói thật mất lòng. Nhưng, nói thật vẫn hơn” (lời Phạm Quỳnh), cho đến nay, năm thứ 11 của thế kỷ 21, những tàn dư gần một thế kỷ “giáo điều” ấy, ai dám bảo là không còn?

Giáo điềuđó cũng là một mặt trận mà Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh đấu tranh không khoan nhượng suốt cả cuộc đời cách mạng của mình. Đấu tranh với Quốc tế Cộng sản, đấu tranh với đảng viên Cộng sản Việt Nam từ Ủy viên Trung ??????ương cho đến cơ sở. Hồ Chí Minh không ít lần căn dặn khẩn thiết cán bộ, đảng viên Việt Nam rằng “phải học tập tinh thần (chúng tôi nhấn mạnh) chủ nghĩa Mác – Lênin. Để áp dụng…giải quyết cho tốt (chúng tôi nhấn mạnh) những vấn đề thực tế trong công tác cách mạng của chúng ta” (Hồ Chí Minh toàn tập, 1995, Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia, Hà Nội, tập 8, trang 497) Hồ Chí Minh còn liên tiếp cảnh cáo như “mưa dầm thấm đất” phải “học tập những chân lý phổ biến của chủ nghĩa Mác – Lênin để áp dụng một cách sáng tạo (chúng tôi nhấn mạnh) vào hoàn cảnh thực tế ở nước ta”.

Trong “hoàn cảnh thực tế” của nước ta, một nước bị thực dân Pháp đô hộ– có một thực tế – như nhà khoa học Pháp P.Brocheux đã nói: “là một cuộc đô hộ nhập nhằng” (colonization ambiguë).

“Nhập nhằng” ở chỗ, một phía đàn áp, bóc lột, nhưng phía khác lại “mở tai, mở mắt” – chỉ rất hạn chế, cho người dân. Chính người Pháp đã đào tạo ra nhà bác học Trương Vĩnh Ký “của nước Pháp”, rồi bao nhiêu là Tạ Quang Bửu, Phan Anh, Trần Đức Thảo, Trịnh Đình Thảo, Nguyễn An Ninh, Phạm Ngọc Thạch, Tôn Thất Tùng, Hồ Đắc Di… và cả Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng! Và cũng chính nước Pháp đã tạo “điều kiện” cho một Nguyễn Ái Quốc “tự đào tạo” mình trở nên một người cộng sản chân chính ngay trên đất Pháp, giữa Paris, để…chống lại nước Pháp.

8 sach Pham Quynh“Nhập nhằng” ấy “lan” sang L.Marty, trùm mật thám Pháp ở Đông Dương. Vừa “săn bắt” giam cầm tù cộng sản, L.Mácty lại “tài trợ” cho Phạm Quỳnh ra Nam Phong tạp chí, tạo điều kiện để Phạm Quỳnh sáng tạo nên một Nam Phong được coi như một “từ điển bách khoa” khi chưa có quyển “bách khoa” nào ra đời. Và Phạm Quỳnh – một người dân “anamít” -theo lối gọi của Pháp tỏ ý khinh bỉ – hơn nữa còn là “sale anamite – người An Nam bẩn thỉu”, lại ngang nhiên, đàng hoàng đứng trên bục của các “lâu đài văn hóa Pháp ở Paris” diễn thuyết, giảng giải cho các đại trí thức “nước Mẹ Đại Pháp” những điều mà họ không biết bằng người An Nam Phạm Quỳnh. Làm vẻ vang cho dân tộc cho đất nước giữa kinh đô hoa lệ, trung tâm văn hóa của “trung tâm châu Âu”, Phạm Quỳnh có phải là người yêu nước không?

Hồ Chí Minh từng nói “Hễ là người Việt Nam, ai cũng có lòng yêu nước, yêu nước theo cách của mình”. Có cách yêu nước, hy sinh tiết hạnh của Dương Vân Nga để cứu nước cứu dân. Có cách yêu nước của Nguyễn Trãi, mười năm ở Đông Quan, “nước nhiều, cơm ít” vẫn không chịu làm quan cho nhà Minh. Có cách yêu nước của các công chúa Huyền Trân, Ngọc Hân. Và có cả cách yêu nước “chữ Hiếu chữ Trung còn một chút này” của Tổng thống Dương Văn Minh trong buổi sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã “bàn giao cho dân, cho nước” cả một hòn ngọc Viễn Đông không một vết xước, không bị nhuộm màu đỏ máu…

