Pham Ton’s Blog

Tháng Một 13, 2022

Bạn già và Smartphone

Filed under: Chuyện một người cháu ngoại — phamquynh @ 7:31 sáng

Blog PhamTon năm thứ mười ba, kỳ 2 tháng 2 năm 2021.

BẠN GIÀ VÀ SMARTPHONE

Phạm Tôn

60 năm mới bắt liên lạc được với bạn già cùng Học viện Nông Lâm năm xưa. Do Phạm Quang Tấn cho số tôi dùng điện thoại Samsung (giá có 300.000 đồng) gọi cho bạn Vũ Duy Giảng ở Hà Nội. Đủ thứ chuyện, cả hai cứ nói mãi nói mãi cho đến lúc bạn hỏi tôi: Anh dùng Zalo hay Viber. Tôi không hiểu gì cả; hỏi lại thì bạn vẫn nói như thế. Bạn sợ tôi tốn nhiều tiền! Tôi nói thật tôi vẫn dùng điện thoại không thông minh, nhưng con trai bao cấp tức thanh toán kiểu trả trước, tôi chỉ việc nói. Sau tôi hỏi con mới biết là bạn dùng điện thoại thông minh, ngoài nói còn nhiều cách nhắn tin, truyền hình ảnh khác rất tiện lợi. Tôi ngỏ ý cũng muốn có điện thoại như thế. Con trai đặt hàng mua máy Vinsmart vì biết tôi thích dùng sản phẩm của nước mình. Có máy rồi, tôi báo cho các bạn cũ lưu số của nhau. Ai cũng vui vẻ. Nhưng từ đấy, nhiều chuyện bắt đầu.

Một hôm nhận được chuông điện thoại Ngô Đình Tâm cùng lớp 10E Chu Văn An ra trường năm 1958. Chưa quen dùng máy mới, tôi bấm vào một hình. Điện thoại tắt. Tâm lại gọi. Lại tắt. Cứ thế ba bốn lần rồi thôi. Một lát sau, có chuông reo ở cửa vào cầu thang lên nhà tôi. Tôi vội xuống thì thấy không phải chỉ có Tâm mà đi cùng còn có Tô Hải cùng lớp, đi xe đạp điện, bó băng keo kín chỗ pin bị giập do ngã. Hai bạn cùng bảo gọi mấy lần không được, sợ có chuyện gì phải rủ nhau đến tận nhà xem sao. Tôi mời hai bạn lên  nhà, cả hai lắc đầu kêu mệt lắm, trông cầu thang dốc ngược là hãi, cứ ngồi ở bậc tam cấp nhà sát vách nhà tôi mà nói chuyện thôi. Vì tôi 80 tuổi nhưng là người ít tuổi nhất lớp và cả khối 10 trường Chu Văn An dạo ấy.

Nguyễn Hùng Cường  10C cho số điện thoại, tôi liên lạc được với Nguyễn Văn Long cùng lớp cùng tổ. Long bảo thích gọi viđêô để thấy mặt nhau cho chắc là đã gặp bạn và nói chuyện với bạn mình. Lại nói đủ thứ chuyện, hơn nửa thế kỷ rồi còn gì. Phải khoe con khoe cháu chắt cho nhau. Khi vãn chuyện chào nhau rồi mà cả tôi và Long đều không biết tắt thế nào. Con tôi đã dặn cứ nhấn dứt khoát vào vòng tròn đỏ là sẽ tắt. Nhưng có thấy vòng đỏ nào đâu! Cứ loay hoay mãi đến lúc thấy Long gọi cháu đích tôn bế con gái đi qua sau lưng nhờ tắt hộ mới xong.

Bạn Vũ Văn Chỉ cùng học Nông Lâm, kém tôi 2 tuổi nay cũng gần 80 nhưng khỏe mạnh, cùng một số đồng nghiệp khóa sau mở trung tâm thú y, chủ yếu chữa bệnh cho thú cưng của các gia đình trong vùng Thị xã Sơn Tây. Làm việc không có ngày nghỉ, còn có tài khoản trên Zalo là Chỉ Thú Y, rất đông khách vì mát tay lại tận tâm. Chỉ mới mua smartphone cỡ xịn, ba mắt thu. Tôi truyền cho bạn hình con trai tôi ngày Tết lễ chùa thăm mẹ tôi để di cốt ở đấy. Nhận được hình, bạn vui vẻ khen qua tin nhắn: Dùng thuốc nhuộm tóc trông trẻ ra đấy! Tôi sinh con năm 43 tuổi. Con giống cha làm bạn già lầm.

Tôi lại nhắn Phạm Quang Tấn bằng tuổi tôi liên lạc với Chỉ. Tấn nói: Nó là đàn em phải gọi trước chứ. Tôi nhắc Chỉ. Chỉ báo lại với  tôi số điện thoại của Tấn là số cũ,phải tra cứu mới tìm  ra số mới, gọi rồi, nhưng Tấn điếc lắm nói chuyện rất khó! Hỏi Tấn  xong, tôi nhắn  lại cho Chỉ: Chỉ chê nó điếc, nó lại  nói Chỉ nói lắp khó nghe quá. Tấn, Chỉ cùng một tổ, tôi ở tổ bên cạnh. Do trò chuyện, tôi biết lớp chăn nuôi khóa 5 tôi học hơn một phần ba qua đời rồi! Cố gom góp số còn lại vậy! Đồ vật mới thì tốt, nhưng bạn bè càng cũ càng quí!