Louis Marty đã “truyền” cái “nhập nhằng” sang Phạm Quỳnh? Dù “đi với bụt mặc áo cà sa…” nhưng ta vẫn là ta. Có tiền của Louis Marty – thực chất là tiền của dân ta, ra báo giới thiệu văn hóa cổ kim, để như danh từ ngày nay ta dùng là hòa nhập, hội nhập với thế giới trong phương châm bốn chữ “Thổ nạp Âu – Á  (của Phạm Quỳnh). Giả sử – điều không nên đặt ra trong lịch sử – nếu không có Phạm Quỳnh “nhập nhằng” với Louis Marty, chúng ta có hay không bộ “từ điển bách khoa” Nam Phong tạp chí cùng những trước tác khác, nổi tiếng, giá trị của Phạm Quỳnh, để lưu giữ mãi muôn đời trong lâu đài báo chí, văn học, văn hóa Việt Nam?

(Còn tiếp)

N.V.K.

 *

*   *

Blog PhamTon năm thứ hai, tuần 2 tháng 8 năm 2011.

BỨC THƯ CỦA TIẾN SĨ SỬ HỌC NGUYỄN VĂN KHOAN

NHÂN ĐỌC BÀI CỦA NGUYỄN ĐÌNH KHOA TRÊN SÀI GÒN NHỎ

Nguyễn Văn Khoan

(Tiếp theo tuần 1 tháng 8 năm 2011)

Có một quan niệm rất “trung thành” nhưng có khía cạnh cực đoan cho rằng “Chỉ người cộng sản mới là người yêu nước – yêu nước nhất”. Mấy chục triệu dân mới có mấy triệu người cộng sản. Vậy số còn lại – không “được” yêu nước chăng?!

Lịch sử Đảng ta, xã hội ta đã từng có những người “khắc hai chữ cộng sản trên trán” (Lời của Chủ tịch Hồ Chí Minh) về hình thức, hiện tượng là đảng viên, nhưng nội dung, bản chất còn xa lắm mới đạt được vinh dự mang tên “đảng viên cộng sản”. Như vậy họ có còn được tôn vinh là người yêu nước?

TRAVELPhần cuối bức thư của Tiến sĩ Nguyễn Văn Khoan

Về phần Phạm Quỳnh, ông không phải là cộng sản, thậm chí – theo tôi nghĩ, khi thử hóa thân vào ông (!) ông không “ưa” – chứ không ghét, không hằn thù gì cộng sản. Ông đã gặp Nguyễn Ái Quốc ở Paris, đã trình bày khuynh hướng mục đích cứu nước của ông là lập nên một nước Việt có vua – để vua lại – nhưng phải lập hiến – một nước quân chủ lập hiến. Có lẽ ông thấy mấy ngàn năm lịch sử ở châu Á có Tàu, Nhật, có Việt Nam, có Lào, Xiêm, … đều có vua. Ở châu Âu văn minh cũng có vua ở Anh, Đan Mạch, ở Bỉ, ở Nga. Mà các nước quân chủ ấy cũng đóng góp cho dân, cho nước, cho phát triển xã hội. Còn nước Nga Xô Viết – cho đến khi ông gặp Nguyễn Ái Quốc mới “thọ” được bốn/năm năm, chưa rõ “tuổi thọ” này còn được bao lâu? Ông lo ngại là phải thôi… Nhưng chắc ông cũng biết rằng dù “làm” gì cũng phải do dân, cũng phải được bên ngoài ủng hộ. Chủ trương mà Nguyễn Ái Quốc theo đuổi cũng là một phương pháp – một cách làm khéo, làm tốt. Vì bấy giờ, chỉ có thể dựa vào Liên Xô mà thôi, chưa có nước nào thứ hai để dựa. Sach chuyen viet ve Pham Quynh Phạm Quỳnh theo đuổi cái “nhập nhằng” của mình, tự tin rằng mình không có tội với dân, không đánh đập ai, giết hại ai, không tham gia lập mưu, bày cách “bsach co viet ve pham quynhắt cộng sản”. Ông tin vào Trời, Phật (?) tin vào lòng dân, tin vào chính mình… Ông không thể ngờ số phận mình lại oan trái đớn đau đến vậy. Và ông cũng không tin rằng mình lại bị Cách mạng, bị nhân dân xử tử mà cho rằng “kẻ hại mình” chỉ là “quân sát nhân”. Cho đến phút cuối đời mình ông vẫn “nặng lòng với Dân với Nước”.

Xin thưa với Blog PhamTon rằng tôi viết bài mà Nguyễn Đình Khoa bình luận rằng “bài viết có giá trị” vào cuối năm 2008. Từ bấy đến nay, vấn đề Phạm Quỳnh đã ngày càng sáng tỏ hơn, được nhiều nhà lãnh đạo chính quyền, trí thức, học sinh, sinh viên… trong nước, ngoài nước quan tâm, thông cảm hơn. Hình như có một suy nghĩ chung là “không nên đổ tội cho một người nào đó đã ra lệnh xử tử Phạm Quỳnh” – nạn nhân Phạm Quỳnh mà chính “tác giả” chủ chốt trong “vụ Phạm Quỳnh” cũng là một “nạn nhân” thôi! Đàn giải oan sẽ giải cho tất cả…

 Với công cuộc đổi mới, tình hình dân chủ ngày càng có điều kiện phát triển, một số tin tức được coi như là “thay kết luận” “xóa án Phạm Quỳnh” sẽ được tỏa sáng trong nay mai chăng?

Một Từ điển 10.000 danh nhân và nhân vật nổi tiếng thế giới do nhiều viện sĩ giáo sư, tiến sĩ của Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam, đang xin phép xuất bản, rất đáng để các bạn đọc, tự hào trong sách có mục Phạm Quỳnh.

Và sau cuốn sách của Nhà xuất bản Thanh Niên viết về Phạm Quỳnh – còn dè dặt – vì “cháo nóng” phải “húp quanh”, có thể còn một cuốn thứ hai về nhà báo Phạm Quỳnh sẽ ra mắt bạn đọc.

Cùng với những tác phẩm của Phạm Quỳnh đã được tái bản, hy vọng “chánh án nhân dân dân tộc Việt, đạo đức Việt, nhân quyền Việt” sẽ tuyên bố “chấm dứt” bản án oan khiên này. Vì Ông không có tội với Dân với Nước.

Cho dù là ông “có tội” theo suy nghĩ của ai đó, nhưng ông đã không được xét xử, không được tự bào chữa trong một phiên tòa của nước Việt Nam mới, thì bản án đó xét cho cùng cũng không có “hiệu lực”. Mà “giết một học giả như vậy thì nhân dân ta được gì? Cách mạng được lợi ích gì?” (Lời Chủ tịch Hồ Chí Minh) Có thể hiểu hành động ấy là có hại cho Tổ quốc.

 Đêm 12/7/2011

N.V.K

Tháng Một 24, 2015

Cùng bạn đọc tuần 1 tháng 2 năm 2015

Filed under: Liên hệ — phamquynh @ 3:50 chiều

Cung ban doc (tuan 1 thang 2 nam 2015)

Tháng Một 23, 2015

Trên quê hương yêu dấu (p1)

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 4:24 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 1 tháng 2 năm 2015.

TRÊN QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU

* Theo lời khuyên của nhiều bạn đọc (chủ yếu sống ở nước ngoài) yêu mến mục Đất nước mến yêu đã phát được hai kỳ, từ kỳ này, chúng tôi đổi tên mục này thành Trên Quê Hương Yêu Dấu.

Xin chân thành cảm ơn các bạn có lòng yêu quê hương nên đã yêu mến Blog PhamTon chúng tôi.

—o0o—

*Tin trang 1 báo Nhân Dân ngày 18/1/2015:

Khai mạc Liên hoan phim Tài năng mới lần thứ nhất

Ngày 17-1, tại Viện Pháp Việt Nam (Hà Nội), Liên hoan phim Clap! Hanoi chính thức bắt đầu với buổi công chiếu tập một bộ phim truyền hình Pháp nổi tiếng Hồn ma. Đây là sự kiện điện ảnh do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Việt Nam phối hợp Đại sứ quán Pháp thực hiện, nhằm phát hiện và khuyến khích các tài năng mới trong lĩnh vực làm phim điện ảnh, truyền hình. Chương trình được tổ chức tại Hà Nội và các địa phương với các buổi chiếu phim ở bảy thể loại; tọa đàm, giao lưu giữa các nghệ sĩ Việt và Pháp; giới thiệu các loại hình nghe nhìn mới lạ, độc đáo đang trở thành những xu hướng mới trên thế giới. Liên hoan phim diễn ra đến ngày 25-1.

Mô hình biểu diễn mới của nhà hát chèo Hà Nội

Nha hat cheo Ha NoiTối 16/1, Nhà hát Chèo Hà Nội ra mắt mô hình sân khấu mới, kết hợp giữa chèo và rối nước (trong ảnh) với chương trình Long Thành diễn xướng. Theo mô hình này, chương trình sẽ có hai sân khấu biểu diễn song hành. Để thực hiện dự án này, Nhà hát Chèo Hà Nội xây dựng một sân khấu đa năng trên là sàn gỗ và dưới là hồ nước. Trong phần trình diễn tích trò, các nghệ sĩ của Nhà hát Chèo Hà Nội trực tiếp biểu diễn và điều khiển con rối để thể hiện hành động của nhân vật. Chương trình được biểu diễn hằng đêm tại rạp nhà hát – số 15 Nguyễn Đình Chiểu (Hà Nội).