Năm 2019, bắt đầu Covid-19, bọn cùng học Chu Văn An sống ở TPHCM cố giữ nếp họp mặt hằng năm vào dịp Tết. Ngày 9/2/2020, con trai đưa tôi đến nhà hàng Cổ Ngư theo giấy báo của Đinh Đức Bảo một bạn tháo vát khéo tổ chức, chụp ảnh thạo còn có tài lẻ nữa. Lần ấy, tôi và Bảo nhìn nhau, chờ mỏi mắt vẫn chỉ có ta với ta. Bảo nói có dịch, không ai đến đâu, để tôi gọi món. Xem thực đơn, tôi chọn Phở cuốn là món mới. Bảo gọi xúp hải sản. Không gọi đồ uống như mọi khi. Hai tôi ăn xong nhanh chóng. Bảo nói còn chờ phở nữa chứ. Tôi bảo hết rồi, tôi xem tivi thấy cái mình vừa ăn gọi là phở cuốn đấy, bánh phở cuộn ít thịt và rau gia vị thôi.

Trà và mứt kẹo vợ chồng Bảo chuẩn bị cũng nhiều, anh bảo tôi đem về cho các cháu, kẹo này cháu ở Mỹ gửi về đấy, ngon lắm. Chia tay bạn, tôi gọi con đến đón mang về bao nhiêu là quà cho các cháu. Còn tôi có hạt bí rang, vợ bạn chuẩn bị khá nhiều, cô bảo em xem viđêô Tết trước, thấy có một anh toàn ăn hạt bí. Đó là tôi, bị tiểu đường hơn 20 năm nay, cái gì ngon ngọt có dám ăn đâu.

23:48 ngày 9/2/2021, Bảo nhắn: Năm nay lại không tổ chức gặp nhau được nữa rồi, covid ác quá, nhớ nhau quá! Làm sao bây giờ???

Tôi chuyển hình tôi và Bảo đứng bên nhau ngày 9/2/2020 trước bàn bày la liệt bánh kẹo mứt trà rượu cho Nguyễn Văn Long ở Hà Nội. Nhận được hình, Long nhắn tin hỏi: Cậu đứng với con hay cháu đấy? Thấy có khăn quàng đỏ.. Hóa ra tại Bảo mặc sơ mi trắng nhưng cà vạt có nhiều phần đỏ đỏ. Ít lâu sau, tôi gọi điện cho bạn thì vợ bạn bắt máy vì bạn không nghe được nữa. Rồi mấy hôm sau mở địa chỉ của bạn có phát một clip nhạc dance (khiêu vũ), trong khung cảnh đẹp và vũ công độc diễn điệu nghệ lại chính là Đinh Đức Bảo. Lần đầu tôi biết biệt tài này của anh.

Rồi Nguyễn Văn Long hơn tôi 6 tuổi gọi. Trái với mọi khi bao giờ cũng viđêô, hôm nay chỉ nói: Anh cho biết mắt suy nghiêm trọng, không đọc được, xem hình cũng khó, đã đi khám và bắt đầu nhỏ thuốc.

Một hôm, Phạm Quang Tuấn nhắn tin cho tôi. Phạm Quang Tuấn là kỹ sơ cơ khí. Chính Tuấn đã theo lời nhắn của biên tập viên Phạm Đạo của báo Nhân Dân  là em rể Tấn do tôi nhờ cậy đã lái xe hơi đưa Phạm Quang Tấn đến thăm gia đình tôi tại 82 Lý Chính Thắng TP HCM cho hai bạn già gặp nhau sau nửa thế kỷ. Hôm ấy, Tuấn đề nghị chụp một bức ảnh kỷ niệm. Tôi từ chối vì đầu bù tóc rối chưa cắt tóc được, mà cũng không ngờ là đến nay chưa gặp lại bạn cứ ân hận mãi đã không nghe lời cháu. Tấn ngồi ngay xuống sàn nhà, cạnh chỗ vợ tôi nằm liệt giường, nói chuyện với tôi ngồi ghế xích đu trước máy chữ. Bạn khoe vẫn khỏe mạnh, trí nhớ rất tốt, kể về các bạn cùng lớp cũ, đặc biệt vợ chồng Ngô Vân Anh – Vũ Duy Giảng. Sau lần gặp đó, Tuấn nhận thu Blog PhamTon và in gửi cho bố đọc thường xuyên. Tình cảm viễn thông của chúng tôi kéo dài đến khi Tuấn báo tin cho tôi là bố bị tai biến nhẹ, có bị sốt, hy vọng hai ba hôm nữa sẽ khỏe. Tôi nhắn: Bố cháu có uống rượu đấy. Hôm bác gọi, mẹ cháu bảo bố đang say. Bác bảo say càng tốt chứ sao. Vì say thì thường nói thật; bác nghe nói dối nhiều rồi, nay thèm nghe nói thật. Cháu nhắn lại ngay: Bố cháu chưa nói dối bao giờ. Tôi lại nhắn: Bác thân với bố cháu chính vì đức tính ấy. Chuyện tày trời là bố đứng ra bênh vực bác hồi cùng học Nông Lâm trước bí thư chi bộ đến nỗi bị loại khỏi diện cảm tình Đảng. Mà đến hôm cháu đưa đến nhà bác 60 năm sau, bố mới kể cho bác biết, cũng cho biết là đội viên đội thiếu sinh quân do cậu bác là nhạc sĩ Phạm Tuyên làm đại đội trưởng.