Bàn về giải pháp bảo tồn các di tích Nho học Việt Nam

Tại Hà Nội, Trung tâm hoạt động Văn hóa – Khoa học Văn Miếu -Quốc Tử Giám vừa tổ chức hội nghị khoa học về công tác bảo tồn và phát huy giá trị di tích Nho học Việt Nam. Tham dự, có nhiều nhà khoa học, nhà quản lý di tích Nho học trong cả nước. 30 tham luận tại hội nghị đã làm rõ ý nghĩa quan trọng của hệ thống di tích Nho học Việt Nam, nơi lưu giữ nhiều giá trị văn hóa vật thể, phi vật thể quý giá cùng các truyền thống tốt đẹp của dân tộc, có tác động tích cực đến tiến trình phát triển của đất nước và xã hội hiện đại.

Trưng bày áo dài cung đình Huế

Tại Viện Gớt Hà Nội, vừa diễn ra triển lãm Mầu vàng lồng lộng chảy tràn lá xanh, trưng bày những bộ áo dài lễ phục xưa của Cố đô Huế thuộc bộ sưu tập cá nhân của GS, TS Thái Kim Lan. Các bộ áo dài lễ phục được sắp đặt trong không gian được thiết kế đa phương tiện cùng những vật dụng trong đời sống sinh hoạt hằng ngày của người dân cố đô. Triển lãm mở cửa đến ngày 31-1.

Quốc Nam

Biểu diễn nghệ thuật hát xẩm trên sân khấu Nhà hát TP Hà Nội

Trung tâm Nghiên cứu bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc cùng nhóm xẩm Hà Thành vừa họp báo giới thiệu chương trình Xẩm và Đời diễn ra vào tối 20-1, tại sân khấu Nhà hát TP Hà Nội. Chương trình có ba phần: Xẩm xưa; Xẩm đương đại; Xẩm thử nghiệm kết hợp một số loại hình âm nhạc. Trong Xẩm đương đại, những làn điệu xẩm xưa được các nghệ sĩ lồng điệu vào những bài thơ được sáng tác thời nay. Chương trình có sự tham gia của bà Nguyễn Thị Mận, con gái cố nghệ nhân Hà Thị Cầu cùng NSND Xuân Hoạch và các nghệ sĩ: Thanh Ngoan, Thúy Ngần… Người dẫn chuyện là nhà thơ Vũ Quần Phương và Á hậu Trà Ngọc Hằng.

*

*   *

* Tin trên trang 1 báo Nhân Dân 11/1/2015:

Chương trình âm nhạc dân tộc Tiếng Trúc Tiếng Tơ

Tối 10-1, tại Trung tâm Văn hóa Pháp (24 Tràng Tiền, Hà Nội) diễn ra chương trình âm nhạc truyền thống mang tên Tiếng trúc tiếng tơ do Ðại sứ quán Pháp và Trung tâm Văn hóa Pháp tại Hà Nội phối hợp tổ chức. Chương trình tái hiện một không gian văn hóa độc đáo của dòng cổ nhạc bao gồm: ca trù, chèo, chầu văn và hát xẩm với sự thể hiện của các nghệ sĩ hàng đầu trong làng cổ nhạc: NSND Xuân Hoạch, NSND Thanh Hoài cùng các nghệ sĩ Ðoàn Thanh Bình, Ðặng Công Hưng, Vũ Ngọc… Trước đó chương trình Tiếng trúc tiếng tơ đã trình diễn tại Pa-ri (Pháp) trong khuôn khổ chuỗi hoạt động Năm Việt Nam tại Pháp 2014.

Tieng truc tieng toNgày hội du lịch mù đông Mẫu Sơn năm 2015

Ngày 10/1, tại Khu du lịch Mẫu Sơn (Lạng Sơn), Sở Văn hóa, Thể Thao và Du lịch tỉnh Lạng Sơn tổ chức Ngày hội Du lịch mùa đông Mẫu Sơn năm 2015. Ngày hội nhằm tăng tường, quảng bá hình ảnh, sản phảm đặc trưng của du lịch Mẫu Sơn, thu hút du khách và các nhà đầu tư xây dựng phát triển khu du lịch Mẫu Sơn. Ngày hội có các hoạt động biểu diễn nghệ thuật, giới thiệu ẩm thực địa phương, trưng bày các tài liệu quảng bá du lịch, các di tích lịch sử văn hóa vùng núi Mấu Sơn… cùng nhiều chương trình biểu diễn nghệ thuật đặc sắc, giới thiệu văn hóa đặc trưng của đồng bào dân tộc thiểu số.

 Những ngày văn hóa Nhật Bản tại Thanh Hóa

Tối 9-1, tại Nhà hát Lam Sơn, TP Thanh Hóa diễn ra lễ khai mạc Những ngày văn hóa Nhật Bản tại Thanh Hóa với sự tham gia của các nghệ sĩ đến từ Nhật Bản, Hội Sinh viên Việt Nam và Nhà hát ca múa kịch Lam Sơn. Bên cạnh các tiết mục nghệ thuật đậm đà bản sắc văn hóa xứ Thanh, màn biểu diễn trống Bati-Holic và múa Yosakoi của đoàn nghệ thuật Nhật Bản lôi cuốn, thuyết phục khán giả Thanh Hóa bởi tính kế thừa, tiếp thu nhạc cụ, vũ điệu, trang phục cổ truyền đi đôi với không ngừng sáng tạo về phong cách biểu diễn, phối khí, phối âm, sử dụng ánh sáng, tạo ra sự kết nối truyền thống và hiện đại cùng cơ hội, môi trường cho khán giả tham gia các hoạt động văn hóa, thụ hưởng giá trị văn hóa và sáng tạo nên những sản phẩm văn hóa mới.

Trước đó, tại Nhà hát Lam Sơn còn diễn ra hoạt động chiếu phim, trưng bày triển lãm giới thiệu di sản văn hóa Nhật Bản. Những ngày văn hóa Nhật Bản tại Thanh Hóa khởi động chuỗi hoạt động văn hóa – sự kiện được tổ chức trong Năm Du lịch Quốc gia 2015 tại Thanh Hóa, hướng tới thúc đẩy liên kết phát triển du lịch giữa Việt Nam và Nhật Bản.

*

*    *

* Tin trang 15 báo Tuổi Trẻ ngày 14/1/2015:

Phục dựng trình thức hát cửa đình người Việt

Lúc 14g ngay 14/1, tại đình Hàng Kênh (55 Nguyễn Công Trứ, quận Lê Chân, Hải Phòng), nghệ nhân ca trù Nguyễn Phú Đẹ (91 tuổi) cùng nhiều học trò và ca nương, đào nương chính thức ra mắt chầu hát cửa đình người Việt lần đầu tiên được phục dựng theo nghi thức cổ xưa với 14 thể cách chia thành năm lớp diễn.

Nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ từng tham gia kép dàn duy nhất thực hành hát cửa đình ở vùng Hải Dương xưa. Mẹ ông vốn là một đào ngự, từng vào kinh thành Huế hát chúc thọ vua Nguyễn.

Giữa tháng 9/2014, Câu lạc bộ Ca trù Hải Phòng đã tổ chức một chương trình điền dã dài kỳ về với thầy Nguyễn Phú Đẹ. Dự án được thực hiện hoàn toàn do tình yêu tự thân của Câu lạc bộ Ca trù Hải Phòng với di sản cha ông. Trong khoảng hai tháng, cứ mỗi tuần 1-2 buổi, các đào kép lại cùng về nhà nghệ nhân học lại toàn bộ trình thức hát cửa đình. Mọi thể cách, ngón nghề ca-múa-nhạc cổ xưa được truyền dạy trực tiếp.

(V.V.Tuân)

*

*     *

* Tin trang 8 báo Nhân Dân ngày 14/1/2015:

Hội thảo về nghệ thuật bài chòi và hình thức tương đồng thế giới

Ngày 13-1, tại TP Quy Nhơn (Bình Định), Viện Âm nhạc (Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam) phối hợp Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Bình Định tổ chức hội thảo khoa học quốc tế với chủ đề Nghệ thuật Bài chòi dân gian Việt Nam và những hình thức nghệ thuật tương đồng trên thế giới.

Tham dự hội thảo có hơn 100 đại biểu gồm các nhà văn hóa, nhà nghiên cứu khoa học, nhà quản lý và các nghệ nhân, nghệ sĩ bài chòi ở trong nước và ngoài nước. Hội thảo có 22 ý kiến của các đại biểu giới thiệu đặc điểm lịch sử và văn hóa của nghệ thuật bài chòi cùng các biện pháp bảo tồn và phát huy giá trị của loại hình nghệ thuật diễn xướng độc đáo này…

Hội thảo góp phần hoàn thành thủ tục hồ sơ, trình UNESCO công nhận nghệ thuật bài chòi miền trung Việt Nam là Di sản phi vật thể của nhân loại.

*

*    *

* Tin trên trang 16 báo Tuổi Trẻ 8/1/2015

Phó An My mang Lửa vào Thành phố Hồ Chí Minh

Sau buổi chiều diễn thành công tại Nhà hát lớn (Hà Nội), Lửa tiếp tục được công diễn vào 20g ngày 9/1 tại Gem Center (8 Nguyễn Bỉnh Khiêm, Q1, TPHCM).

Lửa là một dự án được ấp ủ từ tám năm nay của nghệ sĩ piano Phó An My và nhạc sĩ Đặng Tuệ Nguyên. Âm nhạc đa thanh đa tiết tấu của cây đàn piano đan xen, đối đáp với giọng hát, làn điệu tuồng nguyên bản sẽ đưa người xem lần theo cốt truyện được nhà viết kịch Lương Tử Đức sáng tác dựa trên nội dung của vở tuồng cổ Ngọn lửa Hồng Sơn. Ngoài Phó An My và Đặng Tuệ Nguyên, vở “tuồng piano” dài 60 phút ngày còn có sự tham gia của các nghệ sĩ: Nguyễn Văn Thủy, Hương Thơm, Xuân Quý, Chu Quang Cường, Nguyễn Ngọc Khánh, Nguyễn Văn Quý, Trần Xuân Hòa. Chương trình do Nghệ sĩ Nhân dân Phó Đức Phương làm tổng đạo diễn với sự cố vấn tuồng của Nghệ sĩ Nhân dân Nguyễn Tiến Thọ. Đến chiều 7/1, vé xem chương trình (1 triệu đồng/vé) đã được bán hết.

(Q.N.)

14 di tích trở thành di tích quốc gia đặc biệt

Ngày 7/1, Trung tâm Bảo tồn di tích và danh thắng Quảng Trị cho biết di tích địa đạo Vịnh Mốc và làng hầm địa đạo Vĩnh Linh vừa được Chính phủ công nhận là di tích quốc gia đặc biệt.

Ngoài ra còn có 13 di tích khác trên toàn quốc cũng được nâng hạng đặc biệt trong đợt này gồm: khu lăng mộ và đền thờ các vị vua triều Lý (Bắc Ninh), khu lăng mộ và đền thờ các vị vua triều Trần (Thái Bình), khu đền thờ Tây Sơn Tam Kiệt (Bình Định), địa điểm chiến thắng Rạch Gầm – Xoài Mút (Tiền Giang), nhà tù Sơn La (Sơn La), trại giam Phú Quốc (Kiên Giang), khu di tích Bà Triệu (Thanh Hóa), chùa Thầy và khu vực núi đá Sài Sơn, Hoàng Xá, Phượng Cách (Hà Nội), chùa Phật Tích (Bắc Ninh), khu di tích Phố Hiến (Hưng Yên), đền Sóc (Hà Nội), chùa Tây Phương (Hà Nội), và di tích khảo cổ Cát Tiên (Lâm Đồng)…

(Quốc Nam)

Bước khởi đầu của nhạc sĩ Phạm Tuyên

Filed under: Ý kiến — phamquynh @ 4:11 sáng

Blog PhamTon năm thứ sáu, tuần 1 tháng 2 năm 2015.

 Mừng nhạc sĩ Phạm Tuyên 85 tuổi đời, 65 tuổi Đảng:

BƯỚC KHỞI ĐẦU CỦA NHẠC SĨ PHẠM TUYÊN

 PGS. TS Nguyễn Anh Tuyết

 Lời dẫn của Phạm Tôn: Phó giáo sư tiến sĩ tâm lý học Nguyễn Anh Tuyết sinh năm 1936 tại Đồng Hới, Quảng Bình, trong một gia đình cách mạng. Cha thoát ly gia đình đi hoạt động, ít khi có nhà. Sau đó, mẹ cũng giác ngộ cách mạng và thoát ly luôn. Bé Nguyễn Anh Tuyết được gửi về quê sống với bà ngoại và dì. Sau đó mẹ gửi vào ăn học ở trại Thiếu Sinh Quân Quảng Trị đóng trên đất Hà Tĩnh, rồi sang học trường Phan Đình Phùng. Học dở dang thì có người đến đón lên Nghệ An để “sang Trung Quốc học theo tiêu chuẩn con em cách mạng”.

Từ đó, Nguyễn Anh Tuyết sống và học tập ở Khu học xá Trung ương Nam Ninh (Trung Quốc), gặp, yêu thương rồi sau này thành vợ nhạc sĩ Phạm Tuyên từ năm 1957. Nay ông bà đã có hai con gái, hai con rể, ba cháu ngoại, quá tuổi tổ chức Đám Cưới Vàng rồi mà vẫn sống hạnh phúc bên nhau: người này là điểm tựa cho người kia vươn lên trong sự nghiệp và cuộc sống vốn không ít sóng gió

Năm 2007 bà bắt đầu viết tại Hà Nội và năm 2008 thì hoàn thành bản thảo hồi ký chẵn 200 trang giấy A4 Chúng tôi đã sống như thế

Hiện bà đang nằm khoa hồi sức cấp cứu một bệnh viện lớn tại Hà Nội vì bệnh tim mạch, biến chứng của bệnh đái tháo đường mắc đã mấy chục năm. Hằng ngày ông và các con thay nhau vào chăm sóc. Đã phải dùng máy thở hơn một tháng nay, có lần đã thử bỏ, nhưng rồi phải dùng lại.

Bà mất ngày 11/5/2009 tức 17/4 Kỷ Dậu, tại Hà Nội.

Chúng tôi trích đăng dưới đây một phần trong hồi ký của bà viết về ông “người bà yêu suốt đời mà cũng là người suốt đời yêu bà. Nhan đề bài viết là của chúng tôi.

—o00—

Sau khi có được tấm bằng tú tài, năm 1948 Phạm Tuyên liền ghi tên vào học tại trường Đại học Pháp lý do luật sư Đỗ Xuân Sảng làm hiệu trưởng, với nguyện vọng là được trang bị lý luận về pháp luật để sau này nếu có điều kiện, khi bản án Phạm Quỳnh được đưa ra phán xử (như Hồ Chủ tịch đã nói với hai người chị của anh trong lúc gia biến năm 1945: “Cụ Phạm là người của lịch sử, sau này lịch sử sẽ đánh giá lại”) thì mình còn có đủ lý lẽ để lấy lại công lý cho cha mình.

(…) Đang háo hức thâu nạp tri thức thì giặc Pháp đổ bộ lên Việt Bắc, trường phải giải thể. Thế là “Xếp bút nghiên lên đường tranh đấu!”, Phạm Tuyên cùng với một số sinh viên được cử đi học tại trường Sĩ quan Lục quân Trần Quốc Tuấn, khóa 5- khóa chuẩn bị tổng phản công. Anh bắt đầu đời binh nghiệp. Cuộc sống gian khổ của bộ đội ta đầu kháng chiến chốPham Tuyen_Nguyen Anh Tuyetng Pháp cộng với một chế độ luyện tập quân sự hà khắc bởi người huấn luyện là một sĩ quan Nhật là hàng binh được nhà trường sử dụng, không làm cho anh bộ đội “thư sinh” này nao núng. Những bài tập đi, chạy, lăn lê bò toài không phải theo kiểu của bộ đội ta mà theo kiểu quân phiệt Nhật. Nhiều lần ông ta bắt học viên lăn từ trên đồi xuống rồi lại bò lên. Quần áo rách nát, da dẻ xoạc sờn, thế mà các anh lính trẻ trọc đầu vẫn ráng sức chịu đựng. Câu hát “Thuở thanh bình anh là thư sinh, Thời chinh chiến anh là chiến binh” mà đồng đội đã hát tặng anh lúc đó thật là phù hợp. Cuộc sống hết sức gian khổ nhưng các anh vẫn lạc quan và càng gắng công tập tành. Không khí hăng say luyện tập, sinh hoạt tập thể sôi nổi đã làm Phạm Tuyên quên đi những chuyện đau buồn riêng mà bắt đầu cảm thấy yêu đời, thúc giục anh sáng tác bài hát cho đồng đội để động viên lẫn nhau. Ca khúc đầu tiên là bài Vào lục quân

(…) Tốt nghiệp trường Sĩ quan Lục quân Trần Quốc Tuấn năm 1950, ngay trong năm đó Phạm Tuyên được điều về làm đại đội trưởng trường Thiếu sinh quân Việt Nam, nơi học tập và rèn luyện của các em “thiếu nhi mặc áo lính”, do cấp trên nhận thấy anh có trình độ văn hóa và tính tình thích hợp với việc giảng dạy các em nhỏ.

Vào một buổi sáng đầu hè năm 1950, khi Phạm Tuyên vác ba lô đến nhận công tác tại trường Thiếu sinh quân Việt Nam ở Cao Vân, Đại Từ, Thái Nguyên, các em thiếu sinh quân ùa ra đón anh thật sôi nổi. Trường được thành lập từ năm 1949, lúc đó mới có hai đại đội, anh được giao ngay nhiệm vụ làm đại đội trưởng Đại đội Ba, là đại đội bé nhất trường.

(…) Buổi sinh hoạt lửa trại đầu tiên quanh đống lửa nứa khô nổ lép bép anh đã được nghe các em hát. Một cảm giác yêu thương tha thiết tràn ngập lòng anh khi nhìn những gương mặt non tơ trong bộ quân phục xuềnh xoàng, đã sớm phải xa gia đình để lên học tập tận nơi núi rừng Việt Bắc xa xôi này. Trăn trở hơn là khi anh chỉ nghe các em hát những bài bộ đội người lớn và quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vài bài. Với vốn liếng âm nhạc đã có từ khi còn ở nhà, anh thấy không thể không viết ra cho các em những bài hát mới phục vụ cho sinh hoạt tập thể của đơn vị, hy vọng làm cho cuộc sống của các em nơi núi rừng được sôi nổi, vui tươi hơn.

Thế là chỉ trong một thời gian ngắn anh đã viết được một chùm ca khúc cho các em như các bài Em vào thiếu sinh quân để tặng các em mới nhập trường, bài Lớp học rừng tả lại cảnh lớp học rất đặc biệt ở đây.

(…) Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, thế hệ thiếu sinh quân từng hát những ca khúc này năm xưa đã thành ông nội, ông ngoại, nhiều người trở thành văn nghệ sĩ, cáPham Tuyen_Si Quan Luc Quanc nhà khoa học, các nhân vật trong bộ máy Đảng và Nhà nước ta như: Đặng Nhật Minh, Thúy Toàn, Phan Phúc, Chu Hảo, Lê Đức Phúc, Vũ Khoan, Vũ Mão, Vũ Mạnh Kha… Nhưng mỗi khi gặp nhau họ vẫn không quên vỗ tay hát vang nhưng bài hát ấy.

(…) Trong trường thiếu sinh quân Việt Nam, anh là một đại đội trưởng trẻ đầy nhiệt huyết, không những giảng dạy tốt mà còn hăng hái tham gia công việc của trường. Anh cũng coi đây là một môi trường rèn luyện cho mình về tác phong sinh hoạt cũng như sức chịu đựng gian khổ, nên được đồng nghiệp nể trọng và các em yêu mến. Có thể nói một trong những công việc vất vả nhất thời ấy là đi lấy gạo trên kho về, vác nặng, đường rừng xa xôi lại phải trèo đèo lội suối. Nhiều lần vác gạo lội qua khe thì gặp nước lũ ập về. Nước khe dâng cao và chảy xiết, các em thiếu sinh quân lớn thì tự bơi qua được, còn các em nhỏ, mà đại đội của anh hầu hết là các em nhỏ thì phải có người lớn giúp đỡ. Trong tình huống đó, anh phải ráng sức vừa vác gạo vừa cõng các em nhỏ vượt qua dòng nước đang chảy xiết. Và thế là việc lấy gạo thắng lợi. Với sự phấn đấu vượt bực, anh trở thành tấm gương để đồng đội và các em nhỏ học tập. Anh được đồng chí Lê Chiêu, hiệu trưởng của trường, giới thiệu kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương.

Anh được công nhận là Đảng viên chính thức vào ngày 27 tháng 7 năm 1950, đúng ngày Thương binh Liệt sỹ, một thời điểm rất đặc biệt đối với anh.

(…) Sau này khi nước nhà đã thống nhất anh gặp lại đồng chí Lê Chiêu (lúc này đã mang quân hàm thiếu tướng) trong một cuộc họp mặt truyền thống của thiếu sinh quân, anh hỏi đồng chí Lê Chiêu: “Hồi đó anh giới thiệu tôi vào Đảng Cộng sản Đông Dương, bây giờ anh có ân hận gì không?”. Đồng chí Lê Chiêu không nói gì, chỉ đến bắt tay anh thật chặt và cười vui sướng đầy vẻ tự hào.

Năm 1951, sau chiến dịch Biên Giới, trường Thiếu sinh quân Việt Nam dời sang Quế Lâm (Trung Quốc) để có điều kiện ăn học tốt hơn do Đảng Cộng sản và nhân dân Trung Quốc dành cho. Trường Thiếu sinh quân Việt Nam lúc này trở thành trường Thiếu nhi Việt Nam thuộc Bộ Giáo dục và được bổ sung một số lượng đông đảo các em thiếu nhi từ trong nước sang, rồi sau đó lại sáp nhập vào Khu học xá trung ương đóng tại Nam Ninh (Trung Quốc).

Bước khởi đầu của anh Phạm Tuyên là như vậy. Trong khi đó tôi (…) chỉ là một cô bé lang thang từ vùng chiến sự Quảng Bình ra Hà Tĩnh, Nghệ An (Khu Tư) rồi được sang học tập tại Khu học xá Trung ương.

N.A.T.

Trang sau »

The Rubric Theme. Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 29 other followers