Vài hôm sau, Tuấn nhắn tin: Bố cháu hôm nay mệt, phải nằm bệnh viện rồi. Mùa covid họ không cho người nhà vào theo. Tôi nhắn: Chúng ta ít hiểu về những người gần với mình nhất. Thường khi biết thì đã muộn. Cháu nhắn: Dạ. Vì ai cũng giữ riêng “phần bí mật” ạ. Tôi: Đáng tiếc là đúng như vậy. Người tốt thường không phô trương. Thùng rỗng mới kêu to mà. Cháu: Hai bác cố gắng giữ gìn sức khỏe. Bố cháu thời gian qua ăn uống khó khăn quá nên xuống sức, phải đi bệnh viện mùa này khổ quá. Tôi: Hôm trò chuyện,  bố cháu đố bác mong ước lớn nhất của bố cháu là gì khi đại dịch giảm, được đi lại bình thường. Bác chịu, thì bố bảo là tôi sẽ bảo thằng Tuấn nó đưa đến nhà cậu chơi hẳn một buổi. Tội nghiệp thế đấy! Cháu: Dạ, lúc này cháu lại nghe Tùng Dương hát bài Mẹ tôi để thấy câu “thương cha chí lớn không thành”. Cháu: Bố cháu sau khi được tiếp nước, có khá lên ạ. Còn cho cả ảnh Tấn với lời nhắn: Tươi rồi bác ạ. Cháu động viên cố gắng ăn cho khỏe để về. Bố nhiễm Covid, bao giờ âm tính thì được về. Tôi nhắn: Yên tâm rồi, Biết ơn cháu đã cứu bạn bác kịp thời. Cháu vất vả mà yên tâm.. Cháu: Mấy bữa trước lúc bố cháu ở nhà thì cháu có thức đêm. Giờ họ không cho vào nên chỉ thỉnh thoảng xem qua màn hình của nhân viên điều dưỡng. Tôi: cũng còn hơn là không có gì!

Ít lâu sau, cháu nhắn: Họ cho bố cháu ra viện rồi. Kèm cả hình giấy ra viện.

Tôi xin tài khoản để gửi chút quà mừng bạn ra viện, nhưng cháu nhắn: Dạ, cháu cảm ơn bác. Bác nói chuyện động viên bố cháu là quý rồi ạ. Nhờ bác nói mấy câu mà trưa nay bố cháu ăn khỏe ạ, cả nhà vui lắm bác ạ. Cảm ơn bác nhiều. Tôi: Bố kêu mệt lắm…Cháu: Dạ, chắc ăn được là vài bữa sẽ khỏe lại ạ. Tôi: Mong là thế.

Ít lâu sau, Tuấn nhắn: Bố cháu đến hôm nay đã khá hơn. Nhưng tập luyện không tích cực, nên sức khỏe chưa tiến triển tốt hơn…

Phạm Quang Tấn về nhà có vợ chăm nom chu đáo. Cứ mỗi chiều thứ bảy, bà còn làm cầu nối giữa hai chúng tôi: Tôi gọi là bà mở máy chuyển cho Tấn và để chúng tôi nhìn nhau mà trò chuyện thoải mái. Do gọi viđêô nên tôi còn thấy chỗ Tấn ở (tại thị xã Dĩ An, Bình Dương) rộng rãi sáng sủa, thoải mái. Góc buồng còn thấy để xe lăn và cả khung đi bộ có bánh xe. Hai thứ này nhà tôi cũng có để vợ tôi dùng trước đây, nay thì bỏ xó. Tôi mong còn lâu mới phải dùng.

Thế là Phạm Quang Tấn, người kém nhất trong chúng tôi về sử dụng smartphone nay lại là người sử dụng hiệu quả nhất. Do tình thương yêu của vợ, con trai, con gái con dâu con rể luôn phụ giúp đầy yêu thương.

Vài lời về bạn già chúng tôi và smartphone là thế đấy, vui có, buồn cũng có, nhưng nói chung là giúp chúng tôi sống đoàn kết thân ái với nhau hơn xưa.

Thành phố Hồ Chí Minh ngày 5/1/2021,

thời bình thường mới, đang dần phục hồi,

 Tất nhiên vẫn phải nghiêm chỉnh thực hiện

5K theo khuyến cáo của y tế địa phương.

P.T.

Gửi bình luận »

Không có bình luận

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d người thích bài này: